Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 290: Mục 293

**CHƯƠNG 292: CHÍ LỚN GẶP NHAU (THƯỢNG)**

Nhiều heroin thế, Đường Thi kinh ngạc. Hắn càng nhanh chóng tìm kiếm thiết bị camera giám sát. Ở nước ta, sản xuất, tàng trữ, buôn bán quá năm mươi gam ma túy là có thể bị tử hình rồi.

Bọn buôn ma túy đều là những kẻ liều mạng, hắn chưa bao giờ muốn dây vào đám người này.

Đường Thi chỉ là một người bình thường, không phải thanh niên nhiệt huyết nghe thấy quái vật đến là hưng phấn muốn làm nên sự nghiệp lớn. Hắn chỉ muốn sống sót ở cái thành phố này thôi.

Chính hắn cũng không nhận ra, tay chân mình đã lạnh toát. Nhận thức của hắn về ma túy, vẫn chỉ dừng lại ở những túi đường trắng, hay bột mì mà cảnh sát thu giữ trong phim truyền hình.

Bây giờ là heroin thật đấy.

Đợi tìm được con mèo hoang nhỏ Diệp Linh kia, hắn phải lập tức rời khỏi thành phố Côn Sơn.

Đường Thi tưởng mình đã đủ thất thố đủ hèn rồi, nhưng hắn quay đầu lại thấy tay Trương Tắc thế mà lại hơi run. Anh ta mặt vô cảm, tốc độ lục soát đồ đạc chậm lại rõ rệt.

Một cảnh sát hình sự lâu năm, có kinh nghiệm phá án quốc tế, từng thực tập tại FBI, trong các vụ án ma túy và bạo lực nghiêm trọng trong nước đều có chiến tích.

Trương Tắc không non nớt như vẻ bề ngoài, non nớt chỉ là tuổi tác. Anh ta nhấc tay lên, cơ bắp cuồn cuộn căng phồng tay áo, trên ngón tay có vết chai dày do cầm súng. Ngón trỏ và ngón cái không thể duỗi thẳng, nhìn là biết đôi tay đàn ông đầy sức mạnh.

Nếu đánh nhau, anh ta chắc chắn là một con báo một chiêu hạ địch.

Một người như vậy, giờ phút này, rốt cuộc đang do dự sợ hãi điều gì?

Ngay vừa rồi ở dưới lầu, rõ ràng là chuyện có thể giải quyết, anh ta cũng không lập tức xông lên, giống như đang e ngại thứ gì đó. Lại đến một phòng khác, Đường Thi vẫn sờ tivi trước.

"Anh chắc chắn ở đây còn có camera?" Trên mặt Trương Tắc đã mang theo sự giận dữ, kết quả rà soát phía trước vẫn chưa có, Mỹ Hương gần như đã tránh được mọi thiết bị giám sát. Một người sống sờ sờ cứ thế biến mất dưới tầm mắt thiên la địa võng của cảnh sát.

"Anh không hiểu tâm trạng của đám dân chơi bọn tôi đâu. Cái khách sạn này không phải hạng thương gia, cũng không phải của chính phủ, chỉ dùng để tiếp đón du khách. Đằng trước không có camera, đằng sau có lối thoát hiểm, là nơi tuyệt vời để 'hẹn hò'."

Đường Thi nói uyển chuyển một chút.

Một tên dân chơi thích làm màu, trên Momo hay Tantan mà câu được em nào ngon nghẻ, đều sẽ tìm một khách sạn kha khá. Ở thành phố lớn bây giờ, tình nhân chính cống không còn nhiều như trước, cứ nhìn lượng đăng ký của mấy cái app tình một đêm là biết.

Lời này nghe khiến Trương Tắc thấy gợn gợn.

"Nghiêm trọng thế cơ à?" Trương Tắc bình ổn tâm trạng, bật lại Đường Thi một câu, giờ anh ta không còn quá phản cảm với cái gã mở mồm là văng tục này nữa.

Người bình thường nghe thấy dính dáng đến buôn ma túy, phản ứng đầu tiên là chạy, còn hắn vẫn luôn làm việc.

Tố chất tâm lý này không phải người thường có được, sau này nếu bồi dưỡng thêm, chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Trương Tắc nghĩ vậy, tay vẫn cầm thiết bị dò tìm đồ vật.

Thiết bị của anh ta là máy quét chuyên dụng của hải quan, có thể phát hiện kim loại bất thường và vật nguy hiểm.

Nhưng anh ta cũng không hoàn toàn tin vào thứ này, thỉnh thoảng lại nằm bò ra đất, uốn cong người thành một góc độ khó tin để sờ soạng trong những ngóc ngách.

"Này anh kia, đừng sờ xuống dưới. Anh nên tìm những chỗ có thể quay được hình ảnh trên giường ấy." Nếu không phải để quay cảnh giường chiếu, ai lại tốn công sức lắp camera làm gì.

Trương Tắc quan tâm quá hóa loạn, thế mà lại bỏ qua điểm này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!