**CHƯƠNG 305: NGƯỜI CỦA TÔI (HẠ)**
Nếu người ngồi trước mặt là Trương Tắc, Hạ Nhu sẽ dễ dàng nghĩ ngay đây là một âm mưu, nhằm ly gián sự tin tưởng bao năm qua giữa cô và Thẩm Ngọc Phỉ.
Nhưng vì là Đường Thi, Hạ Nhu không nghĩ theo hướng đó. Cô thậm chí viết ngay một lá thư tại chỗ. Để tăng độ tin cậy, lá thư này được viết tay.
Khi lá thư đến tay Đường Thi, hắn cảm thấy như nắm được Thượng Phương Bảo Kiếm.
Đường Thi tiêu sái gọi: "Thanh toán."
"Cậu không mời tôi ăn thêm chút gì khác à?" Hạ Nhu chống cằm, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Đường Thi. Thế nào gọi là ẩn ý?
Mập mờ, tình trong như đã mặt ngoài còn e.
Cái vẻ hòa hợp, kẻ tấn công người phòng thủ của đôi tình nhân nhỏ này khiến cậu chàng đẹp trai ở quầy bar uất ức muốn chết. Cậu ta làm đồ uống ở đây hơn nửa năm, gần như nắm rõ sở thích của Hạ Nhu, nhưng Hạ Nhu chưa bao giờ mỉm cười với cậu ta.
Cùng là người mà số phận khác nhau một trời một vực.
"Khỏi cần, tôi không đói, trưa ăn rồi. Cơm hộp hải sản." Đường Thi chẳng hiểu phong tình.
Hạ Nhu nhíu mày, đập mạnh cái ly xuống bàn, lập tức tỏ thái độ không vui. Giờ này còn có các quản lý cấp cao của công ty khác đến dùng trà chiều, hành động thiếu thục nữ, kém sang trọng của Hạ Nhu khiến người khác phải liếc nhìn.
Nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt của Hạ Nhu, chẳng ai dám chỉ trỏ.
"Tôi đói." Hạ Nhu cảm thấy việc Đường Thi mời cơm là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
"Thế thì gói cái Pizza này mang về, phòng trà nước công ty cô chắc chắn có lò vi sóng, quay nóng lại ăn y như mới ra lò. Trước đây tôi từng làm thêm ở quán đồ ăn nhanh, Pizza khách ăn thừa đều xử lý thế cả, cô phải tin tôi."
Đường Thi vừa đứng dậy vừa nhét thư giới thiệu vào túi, hắn đang vội đi.
Hạ Nhu dứt khoát đi theo sau, vừa ra khỏi cửa liền vung tay đánh vào vai Đường Thi: "Cậu quá đáng lắm."
Nhưng đôi giày cao gót vừa mảnh vừa cao lại bị kẹt vào khe hở của bậc thềm gỗ mới sửa. Cú đánh ngược tay này chẳng những không có khí thế, mà trông còn giống như cô gái nhỏ đang giận dỗi làm nũng với bạn trai: Muốn hôn hôn, muốn ôm ôm, muốn được nâng lên cao, muốn dùng nắm đấm nhỏ đấm vào ngực anh.
Đường Thi quay người lại, thuận thế bế thốc Hạ Nhu lên ngang hông.
Thân hình hắn vác hai cái lốp xe còn chẳng xi nhê gì, bế một cô gái nặng chưa đến 50kg như Hạ Nhu chỉ là chuyện vặt.
Hạ Nhu hồn xiêu phách lạc, quàng tay ôm lấy cổ Đường Thi.
Khoảnh khắc này, cô ở gần Đường Thi chưa đến hai tấc, đôi mắt trong veo thấy đáy của hắn phản chiếu hình bóng xinh đẹp yêu kiều của cô. Cô cảm thấy mình như sắp chìm vào thế giới long lanh ấy.
Lồng ngực Đường Thi rắn chắc, đáng tin cậy. Ở khoảng cách gần thế này, có thể nghe thấy nhịp tim hắn đập.
Cánh tay đang ôm cô cứng như sắt, làm xương cô đau điếng.
Đường Thi không ngờ lại xảy ra sự cố này. Bà chị giàu có này tính khí rất lớn, giỏi nhất là cười nói rồi đào hố chôn người ta.
Đường Thi giữa thanh thiên bạch nhật chiếm tiện nghi của cô ta, mười phần thì chín phần sẽ bị cô nàng này chơi chết. Nhưng có gì đó sai sai, sao ánh mắt kia lại dịu dàng thế nhỉ?
Hắn đặt Hạ Nhu xuống, Hạ Nhu vung tay tát tới: "Lưu manh."
Cậu chàng ở quầy bar hăm hở muốn nhảy ra đánh Đường Thi, nhưng bị Hạ Nhu quát một câu chặn họng: "Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy tình nhân cãi nhau bao giờ à?"
Phong cách thay đổi chóng mặt này làm khó đám quần chúng ăn dưa quá thể.
Đường Thi biết điểm dừng, chụt một cái lên má Hạ Nhu: "Nhu Nhu, đợi tôi về mời cô ăn tiệc lớn nhé, tôi đi đây."
Hôn xong phải chạy ngay, không thì bị Hạ Nhu giết chết.
Nhưng Hạ Nhu đứng ngẩn tò te, hơi thở nam tính nồng nàn pha lẫn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt. Không hề khó ngửi, ngược lại còn mang đến cảm giác khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Đường Thi.