**CHƯƠNG 313: SINH TỬ TỐC (2/2)**
Mỹ Hương chắc chắn không dùng công cụ mang theo người để trộm xe, bởi vì ngay cả đồ trang trí bằng kim loại trên quần bò của cô ta cũng bị nữ cảnh sát kiểm tra cắt bỏ rồi. Đôi dép lê cô ta đi là do trại tạm giam cấp, không đủ điều kiện để mở khóa.
Cho nên cô ta chắc chắn sẽ ra tay trực tiếp, trộm chìa khóa của người khác, một lần là xong.
Muốn trộm chìa khóa, chủ xe chắc chắn chưa đi xa.
Trương Tắc hét lớn: "Có nữ quái trộm xe, bắt trộm bà con ơi!"
Giọng Trương Tắc vang rền, khí thế như chuông đồng, tựa như mang theo loa phóng thanh. Người thấy việc nghĩa hăng hái làm không nhiều, nhưng đại đa số mọi người vẫn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để bảo vệ nhà và xe của mình.
Vốn dĩ đang ôm bạn gái, hay đồng nghiệp tụ tập định đi ăn xiên nướng đều dừng lại, có người ngoái đầu 180 độ để nhìn xe của mình.
Trương Tắc vừa chạy vừa hét: "Có người trộm xe rồi, là một phụ nữ."
Cả phố có xe đều xắn tay áo quay lại xem xe mình.
Chiêu này của Trương Tắc dùng rất tốt, thực dụng hơn nhiều so với việc báo cảnh sát gọi đồn địa phương đến chi viện. Phố ẩm thực đường vốn không rộng, xe cộ qua lại cũng không ít. Mượn màn đêm che chở muốn chạy thoát một người, quả thực quá dễ dàng.
Đột nhiên trong đám đông có tiếng gào thét: "Xe của bố mày bị trộm rồi, ngay chiếc Ford đằng trước kia kìa."
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía chiếc Ford đang bật đèn pha, tăng tốc lao tới. Tốc độ xe cực nhanh, không có ý định nhường đường cho người đi bộ, phía sau một gã to con đi dép tông đang hộc tốc đuổi theo.
Nhưng, đã quá muộn.
Phía trước có tài xế vội vàng lái xe của mình đuổi theo, Trương Tắc đang ở ngay trên đường phía trước đầu xe Ford, anh tăng tốc lao thẳng về phía chiếc xe.
Trông như muốn tìm chết vậy. Nhưng Trương Tắc đã không quản được nhiều thế nữa, nếu để mất dấu Mỹ Hương, hướng điều tra tiếp theo sẽ rối loạn. Bởi vì Mỹ Hương có thể là người duy nhất từng nhìn thấy viên đá Tanzanite.
Trong khoảnh khắc chiếc xe của Mỹ Hương lao tới, Trương Tắc nghĩa vô phản cố lao vào.
Có cô gái nhìn thấy cảnh này thất thanh la hét, từng thấy người liều mạng, chưa thấy ai liều mạng đến thế này. Đây là tự mình đâm vào, đến tiền bồi thường cũng không đòi được.
Mỹ Hương nghiến răng: Bà đây vốn không muốn động thủ với mày, tự gây nghiệt, không thể sống.
Cô ta đạp ga, tay vào số điêu luyện. Trong tình trạng hai tay bị còng mà vẫn làm gọn gàng như vậy, ngoại trừ Lão Quỷ Tây Xuyên, e rằng không còn ai khác.
Trương Tắc bật nhảy từ trước, một bước dài, đạp lên nắp capo nhảy lên xe. Anh bám chặt lấy mép cửa sổ, dùng nắm đấm đập mạnh vào tâm điểm đường chéo của kính cửa sổ.
Mỹ Hương kinh hãi thất sắc, tên cảnh sát này hung hãn hơn cô ta tưởng tượng. Cô ta vốn tưởng đánh phụ nữ vài cái bạt tai đã là giới hạn của tên cảnh sát này rồi, không ngờ hắn còn làm được cả việc lao lên chiếc xe đang chạy tốc độ cao.
Mỹ Hương ngả người ra sau, dùng chân giữ thăng bằng xe, khi nắm đấm của Trương Tắc đập vỡ kính thò vào, cô ta chọc mạnh chiếc ô cán dài trong xe ra ngoài.
Ranh giới sinh tử, chỉ trong gang tấc. Trương Tắc né được cú này, Mỹ Hương bị mảnh kính vỡ bắn đầy mặt. Lần này cô ta nảy sinh ý định giết chết Trương Tắc, cái gì cũng không quan trọng bằng khuôn mặt của cô ta.
Trương Tắc chỉ cần nhảy thêm một cái nữa là có thể lộn vào trong cửa sổ, khống chế chiếc xe. Nhưng ở khúc cua đột nhiên xuất hiện một bé gái, đang kinh hoàng nhìn chiếc xe lao tới vùn vụt.