Đường Thi ngày trước đến đám đầu gấu đầu mèo ngoài phố còn chẳng dám dây vào, chỉ sợ rước họa vào thân rồi ngày nào cũng phải lên đồn công an trình diện. Giờ thì hắn oai phong lắm rồi, đến cả khách hàng VIP của Quảng Thâm Auto cũng dám lôi ra tẩn cho một trận.
Đánh người xong, Đường Thi chẳng thấy chột dạ chút nào. Hắn giao nhiệm vụ: chiếc xe này phải được rã xác ngay trước khi trời sáng, tuyệt đối không để ai phát hiện bọn họ đã dùng nó. Trong ba ngày tới, tạm thời không tụ tập, đợi tẩu tán xong đống đồ kia, tiền sẽ được chuyển đến tận tay anh em.
Giờ đây Đường Thi đã trở thành bộ não của cả nhóm. Có thể "tác nghiệp" – à không, làm việc – một cách vui vẻ thế này, tất cả là nhờ tài lãnh đạo của Đường Thi.
Ban đầu ai cũng muốn bán xe nhanh để lấy tiền, giờ thì chẳng ai giục nữa. Người ta đến Chu Diệc – khách sộp cỡ đó – còn dám đánh, thì sá gì mấy đồng tiền lẻ này?
Dù sao mười mấy chiếc xe vẫn đang nằm im ở địa điểm tập kết, nếu không lấy được tiền thì cùng lắm quay lại lái xe đi. Việc này cũng chẳng phức tạp gì.
Đồng hồ điểm hai giờ sáng, Đường Thi lăn lộn cả đêm vẫn chưa thấy buồn ngủ. Hắn về phòng trọ, lâu không về bụi phủ đầy nhưng hắn chẳng buồn dọn, nằm vật xuống giường bật quạt trần.
Cái mùa này quạt trần chỉ phả ra hơi nóng, tiếng cánh quạt quay vù vù đơn điệu nghe phát chán.
Đường Thi đặt điện thoại lên bụng để có ai gọi là biết ngay. Thực ra thị trường xe cũ và phụ tùng hoạt động rất sôi động. Số lượng xe chạy trên đường và lưu lượng người tham gia giao thông tương đương nhau, lượng tiêu thụ phụ tùng cũng nhiều như số suất cơm hộp người ta ăn mỗi ngày.
Ngày đầu tiên của đợt truy quét gắt gao, có thể các đầu nậu còn sống nhờ hàng tồn kho, nhưng ngày thứ hai, thứ ba thì sao?
Đường Thi kiên nhẫn chờ đợi.
Trên đời này không có sự an toàn tuyệt đối hay con rùa rụt cổ mãi được, chỉ có những kẻ vì lợi ích và sinh tồn mà liên tục liều mạng. Hắn đang chờ những con cá đầu tiên trồi lên mặt nước. Bọn này cũng lì thật, đợi đến hơn tám giờ sáng vẫn chưa thấy ma nào gọi.
Mười chiếc xe trong tay, đồng nghĩa với mười bộ phụ tùng xe hơi đấy.
Đường Thi cũng chẳng vội, thong thả ra quán ăn sáng rồi định ghé chỗ Thành Ca giúp gã sửa mấy con xe máy. Dù sao đám anh em cũng toàn dùng đồ của gã, không có chút biểu hiện thì cũng ngại.
Hiện tại, vụ trộm xe tầm trung và bình dân ở Côn Sơn đã lên trang nhất. Người người nhà nhà bàn tán cách bảo vệ xế yêu, chuyên gia hiến kế, không khí sôi sục.
Thực ra kéo xuống cuối bản tin, kiểu gì cũng là quảng cáo bán khóa xe. Người thời nay biết chơi thật, viết bài quảng cáo mà văn chương lai láng, tình tiết ly kỳ như tiểu thuyết.
Đường Thi suýt nữa tưởng mình không phải trộm mười mấy cái xe cỏ, mà là trộm đi sinh mạng của người ta, làm cả thành phố Côn Sơn đảo lộn.
Bỗng một tin nhắn Weibo mới nhảy ra.
Sáng nay cảnh sát đã tóm gọn một băng nhóm trộm xe ngay trước cửa khách sạn Kim Phú Hào, bảo vệ an toàn tài sản tính mạng nhân dân. Hình ảnh hơi mờ, nhưng cái dáng người to con vạm vỡ kia nhìn quen lắm: Lão Tứ.
Cái thằng cha này thế mà lại bị cớm tóm rồi.
Đường Thi chép miệng. Trong hình, gã bị trùm đầu, cái thân hình hộ pháp bị đè dúi dụi không ngóc đầu lên nổi, lủi thủi lên xe cảnh sát giữa tiếng chửi rủa của quần chúng.