Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 30: Mục 31

**CHƯƠNG 28: BỊ ĐUỔI VIỆC (HẠ)**

"Anh giỏi quá đi!" Biểu cảm của con bé Diệp Linh này cứ như avatar Yahoo bỗng nhiên sáng đèn, chống cằm nhìn Đường Thi đầy vẻ sùng bái, giống như Tử Hà Tiên Tử trong *Đại Thoại Tây Du* nhìn cái thế anh hùng của mình vậy.

Hóa ra con nhỏ này mê kỹ thuật à, Đường Thi dù sao cũng lăn lộn trong tiệm sửa xe từ hồi còn là lao động trẻ em, các dòng xe lớn nhỏ đều thuộc như lòng bàn tay thì chớ, đến cả việc chui gầm xe sửa chữa bẩn thỉu mệt nhọc cũng có thể kể thành chuyện tiếu lâm.

Diệp Linh nghe đến nhập tâm, cầm kem ăn mà không biết kem chảy, nhỏ xuống cổ.

Hóa ra da dẻ con bé này cũng trắng như kem vậy, Đường Thi đang kể chuyện thì khựng lại, vội vàng dời mắt đi, móc túi lấy tờ khăn giấy đưa cho cô.

Diệp Linh cười, hai lúm đồng tiền không có rượu mà khiến đám đàn ông trong tiệm say như điếu đổ, cô thản nhiên nhận lấy khăn giấy Đường Thi đưa.

Đường Thi còn chưa kịp hỏi Diệp Linh tìm hắn có việc gì thì ông chủ Tôn Minh đã đến tiệm.

"Ái chà, Đường Thi, bạn gái à?"

Tôn Minh xoa cái đầu trọc lóc, đôi mắt lợn híp lại thành một đường chỉ, tuy đang nói chuyện với Đường Thi nhưng lại nhìn chằm chằm Diệp Linh. Diệp Linh không hề e dè, hào phóng đứng dậy, đáp một tiếng: "Vâng, Đường Thi là bạn trai của em."

Khoảnh khắc này, máu huyết toàn thân Đường Thi sôi trào, có một cảm giác nghi thức như tâm hồn đã tìm về với tổ tông.

Diệp Linh nói, hắn là bạn trai của cô.

"Ông chủ, đây là Diệp Linh." Đường Thi giới thiệu, nhưng hắn mãi không thốt ra được câu "đây là bạn gái tôi". Xuất thân cô nhi, lưu lạc đầu đường xó chợ khiến hắn luôn có sự kháng cự với những thứ tốt đẹp cao sang.

Đó là sự tự ti sâu thẳm trong đáy lòng, chỉ dám ngước nhìn, không dám dõng dạc nói "tôi muốn".

"Em gái Linh xinh thật đấy, nhưng mà Đường Thi này, tôi có một tin xấu muốn báo cho cậu." Ông chủ làm ra vẻ rất khó xử, cái miệng hồng hồng trề ra, biểu cảm này rõ ràng đang bảo Đường Thi: Cậu không vào địa ngục thì ai vào địa ngục.

Toang rồi, sắp bị bẽ mặt trước đại mỹ nhân rồi.

Ông chủ mặt không đổi sắc, chẳng chút đồng cảm nói: "Đường Thi, cái tiệm nhỏ này của tôi doanh thu cũng chẳng ra sao, cậu xem hay là cậu đi chỗ khác tìm việc?"

Đây là muốn đuổi việc Đường Thi. "Quảng Thâm Auto?" Đường Thi lập tức nghĩ đến Hạ Nhu, hắn sẽ không bao giờ tưởng tượng Hạ Nhu là tiểu thư khuê các, thục nữ danh môn. Một đóa hoa trắng mong manh không thể tồn tại trong cái ngành công nghiệp ô tô đầy sắt thép này.

Nhưng báo thù kiểu này cũng nhanh quá rồi đấy.

Trong lòng Đường Thi như có vạn con ngựa chạy qua, có hàng ngàn con lạc đà Alpaca giẫm lên hai chữ Hạ Nhu mà gào thét. Nhưng dù có bị sa thải, tư thế cũng phải đẹp. Đường Thi chỉ hỏi một câu: "Ông chủ, ông cho tôi cái nồi cơm điện trong tiệm được không?"

Tôn Minh gật đầu, một cái nồi cơm điện đổi lấy sự ra đi êm đẹp, quá hời.

Phút sau, Đường Thi chỉ nói với đám anh em là khi nào rảnh đến nhà ăn lẩu, rồi vác cái nồi cơm điện 8 lít, nắm tay Diệp Linh nghênh ngang bỏ đi.

Mọi người nhao nhao giữ lại, nhưng Đường Thi từ chối ý tốt của mọi người, đều là phận làm thuê, bán sức lao động cả. Dù không có họ, tiệm vẫn sẽ tuyển người mới. Mọi người đều im lặng.

Hắn kéo Diệp Linh đi, có chút hào khí trượng kiếm giang hồ, hai thanh kiếm đi khắp chân trời.

Diệp Linh vốn định hỏi Đường Thi sao anh chẳng buồn chút nào, nhưng thấy Đường Thi trưng ra cái vẻ "nơi này không chứa ông thì có nơi khác chứa", bèn ngậm miệng lại.

Hai người đi dọc theo con đường, mất việc rồi, thật sự phải lang bạt kỳ hồ rồi.

Đi qua ba con phố, mới thấy vẻ mặt Đường Thi đầy thất vọng, cô kéo tay Đường Thi hỏi: "Đường Thi, em giới thiệu cho anh một công việc nhé?"

Còn nửa tiếng trước, tại Cục Công an.

Tiêu Thanh Cừ trong giờ giải lao hỏi đại diện của Quảng Thâm Auto, Hạ Nhu.

"Hôm qua tôi đợi ở cửa nhà thằng nhóc Đường Thi cả buổi chiều, đau chân cả đêm. Muốn dạy cho nó một bài học, nhưng giờ chấp pháp nghiêm ngặt thế này, tôi đường đường là đội trưởng không thể làm bậy được đúng không? Không biết cô Hạ có cách gì hay không?"

Không ngờ Sếp Tiêu cũng phải ngậm bồ hòn trước thằng nhóc này, Hạ Nhu chỉ cảm thấy như gặp tri kỷ, do dự nói làm vậy là công báo tư thù không tốt lắm. Nhưng cô quay đầu nhắn tin ngay cho thư ký:

*Cái tên Đường Thi ở Xa Bảo Luân, đuổi việc, ngay lập tức!*

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!