Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 10: Mục 11

**CHƯƠNG 8: THÙ ĐỒ ĐỒNG QUY (HẠ)**

Ông chủ kêu trời không thấu, sao lại nhìn người không nhìn được lòng, vốn tưởng Lữ Vinh thật thà chất phác là một gã béo ngốc nghếch. Nhưng không ngờ gã này sống đến giờ nhờ trộm xe đạp, không có chút liêm sỉ nào, thỉnh thoảng lại phổ cập kỹ thuật trộm xe đạp của mình cho mọi người.

Một gã như thế, chỉ thích hợp ế suốt đời, nên ba lăm ba sáu tuổi rồi, vẫn là lính phòng không.

Gã và Đường Thi là bạn thân chí cốt.

Đường Thi từ lúc còn ẵm ngửa đã bị người ta bắt cóc, mãi đến bảy tám tuổi mới được giải cứu. Nhưng cha mẹ ruột không tìm thấy nữa, cảnh sát chỉ đành đưa hắn vào trại trẻ mồ côi.

Tuy nhiên trại trẻ mồ côi đó có vấn đề, đám trẻ bọn hắn lại lang thang ngoài đường phố.

Đường Thi nhìn chằm chằm vào sạp kem của người ta suốt một buổi chiều năm tiếng đồng hồ, không biết trộm cũng không biết cướp, càng không biết nói ngon ngọt với ông chú bán kem, cứ nhìn như thế. Lữ Vinh nói Đường Thi là đứa trẻ kiên nhẫn nhất gã từng gặp, lúc đó nhìn thấy thì cười ngất.

Lữ Vinh đưa Đường Thi đến một trại trẻ mồ côi khác, vì gã hung thần ác sát dọa người rất giỏi, nên từ đó Đường Thi không bao giờ phải chịu đói nữa.

Gã này to con lực lưỡng rõ ràng có thể dựa vào sức lực để kiếm cơm, nhưng cứ khăng khăng dựa vào cái đầu không linh quang của mình. Nên quan hệ của gã và cảnh sát khu vực giống như quan hệ của bà thím bán xiên chiên và quản lý đô thị, một lời khó nói hết.

Đường Thi gọi gã này đi, không phải vì gã thích xe cộ gì, mà vì con đường kiếm tiền này của ông chủ chính là do Lữ Vinh giới thiệu. Giao một đơn Lữ Vinh nằm không cũng được một trăm tệ, một tháng là đủ tiền hút thuốc.

Nạn trộm cắp hoành hành, các hãng xe lớn vô cùng căng thẳng với những chiếc xe cưng của mình, che chắn kín mít, như đối với cô gái chưa xuất giá, chỉ sợ bị hái hoa tặc nhắm trúng.

Mà sau khi đại án được phá, các hãng xe thở phào nhẹ nhõm, lập tức sử dụng Plan B, tung ra dịch vụ trải nghiệm ưu việt hơn, cho phép lái thử trước, trả tiền sau.

Triển lãm xe Côn Sơn, kéo dài mười ngày, địa điểm tại nhà triển lãm trung tâm thương mại xuất nhập khẩu. Các thương hiệu hạng nhất quốc tế đều tham gia, khẩu hiệu đưa ra là vạn mã bôn đằng, sẽ có hơn một ngàn mẫu xe.

Đường Thi liên lạc với Lữ Vinh, Lữ Vinh trực tiếp buông hai chữ: Không đi.

Hỏi gã sao không đi, lý do là không có tiền. Vì ba ngày đầu là triển lãm dành cho khán giả chuyên nghiệp, vé vào cửa là một trăm tệ. Chính là để lọc bớt đám nghèo kiết xác không mua nổi xe chỉ đến xem cho vui thay cho đám nhà giàu. Ba ngày sau vé là năm mươi, cơ bản ngang với giá vé vào sở thú xem khỉ.

"Nếu hôm nay mày đi, người ta cũng sẽ coi mày là đại gia, biết đâu lừa được một em người mẫu xe ngon nghẻ." Đường Thi ân cần dụ dỗ.

Lữ Vinh không cúp máy, như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, thấp thỏm, mừng thầm hỏi: "Thật á?"

"Mày không tin thì tiền vé tao bao." Đánh vào điểm yếu, làm ít công to. Đường Thi dăm ba câu đã dụ được Lữ Vinh đang ngủ nướng ra ngoài.

Hai người để giữ thể diện, còn đi thuê một chiếc Land Rover cổ lỗ sĩ.

Trong lúc Đường Thi đi về phía trung tâm triển lãm, những điểm sáng màu đỏ trên màn hình lớn của cơ quan công an cũng di chuyển về phía biểu tượng trung tâm triển lãm trên bản đồ.

Thả dây dài, câu cá lớn, một trò chơi truy đuổi và phản truy đuổi, đã bắt đầu.

Diệp Linh gọi cho Đường Thi mấy cuộc, nhưng không cuộc nào gọi được. Cô đội mũ bảo hiểm, cưỡi một chiếc mô tô lao về phía trung tâm triển lãm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!