**CHƯƠNG 275: HIỂM TRUNG CẦU (HẠ)**
Vốn dĩ, đến đây là kết thúc rồi.
Đường Thi mân mê hai cái cúc áo trong tay, không biết làm thế nào mới đặt lên được.
Lúc này, anh nhìn thấy mấy thủy thủ đang tán gẫu trên mặt đất. Anh lập tức nhảy từ trên xe lớn xuống, đi làm quen với người ta. Tên thủy thủ kia không phải giống bản địa, người đen bóng, cổ còn to hơn đùi con gái, đen đến mức khiến người ta nghi ngờ màn đêm cũng không đen bằng gã.
"Hello hello." Đường Thi nịnh nọt, cười như con mèo thần tài lao đến ôm người ta, nhưng không cẩn thận ngã một cái, ôm lấy giày của người ta.
Từng thấy ôm đùi, chưa thấy ai ôm vụng về thế này. Đường Thi ôm giày người ta vào trong ngực, người ta nên đá anh ra một cái, hay là đá anh ra một cái đây?
Lão Hắc nhấc chân lên, dịu dàng lùi lại một bước. Gã thế mà biết trong trường hợp này tuyệt đối không được đỡ dậy, ở nước ta không thịnh hành kiểu đỡ người.
Đường Thi trong khoảnh khắc Lão Hắc nhấc chân, dính một cái cúc áo vào đế giày của gã. Giày của gã cũng màu đen, ít nhất size 52, dính một cái cúc áo màu đen lên giày Hạ Nhu thì bị phát hiện ngay, nhưng trên giày của con quỷ đen này, rất khó bị phát hiện.
Xấu hổ đến mức một câu tiếng Anh cũng không biết nói, Đường Thi lồm cồm bò dậy, dùng ánh mắt nhiệt tình nhìn gã đàn ông da đen to lớn này.
Gã da đen này chớp đôi mắt to đen láy, nhìn Đường Thi như nhìn một thằng dở hơi. Gã thấy Đường Thi không nói gì, lúc này mới hỏi: "Bạn ơi, bạn có việc gì không?"
Tiếng Trung của người ta nói còn trôi chảy hơn người Quảng Đông nhiều.
"Tôi ở trong nước không sống nổi nữa, có thể đưa tôi đi theo các anh ra nước ngoài phát tài không?" Đường Thi nhìn con tàu lớn với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm, dường như ra nước ngoài đào vàng là ước mơ lớn nhất của anh.
Mỗi một gã nhà quê trẻ tuổi đều từng nghĩ đến việc ra ngoài làm thuê trở thành ông chủ, có ngày áo gấm về làng. Tuy nhiên đây chỉ là giấc mộng đẹp của đại đa số mọi người mà thôi.
"Chàng trai trẻ, tôi thực sự rất đánh giá cao cậu, nhưng chúng tôi không phải bọn buôn người, không thể đưa cậu đi." Gã vỗ vỗ vào lưng Đường Thi, rồi định bỏ đi.
Một nhân viên mặt đất khác cười nhạo Đường Thi: "Trăng nước ngoài tròn hơn trong nước, cậu nghĩ nhiều rồi đấy. Chàng trai trẻ, vẫn là nên báo đáp tổ quốc cho tốt mới là chính sự."
"Nói cứ như ông đã từng ra nước ngoài vậy." Đường Thi khinh thường đáp lại một câu, dường như không gì có thể dập tắt ước mơ ra nước ngoài làm giàu của anh.
"Bây giờ giới trẻ đúng là bị truyền thông làm hại, dân Mỹ sống còn chẳng bằng chúng ta đâu." Lão kỹ thuật viên này lười để ý đến Đường Thi, cảm thấy Đường Thi đúng là một thằng ngu: "Tôi chính vì từng ra nước ngoài, mới biết tiền ở nước ngoài khó kiếm lắm, kiếm được chưa chắc đã có mạng mà tiêu."
Nho không ăn được không phải là nho chua, mà là nho ngọt nhất.
Lúc này, toàn bộ việc đóng thùng đã xong, chỉ đợi nghiệm thu một chút. Kẻ cầm đầu gọi Đường Thi qua bảo anh ký tên, sau đó chuyện này coi như kết thúc.
Đường Thi nhìn tập tài liệu dày cộp, có chút ngơ ngác.
Làm chuyện xấu dùng toàn bộ thông tin thân phận của anh, anh bây giờ đã là tư liệu trực tiếp lộ diện trước mặt người khác rồi. Anh cầm bút, không chút do dự ký tên rồng bay phượng múa của mình vào.
Trước đây chưa bao giờ phát hiện ra, tên của anh lại đáng giá thế, có thể giải quyết được đơn hàng lớn ba mươi triệu.
Bến cảng bên này cung cấp một chiếc xe tải nhỏ, bọn họ có thể tự lái đi. Đường Thi mân mê cái thiết bị định vị dạng cúc áo cuối cùng trong túi, cảm thấy không nên cứ thế mà xong chuyện.