Trời đã tối hẳn, đèn trong nhà Ma Tử sáng trưng, mùi thức ăn thơm phức bay ra, hòa lẫn với mùi dầu máy, hơi kỳ cục nhưng Đường Thi thấy rất thân thuộc. Hồi mười mấy tuổi đi làm thuê, hắn cũng ăn uống kiểu này.
Cái sân nhà Ma Tử không nhỏ, nhưng rất nát, chất đầy đồ linh tinh. Lão trông không giống trùm trộm xe, mà giống trùm ve chai hơn. Căn nhà cũng chẳng rộng rãi gì, chỉ có một cái bàn dài, bên cạnh vứt đầy cờ lê, tua vít, gian phòng bên trong còn đặt một cái động cơ.
Nền xi măng đã không còn nhìn ra màu gốc, toàn là dầu máy trộn lẫn bụi đất. Trên bàn bày biện rượu thịt, nhưng rõ ràng Ma Tử không sống ở đây.
Đường Thi nhíu mày, nhưng trong lòng lại mừng thầm: Có biến!
Ma Tử từ gian trong chứa đồ nghề phức tạp bước ra: "Đường Thi đến rồi à, ngồi ngồi ngồi, đây là món chú đặt ở quán Tứ Xuyên đầu làng, hai chú cháu mình làm ly rượu cho ấm bụng."
"Làm ly rượu" nghĩa là dưới gầm bàn đã để sẵn hai két bia. Đường Thi chợt nhớ lần đầu đến đây đã thi uống rượu với đám Lão Tứ, Lão Lục.
Lúc đó bọn hắn thắng, khiến đám kia hơi rén.
Chẳng lẽ giờ lão muốn thu hồi lại những thành trì đã mất hồi đó?
"Cháu cũng biết đấy, Lão Tứ gãy cánh rồi, chú chẳng còn ai dùng được nữa. Đường Thi à, cháu cũng thất nghiệp bao lâu nay, hay là chúng ta hợp tác đi." Lão Lục cũng là trộm xe, dưới trướng còn sáu bảy thằng đệ. Nhưng Ma Tử cứ lờ đi, làm như cả cái thôn này chỉ có mỗi lão là tội phạm vậy.
Đường Thi day day thái dương: "Ma Thúc, chú nói thế thì nghiêm trọng quá. Cháu chỉ là thằng lính mới tò te, đến cái mã động cơ còn chưa nhận hết mặt chữ thì biết cái quái gì, cháu chỉ có một thân một mình, một sức trâu thôi."
Muốn bắt tao làm culi à, không có cửa đâu.
Đường Thi bồi thêm: "Cháu người nhỏ, sức yếu. Nhỡ đâu kiếm một đám dân công về, sớm muộn gì cũng bán đứng chúng ta thôi." Hê hê, nếu chú nhất quyết muốn dùng người của cháu thì cũng được thôi, miễn là chú không sợ bị bán đứng. Lão Lục mà khôn như Đường Thi thì lão cũng chẳng cần tìm đến cái thằng ất ơ này.
"Được, thế cháu tìm hàng, chú giúp cháu đẩy đi." Một chai bia trôi tuột xuống bụng, nhìn Đường Thi uống như uống nước lã, Ma Tử quyết định nói ngắn gọn.
Thằng nhóc này lão hiểu, chỉ là một thằng nhà quê không tìm được việc làm, lăn lộn khắp nơi mặt mũi lấm lem, giống như Lữ Bố - gia nô ba họ, đi đâu cũng không tìm thấy sự tồn tại của mình.
"Ma Thúc, chú đã nói đến nước này rồi thì cháu cũng nói thật, trong tay cháu đang có mười hai con xe. Có con ba mươi vạn, cũng có con bốn năm vạn. Cháu để cho chú giá chẵn, mười vạn, sau này chúng ta tiếp tục hợp tác."
Đường Thi lật bài ngửa ngay lập tức.
Hắn cảm thấy cứ vòng vo tam quốc mãi thì không chơi lại được con cáo già này, chi bằng sòng phẳng một chút, phá tan mọi chiêu trò của đối phương. Quả nhiên, Ma Tử kinh ngạc.
"Mười hai chiếc xe đều ở chỗ cháu?" Theo suy đoán của lão, chắc là Đường Thi hợp tác với người khác làm, cũng chỉ là thằng lính lác.
Nhưng Đường Thi gật đầu cái rụp, còn đưa ảnh xe cho Ma Tử xem. Phải công nhận, cái biển số giả làm giống thật đến mức khó tin, lại còn cơ động linh hoạt, tay nghề thủ công đúng là đỉnh của chóp.
Chỉ tiếc là thứ này không đăng ký bản quyền được, nếu không thì phát tài to rồi.
Tay nghề của thằng nhóc này sánh ngang với thợ cả rồi.