**CHƯƠNG 303: MỸ NỮ XÀ (HẠ)**
Từ lúc cái biển hiệu Quảng Thâm Auto được treo lên đến nay, chưa kẻ nào dám quỵt nợ. Những món nợ năm xưa đều là thuê đám lưu manh địa phương đến trấn áp, dùng nắm đấm mà đòi về từng đồng một.
"Nhu Nhu, trong mắt tôi cô quý giá hơn bất cứ thứ gì. Tôi đã mạo hiểm bị xã hội đen truy sát để giúp cảnh sát lấy lại xe cho cô đấy. Nếu không phải vì Quảng Thâm Auto là cửa hàng của cô, tôi đã sớm cuỗm một khoản tiền rồi chạy ra nước ngoài định cư rồi, ai rảnh hơi đâu mà lo chuyện bao đồng."
Đường Thi nói chuyện đâu ra đấy, khiến ngay cả Hạ Nhu cũng phải tin sái cổ.
Tuy nhiên, Tiêu Thanh Cừ đã bắn tin qua điện thoại, lần này đa phần nhờ quần chúng tố giác, nếu không cảnh sát không thể có tốc độ nhanh như vậy. Cô suy nghĩ một chút, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Hạ Nhu mắc chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD), làm việc gì cũng muốn áp đảo người khác, bắt buộc phải hoàn hảo.
Lần này tiến độ thời gian có chút sai lệch, bộ phận tiếp tân đã sắp xếp cho đám ông chủ nhỏ kia những tour du lịch tham quan khá ổn, thậm chí còn nhượng bộ trong một số hạng mục khác.
Hạ Nhu cảm thấy xót tiền.
Mảng này là hạng mục bảo dưỡng kiếm lời nhất của Quảng Thâm Auto, ngoại trừ việc sơn lại và thay thế động cơ đốt trong cần phải quay về xưởng gốc, thì tuyệt đại đa số các nghiệp vụ đều qua tay Quảng Thâm.
Phần lợi nhuận này vốn dĩ do Quảng Thâm điều phối, nhưng giờ lại phải nhượng lại. Sao có thể không khó chịu cho được?
Cân nhắc lợi hại, thà nhượng bộ còn hơn để đám ông chủ nhỏ kia ra ngoài nói hươu nói vượn.
"Được rồi, tôi vẫn chưa ăn trưa, đợi tôi ở quán Peter Pizza, tôi qua ngay." Hạ Nhu lười tiếp tục đấu võ mồm qua điện thoại với tên vô lại Đường Thi.
Đen nói thành trắng, trắng nói thành vàng.
Cái miệng đó chỉ có thứ bạn không nghĩ ra, chứ không có thứ hắn không nói được.
Peter Pizza nằm ngay dưới chân tòa nhà đối diện Quảng Thâm Auto, diện tích không lớn, chỉ là một cửa hàng chưa đến một trăm mét vuông. Nhưng nằm ở trung tâm thương mại CBD tấc đất tấc vàng, thời gian của giới cổ cồn trắng cao cấp còn quý hơn vàng. Cho nên dù đồ ăn có dở tệ thì cũng không ảnh hưởng đến độ hot của nó.
Đường Thi vội vàng bắt taxi tới, ân cần gọi món rồi lẳng lặng đợi Hạ Nhu.
Không phải hắn muốn đi đường vòng để tán gái, mà là cái mặt của Hạ Nhu ở đất Côn Sơn này cực kỳ có giá. "Quẹt mặt" chính là nói về những người như cô.
"Còn biết tôi thích uống cái này à?" Rõ ràng quán Pizza nằm ngay dưới lầu, nhưng Hạ Nhu vẫn đến muộn. Cô bưng ly nước ép dưa hấu lạnh, nhón tay lấy lát cam trang trí bên trên ra.
"Tôi tuy không biết cô thích uống gì, nhưng tôi có thể hỏi cậu em pha chế." Đường Thi chỉ tay về phía chàng trai trẻ đang làm đồ uống ở quầy bar.
Cậu chàng đó trông thư sinh, tầm hai mươi tuổi, hơi đẹp trai, đang nhìn Hạ Nhu với ánh mắt si mê.
Xem ra đã thèm khát từ lâu, nhưng bị Hạ Nhu chê.
"Được rồi, tôi trăm công nghìn việc bớt chút thời gian ra ăn bữa cơm, không rảnh đánh cậu. Nếu xe của tôi thiếu mất một chiếc, giờ này cậu đã cụt tay cụt chân rồi." Nghe thì như đang liếc mắt đưa tình, nhưng thực chất là đang cảnh cáo Đường Thi.
Nếu còn dám đánh chủ ý lên Quảng Thâm Auto, cô sẽ khiến Đường Thi tàn phế.
Đừng tưởng lấy lại được xe là cô sẽ đội ơn đội nghĩa, đó là việc hắn phải làm.
Đường Thi hiểu rõ, ở bên cạnh bà chị giàu có này, muốn thuần túy kéo quan hệ tình cảm là không thể. Phải có lợi ích mới được. Pizza nóng hổi được bưng lên, nhưng cả hai đều không ăn, mặc kệ chiếc bánh nguội dần trong căn phòng điều hòa mát lạnh.