Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 23: Mục 24

**CHƯƠNG 21: KHÔN VẶT (THƯỢNG)**

Đường Thi cảm thấy từ đáy lòng dâng lên một luồng khí lạnh toát, không phải do cao huyết áp, mà là sắp tắt thở đến nơi. Vụ làm ăn cả trăm triệu tệ kia, giờ thực sự dính líu đến hắn rồi.

Ông trời ơi.

Bây giờ có lăn lộn ăn vạ, giả nai tỏ vẻ vô tội cũng đã quá muộn, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Người ta đã tìm đến tận cửa nghĩa là chứng cứ rành rành, chạy đằng trời.

Giữa hai cái hại chọn cái nhẹ hơn, Đường Thi đảo mắt một cái là tính xong bài. Nếu đi theo cảnh sát, cùng lắm là bị tạm giam một thời gian, còn được ăn uống thanh đạm, trồng rau tưới nước. Còn nếu đi theo người của Quảng Thâm Auto, bọn họ chắc chắn sẽ không "văn minh" như thế, kiểu gì cũng hành hắn sống dở chết dở.

Bên nào nặng bên nào nhẹ, Đường Thi phân biệt được rõ ràng.

"Tôi chỉ là thằng lái xe thuê, lái xe của người khác cũng là chuyện bình thường." Đường Thi mở nắp nồi sắt, nhét điện thoại vào túi, bắt đầu nấu mì: "Mì gói chỉ còn một gói, tôi không lo bữa khuya cho các ông được đâu."

Trình Cường nhìn cái nồi rửa không sạch lắm với vẻ ghét bỏ, nhưng Tiêu Thanh Cừ lại móc ra mười tệ, bảo Trình Cường xuống dưới mua thêm hai gói nữa mang lên: "Chúng tôi đợi cậu ở đây nãy giờ, vẫn chưa ăn tối. Chắc không đến mức cậu không lo nổi bữa cơm chứ?"

Hả?

Không đến mức đó chứ?

Đường Thi trơ mắt nhìn bát mì vừa nấu xong bị Tiêu Thanh Cừ bưng mất. Lão cảnh sát già thoải mái ngồi khoanh chân trên giường của Đường Thi, nheo mắt, cầm đũa chỉ trỏ: "Ăn của người ta thì há miệng mắc quai, tôi nói thật cho cậu biết. Bên cảnh sát giao thông vừa giữ một chiếc BMW, chiếc xe đó một gái gả cho nhiều chồng, đã bị thế chấp cho mấy công ty tín dụng đen. Theo điều tra của chúng tôi, chiếc xe này và nhóm người trộm bốn chiếc siêu xe kia có thể là cùng một bọn.

Cậu đi theo chúng tôi, chỉ là vào trại tạm giam ngồi một thời gian rồi thả. Nếu chúng tôi tìm được bốn chiếc xe kia, cậu ra ngoài sẽ chẳng có việc gì. Còn nếu chúng tôi không tìm được, cậu nghĩ Quảng Thâm Auto có tha cho cậu không?"

Nghe thì có vẻ rất hợp lý.

Nhưng làm sao lão biết được trong trại tạm giam hắn sẽ không bị người của Quảng Thâm Auto "dạy dỗ"?

"Sếp Tiêu, ông ăn nhanh lên, ăn xong rồi đi. Tôi thật sự không trộm cắp gì cả, chiếc xe đó đến tay tôi cũng qua mấy cầu rồi, tôi mà có bản lĩnh đó thì đã chẳng phải ở cái nhà trọ tồi tàn này, ăn mì gói qua ngày." Đường Thi đón lấy gói mì từ tay Trình Cường, tiếp tục nấu.

Đừng nói là nộp phạt cho đồn công an, ngay cả tiền nhà hắn còn nợ, lần nào chủ nhà cũng phải canh me ông chủ của hắn để đòi tiền. Một thằng khố rách áo ôm như thế, có tưởng tượng thế nào cũng không thể dính dáng đến vụ làm ăn cả trăm triệu tệ được.

Thế thì quá hoang đường.

Nhưng camera giám sát ghi lại người giao xe cuối cùng chính là hắn. Còn kẻ lái xe trước hắn thì mặt mũi mờ tịt, không nhận diện được. Nghĩa là, hắn là người duy nhất có thể cung cấp manh mối phá án.

Tiêu Thanh Cừ và Trình Cường ăn xong, quẹt mồm định đi. Nhưng Tiêu Thanh Cừ, người đã gần năm mươi tuổi đầu, còn chơi trò hài hước lạnh lùng: "Cổng trại tạm giam của chúng tôi luôn rộng mở chào đón cậu."

Có ai lại đi chào đón người ta vào tù làm khách thế không?

"Tôi thì chẳng muốn gặp lại các ông chút nào." Đường Thi nói lời thật lòng. Trên đời này, người ta sợ gặp nhất là bác sĩ, thứ hai là cảnh sát. Dính vào bọn họ cứ như dính phải cao da chó, muốn rũ cũng không rũ được.

Lần này rắc rối to thật rồi.

Thằng chó chết nào thất đức thế không biết, giấu nhẹm bốn chiếc xe to đùng như thế đi đâu được? Mấy mối làm ăn mà thằng Lữ Vinh kiếm về đúng là không tin được, tiền chẳng kiếm được bao nhiêu, khéo còn mất mạng.

Đường Thi nằm trên chiếc giường đơn, đặt mấy mô hình xe đồ chơi lên ngực. Nguyện vọng lớn nhất đời hắn là có một chiếc xe của riêng mình, kiểu dáng đẹp, động cơ ngon, tốc độ xé gió.

Nhưng sau này hắn mới phát hiện, sở hữu một chiếc xe là điều quá xa xỉ. Ở cái đất Côn Sơn này, giá nhà một mét vuông ngót nghét bốn vạn tệ, hắn có nhịn ăn nhịn uống cả năm cũng chỉ mua nổi hai mét vuông là cùng.

Mua xe, đã trở thành giấc mơ xa xỉ trong những giấc mơ xa xỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!