Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 258: Mục 261

**CHƯƠNG 258: MỸ NHÂN KẾ (THƯỢNG)**

Những người này trông thật thà bình thường, thực chất đều là những tên trộm có thể đi trên tường, leo trên mái nhà. Đường Thi cười nói:

"Bản ý của cải cách mở cửa là để một bộ phận người giàu lên trước, rồi kéo bộ phận người khác cùng giàu lên. Kết quả một bộ phận người quên béng mất bộ phận kia, chúng ta tự làm cho mình giàu lên, cũng chẳng có gì đáng trách."

Mỹ Hương vuốt tóc: "Đúng thế, dựa vào đâu mà họ đi xe con, ở biệt thự, còn chúng ta chỉ có thể vào rừng đào măng?"

Trong chốc lát, không khí của mọi người đều tốt lên không ít.

Ma Thúc sờ mũi, vô cùng ngạc nhiên.

Đường Thi nhìn qua cứ như một thanh niên khổ sở ngoài xã hội, lừa đảo bắt cóc chưa chắc đã có gan, thế mà lại có thể hòa nhập với đám trộm cắp này. Chuyện này vượt quá phạm vi nhận thức của lão.

Hai gã đàn ông tiến lên lôi kéo Đường Thi, rủ chơi bài đánh mạt chược.

Ngoài Đường Thi và Mỹ Hương, không ai tự giới thiệu, cũng không ai để lại phương thức liên lạc. Đến đây làm một vố rồi lượn gấp, sau này sống chết không qua lại.

Nếu còn liên lạc thì chắc chắn là bị cảnh sát tóm, phải cùng nhau thống nhất lời khai.

Chút giác ngộ này mọi người vẫn có.

"Tôi theo một trăm, còn ai tố thêm không?" Đường Thi ngồi bệt xuống đất, chơi "Ba cây" (Liêng/Xì tố) với ba gã đàn ông.

Trò này ở một số nơi gọi là "Leo ba", tức là ba lá bài, so lớn nhỏ với nhau. Trước khi lật bài có thể bỏ bài chạy lấy người, có thể tố thêm liên tục.

Nhìn thì chỉ là chuyện lớn nhỏ, thực tế lại là thử thách tâm lý.

Đường Thi chơi bài đúng là gà mờ, nhưng Lữ Vinh cái gã béo đó chơi bài không thạo, toàn phải gọi hắn vào thế chỗ. Vì không có kỳ vọng gì, ngược lại chơi rất bay.

Ba gã đàn ông nhìn nhau, do dự không quyết. Mỗi người bọn họ đã thua năm trăm tệ rồi, bây giờ mới mười giờ, thật sự không nhìn ra chiêu trò biến hóa của Đường Thi.

Tây Xuyên là thủ phủ mạt chược, trẻ con mười mấy tuổi đã biết đánh, có thể nói kỹ thuật "xây Vạn Lý Trường Thành" đã khắc sâu vào xương tủy mỗi người.

Nhưng đến đây lại bị Đường Thi "vặt lông".

"Theo." Hai người vỗ đùi, chẳng lẽ lại bị một thằng nhóc hai mươi tuổi dọa sợ, thế sau này còn lăn lộn kiểu gì?

"Theo thật à?" Đường Thi bình thản nhích người lên trước, rồi dốc hết tiền trong túi đặt lên, xanh xanh đỏ đỏ chắc cũng tầm một hai ngàn.

Mặt ba gã đàn ông đỏ bừng, bài phải lớn cỡ nào mới dám chơi kiểu này?

Xét thấy trước đó đã thua năm trăm, không thể theo nữa.

Vì sợ bị vét sạch túi, ba người thế mà đều bỏ chạy. Đường Thi thu tiền về, đếm ra ba ngàn, mỗi người đưa cho một ngàn: "Mấy anh em mình chơi bài cho vui, không được làm sứt mẻ tình cảm, tôi buồn ngủ quá rồi, đi ngủ trước đây."

Trẻ tuổi, tay nghề giỏi, không tham tiền.

Bấy lâu nay, Lão Quỷ Tây Xuyên luôn muốn tìm một đệ tử như thế, tiếc là giờ Lão Quỷ cũng già rồi, e là không dạy nổi thanh niên này.

Cách làm của Đường Thi rất được lòng người, đã lờ mờ có xu hướng được tôn làm thủ lĩnh.

Đây là điều Ma Thúc muốn thấy, cũng là điều lão không muốn thấy. Bản lĩnh thu phục lòng người này, bất động thanh sắc, còn lợi hại hơn Thẩm Ngọc Phỉ năm xưa nhiều.

Trước kia bọn họ ở cùng một khu đại viện, Thẩm Ngọc Phỉ dựa vào khuôn mặt đẹp trai, được các cô gái ủng hộ, sau đó là vì đánh nhau giỏi, đánh cho đám bạn cùng lứa phục sát đất.

Đường Thi không tốn một giọt máu, cũng không tự xưng là đại ca, nhưng những người này chắc chắn sẽ nghe lời hắn trong hành động, vì họ cho rằng tầm nhìn và khả năng phân tích của mình không bằng thằng nhóc này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!