Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 248: Mục 251

**CHƯƠNG 248: KẺ CẦM TRỊCH (THƯỢNG)**

"Đường Thi, vào đi." Thẩm Ngọc Phỉ nhìn thấy Đường Thi qua cửa kính, vẫy tay chào. Thằng nhóc này trông có vẻ hăng hái, tóc tai rõ ràng mới cắt, chải chuốt gọn gàng.

Tuy trời không mưa, nhưng hàng cây ngô đồng ở đây rất cao, che kín ánh nắng trong khu nhà thấp tầng của phố cũ.

Mặt đất ẩm ướt, lạnh thấu tim.

Vừa bước vào cửa công ty tín dụng, hơi lạnh điều hòa phả vào mặt. Đúng là mấy công ty rửa tiền đen này nhiều tiền thật, mười sáu độ, chẳng tiết kiệm điện chút nào.

Đường Thi vừa vào đã được một nhân viên cười tươi như hoa dẫn vào phòng VIP. Cô nhân viên này tuổi không quá hai lăm, eo thon mông cong, lịch sự nhã nhặn. Đặc biệt ánh mắt nhìn người mang theo chút lẳng lơ.

Biết đâu bình thường còn có công dụng khác.

Đường Thi nghĩ nên dẫn Lữ Vinh đến đây xem, gã béo đó sẽ không còn dán mắt vào mấy bà đã có chồng nữa.

Phòng VIP cũng chỉ to bằng cái phòng khách, chưa đến ba mươi mét vuông. Bày bộ sofa gỗ sơn mài, bàn trà mặt đá cẩm thạch đen đồng bộ, trên bàn có bộ ấm chén uống trà Kungfu. Nhìn qua là biết đồ rẻ tiền, lên Taobao ba trăm tệ mua được cả bộ.

Có hai cái chén nhỏ và ấm trà đất nung trông đã cũ, còn lại đều mới tinh.

Rõ ràng chỗ này ít người lui tới, nhìn phong cách uống trà này là biết Ma Thúc hay ghé qua.

Mãi đến khi bị trói trên thuyền, nhìn thấy Ma Thúc và Thẩm Ngọc Phỉ đứng cùng nhau, Đường Thi mới biết Thẩm Ngọc Phỉ và Ma Thúc có quen biết, hơn nữa giao tình còn không cạn.

Thế giới này thật nhỏ bé.

Đường Thi ngồi phịch xuống ghế, tự rót cho mình một chén trà uống cạn.

Trải qua vụ bị ném xuống biển lần trước, Đường Thi không còn khách sáo với đám người này nữa. "Còn thù dai à?" Thẩm Ngọc Phỉ không để bụng, thấy Đường Thi uống cạn liền châm thêm một chén.

Đường Thi trong lòng hiểu rõ, ắt hẳn là có việc cầu cạnh nên mới hạ mình. Mà việc cầu cạnh chắc chắn là bắt hắn lên núi đao xuống biển lửa bán mạng, thế thì càng không cần khách sáo.

"Tôi nào dám, hay là Thẩm tổng xuống biển ngâm mình thử xem? Mát lắm đấy." Đường Thi nói móc, ra vẻ ông đây đếch muốn làm nữa.

"Lúc tôi bằng tuổi cậu, bị nhốt trong lồng chó ném xuống biển, muốn nổi cũng không nổi lên được. Lúc đó cứ tưởng đời này xong rồi, không ngờ còn sống mà ra được. Đời người thăng trầm, còn kịch tính hơn phim truyền hình. Vài năm nữa, cậu sẽ hiểu những trải nghiệm này cũng là một loại tài sản."

Thẩm Ngọc Phỉ là một tên lưu manh có văn hóa, đã vạch rõ ranh giới với đám đầu đường xó chợ mở miệng là ĐM, ngậm miệng là VCL. Nghe thì có vẻ hữu ích và văn minh, nhưng thực tế chẳng có tác dụng chó gì.

"Thẩm tổng, anh có biết tại sao mọi người gọi mấy lời đạo lý sáo rỗng là 'súp gà' không?" Đường Thi cau mày, hỏi rất nghiêm túc.

"Không biết." Thẩm Ngọc Phỉ hơi khó chịu, thu nhận một thằng đàn em không nghe lời thì vui vẻ gì cho cam.

"Bởi vì người nói đã gắp hết đùi gà rồi, chỉ để lại nước súp cho người đến sau húp thôi."

Đường Thi đang đá xéo chuyện Thẩm Ngọc Phỉ ăn thịt để người khác húp nước, lại còn muốn người khác coi mình là đấng cứu thế, chuyện này chơi không đẹp.

Sắc mặt Thẩm Ngọc Phỉ dần sa sầm xuống.

"Thế cậu có muốn húp nước không?"

"Húp chứ, đi chỗ khác còn chẳng kiếm được mấy đồng này. Dù sao các người cũng chặn hết đường tìm việc tử tế của tôi rồi, tôi leo lên thuyền giặc rồi, còn cơ hội xuống sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!