Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 182: CHƯƠNG 182: KHÔNG TRẢ TIỀN (THƯỢNG)

Cầu vượt Côn Sơn là cơn ác mộng của mọi gã tài xế ngoại tỉnh. Lên đó rồi, lượn vài vòng mà còn toàn thây đi xuống được thì tôi xin thua. Mấy năm nay lượng xe tăng vọt, dòng phương tiện Bắc - Nam đổ về quá lớn: kẻ đi CBD, người sang phố tài chính, kẻ về chợ đầu mối quần áo.

Một nhóm kiến trúc sư não to nào đó đã tham khảo hệ thống tàu điện ngầm Tokyo, thiết kế ra cái nút giao thông mười chín tầng chuyển tiếp, dùng diện tích đất ít nhất để giải quyết lưu lượng giao thông lớn nhất thế giới.

Côn Sơn cũng học đòi xây một cái cầu vượt sáu tầng, nhìn như lá chuối, gân mạch chằng chịt, lên thì dễ mà xuống thì trầy vi tróc vảy.

Dù Đường Thi là dân thổ địa, lái xe lên xuống như đi chợ, nhưng hắn vẫn chọn bắt taxi và đi đường vòng. Nhỡ đâu đụng mặt hai gã dở hơi kia trên cầu vượt thì mất vui.

Năm phút sau khi lên cầu, Giáp Kháng đã cắt đuôi thành công gã phiên dịch và tên trợ lý.

Chiếc xe chạy thẳng đến khu nhà kho sân bay. Nơi đó từng là chỗ giam lỏng Hạ Nhu, vắng vẻ, trống trải. Giữa cái thời tiết này, dù có trốn thoát được thì chạy bộ trên đường nhựa chưa được mười dặm cũng thành thịt nướng.

Đường Thi đã lẻn lên xe của Giáp Kháng ngay ngã tư phố Khởi Phượng để không để lại dấu vết khi hội quân. Hắn tải một ứng dụng học ngoại ngữ trên điện thoại.

Hắn gõ vài chữ vào phần mềm: "Nói, mày giấu tiền của tao ở đâu?"

Giọng đọc phát ra là chất giọng Đài Loan chuẩn không cần chỉnh. Đường Thi không định để Chu Diệc nhận ra mình. Đến cả bà đầm thép của Quảng Thâm Auto như Hạ Nhu còn bị gã này nắm thóp, nhỡ đâu gã dùng tiền đè chết bọn hắn thì sao.

"Tôi không lấy. Nếu các anh bị mất trộm thì có thể báo cảnh sát, dựa vào đâu mà bắt tôi?"

Chu Diệc đúng là dân làm chủ, thể lực tuy yếu nhớt nhưng tâm lý thì vững như bàn thạch. Lúc này đã hoàn hồn, bớt đau một chút, gã ngoan ngoãn ngồi xổm dưới đất, không la hét nửa lời.

Đối phó với mấy kẻ hung hăng cào cấu thì dễ, đó chỉ là sự chột dạ được che đậy bằng vẻ ngoài hung dữ. Còn cái loại bình tĩnh như nhân vật trong phim điệp viên này mới khó xơi. Đánh chửi cũng chẳng moi được lời thật.

Dù sao Đường Thi cũng biết đống tiền kia là giả, hắn bắt gã này đâu phải vì tiền.

Hắn lại gõ vào điện thoại: "Tìm chỗ nào yên tĩnh, anh em mình tẩn cho nó một trận ra trò. Nếu không nôn số tiền chúng ta thu được ra, mày đừng hòng sống sót trở về."

Giọng Đài Loan nghe thì mềm mỏng, nhưng xã hội đen Đài Loan thì đen thật sự. Để ép cung, bọn chúng sẵn sàng ném một con chuột vào cái xô sắt rồi úp ngược lên bụng nạn nhân.

Dùng đèn khò nung nóng đáy xô, chưa đầy mười phút, con chuột sẽ điên cuồng đào bới bụng người để tìm đường trốn.

Cái câu chuyện kinh dị tởm lợm ấy khiến ngay cả thanh niên "trẻ trâu" Dấu Phẩy và gã mồm mép Dấu Ba Chấm cũng phải rùng mình.

Vậy mà Chu Diệc vẫn im lặng điều chỉnh tư thế ngồi, thậm chí còn bình tĩnh hơn trước.

Gặp phải chị Võ Thị Sáu phiên bản nam à?

Câu chuyện này Đường Thi dùng để dọa mấy đứa nhóc có cha có mẹ hay bắt nạt hắn từ bé đến lớn, đứa nào nghe xong cũng sợ mất mật.

Loại người không chút phản ứng như Chu Diệc đúng là hiếm gặp.

Đường Thi thậm chí còn cảm nhận được, dưới cái bao tải kia, khuôn mặt gã đang cười. Cười đến mức Đường Thi muốn đi bắt ngay một con chuột về thử nghiệm lên người gã xem sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!