**CHƯƠNG 299: NGƯỜI NHƯ SẮT (HẠ)**
Mỹ Hương vẫn cúi đầu, không nói một lời.
Vốn dĩ cảnh sát muốn dùng sự phớt lờ để hạ thấp phòng tuyến tâm lý của cô ta, kết quả người ta trực tiếp không nói gì luôn.
Cảnh sát cũng có cách của cảnh sát.
Ví dụ như bật điều hòa thấp hơn chút nữa, không cho Mỹ Hương uống nước. Trong môi trường áp lực cao thế này, chẳng bao lâu nữa con người sẽ không chịu nổi.
"Để Đường Thi đến, tôi sẽ nói." Môi Mỹ Hương trắng bệch, vươn ngón tay thon nhỏ ra, chỉ đưa ra một yêu cầu.
Đường Thi biết yêu cầu này, có chút tức giận: "Tôi không đi, giúp các người bắt, còn giúp các người thẩm vấn. Tuyển thẳng tôi vào làm cảnh sát luôn đi cho rồi."
"Cô ta chắc là có chuyện muốn khai với cậu, lỡ thời gian, chúng ta bao giờ mới đi tìm Diệp Linh?" Trương Tắc nhìn đồng hồ, gương mặt điển trai phủ một lớp sương lạnh.
Sự nhẫn nại của anh ta đã sắp đến giới hạn, nhưng vẫn buộc phải tiếp tục nhẫn nại.
"Nếu Đường Thi không đến, các người có đánh chết tôi, tôi cũng không nói. Bất kể tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đoàn luật sư của tôi đều sẽ đến, tôi tin cách cảnh sát thành phố Côn Sơn đối xử với phạm nhân nhất định sẽ gây chấn động."
Làm trộm bây giờ còn uy hiếp cả cảnh sát.
Vụ án lớn thế này, trọng án không chỉ quan trọng ở việc phá án, mà thủ pháp phá án cũng rất quan trọng.
Luôn miệng nhấn mạnh nhân quyền, pháp luật đã bảo đảm chi tiết nhân quyền cho tội phạm. Ngược lại quyền lợi của nạn nhân và cảnh sát phá án lại được thể hiện rất ít trong luật.
Con người luôn có thói quen đồng cảm với kẻ yếu.
Chỉ vì những kẻ này là bên bị bắt, bị khống chế, nên đương nhiên được xem là kẻ yếu.
Còn cảnh sát phong trần mệt mỏi, tám ngàn dặm đường mây mới truy ra manh mối, lại trở thành bên không được bảo đảm quyền lợi.
"Ngông cuồng thế, các anh có biện pháp gì không, có bịt miệng cô ta lại được không?" Đường Thi không muốn gặp trực tiếp Mỹ Hương, một người phụ nữ giết người không chớp mắt, nếu sau này còn cơ hội ra ngoài, ai biết có trả thù Đường Thi hay không.
Chưa đến phút cuối cùng, chưa thể kết luận điều gì.
"Bảo cậu đi thì cậu đi đi, xem cái gan cậu bé như thế nào kìa." Trình Cường cảm thấy Đường Thi đúng là bùn loãng không trát được tường, co co rúm rúm chẳng ra dáng đàn ông.
"Cậu là cảnh sát, đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh bất cứ lúc nào, cậu còn có tiền tuất để lĩnh, tôi thì không có đâu." Luận về khoản chọc ngoáy người khác, Đường Thi nhận số hai thì không ai dám nhận số một.
Lời này vừa thốt ra, bốn năm người trong văn phòng đều nhìn hắn với ánh mắt oán độc, đây là đang nguyền rủa Trình Cường hy sinh anh dũng đây mà.
"Suốt ngày gào mồm bắt người khác gian khổ phấn đấu, cam tâm cống hiến, sao không thấy cậu ngày ngày lăn lộn với tội phạm đi. Cậu giỏi thì cậu làm đi, chỉ biết võ mồm." Đường Thi lầm bầm, hắn cũng rất khó chịu.
Hắn muốn cứu Diệp Linh ra.
Nhưng chưa đến mức vì cứu Diệp Linh mà hy sinh mạng mình, nếu bây giờ hắn nói gì với Mỹ Hương, người của Mỹ Hương đến thăm nuôi, liệu có nhận được lời dặn dò là giết chết Đường Thi không?
"Nghi phạm không thể giam giữ mãi ở tòa nhà cảnh sát, cần phải đưa đến trại tạm giam. Tôi sẽ phụ trách việc này, Đường Thi cậu lái xe, giúp một tay." Trương Tắc biết sự do dự của Đường Thi, lập tức đi đường khác.
Tiêu Thanh Cừ bật dậy: "Không được vi phạm điều lệ cảnh sát."
Nhưng Trương Tắc không nói được, cũng không nói không được, xách áo khoác đi ra ngoài. Mỹ Hương rất nhanh được đưa lên xe cảnh sát, do Trương Tắc đích thân áp giải.
Vốn dĩ Mỹ Hương còn hơi đắc ý, tưởng là thẩm vấn không được nên chuyển chỗ cho cô ta. Nhưng rèm trên xe vừa kéo xuống, Trương Tắc trở tay tát cho cô ta một cái bạt tai.
Cảnh sát, đánh người?