**CHƯƠNG 436: NHÂN TÀI ĐẤY**
Nhưng sau khi Đường Thi nói yêu cầu trên bàn ăn, Thành Ca cảm thấy những buổi tụ tập như thế này có thể tổ chức nhiều hơn, tốt nhất là mỗi tháng một lần.
Lần này, Thành Ca làm hậu cần, cung cấp xe máy và các công cụ khác, thiết lập các điểm lưu động để cung cấp dịch vụ hậu cần cho mọi người. Phí xe một ngày một trăm, nhân công tính riêng. Những người còn lại chia nhau ra, hai người một nhóm, cưỡi xe máy đến các tiệm sửa xe, sạp hàng chụp ảnh sửa xe.
Yêu cầu ảnh phải chân thực, người không bị đánh, một ngày năm trăm.
Lương phát ngay khi bắt đầu làm, mỗi tối nhận lương dựa trên ảnh, thanh toán theo ngày.
Thành Ca tính toán, mười mấy chiếc xe máy của anh, một ngày có thể thu về gần hai nghìn. Lại không phải đôi co với đám sinh viên nghèo kiết xác, khá là ngon ăn, hơn nữa bản thân anh cũng xuất hiện với tư cách nhân viên công tác, còn kiếm thêm được một khoản. Chỉ ăn cơm, không uống rượu, mười mấy người ăn ở quán vỉa hè hết bảy trăm. Nhưng mọi người gắn kết tình cảm, cũng không tính là quá lỗ.
"Ôi dào, chúng ta bóc phốt thế này, sau này tiệm người ta còn làm ăn được không? Nhà nào chẳng dùng dầu máy kém chất lượng làm hàng hiệu? Mấy cái linh kiện đều không có nhãn mác, trực tiếp biến thành hàng nhập khẩu nguyên chiếc trong cửa hàng 4S." Dấu Phẩy hơi do dự về việc này.
Lữ Vinh vừa nhai cật nướng, vừa hỏi cậu ta: "Thịt cừu xiên trong quán cơm toàn là thịt lợn, quết một lớp mỡ cừu, chuột chạy trong thùng gạo còn to hơn mèo, chúng ta còn ăn cơm không?"
"Ăn chứ, cũng đâu có chết người, dù sao cũng tiện hơn tự về nhà nấu cơm." Anh em nhà họ Ma phóng túng bất cần, kể chuyện lấy nước rửa cây lau nhà rửa bát, dầu mỡ trên sàn và trên bàn quán lẩu được cạo lên tái sử dụng một cách sinh động như thật.
Diệp Linh và Tứ Muội hai người hơi buồn nôn, ngay cả sắc mặt ông chủ quán cũng sượng trân.
Gặp người thật thà, chưa thấy ai thật thà đến mức này.
Đường Thi là một gã đàn ông khẩu vị nặng, ăn ngon lành, còn đặc biệt hứng thú với câu chuyện của họ. Món thịt ba chỉ cuộn này, chính là thịt lợn thừa mỗi lần được tập trung ướp muối, gom lại bán buôn cho siêu thị. Mà đĩa thức ăn vừa bưng lên, chính là thịt ba chỉ cuộn nấm kim châm, vừa lên đã bị mọi người tranh nhau hết sạch.
"Đúng thế, cho nên chúng ta bóc phốt hết đám thương nhân vô lương tâm trong ngành ra, cũng chẳng ảnh hưởng gì. Dù sao tôi chưa từng thấy quán cơm nào vì bếp sau không sạch sẽ mà đóng cửa cả." Cùng lắm là chỉnh đốn ngành một chút, đổi cái tên, tiếp tục dùng dầu cống rãnh nuôi béo thực khách.
Dù cho cửa hàng 4S dùng hàng giả mạo hàng nhập khẩu nguyên chiếc, dù cho mỗi lần dùng dầu máy đều không phải loại tốt nhất, dù cho bảo dưỡng chỉ là kiểm tra xe không có vấn đề lớn.
Những điều này đều sẽ không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm sửa xe vẫn tốt như thường, vì dân lái xe bình thường không có dụng cụ sửa xe chuyên nghiệp, chẳng lẽ vỡ một miếng kính chắn gió, họ lại tự mua đủ máy cắt máy hàn máy tiện về à?
Cuối cùng vẫn phải đưa đến tiệm sửa xe để sửa, đây là xu thế tất yếu.
Đường Thi lén đi thanh toán, ông chủ rất tốt bụng bỏ đi số lẻ gần một trăm, luôn miệng nhấn mạnh thịt cừu nhà mình đều từ Nội Mông chuyển đến, tuyệt đối chính tông, không lừa cậu.
"Tôi biết hàng của ông đều lấy từ phố bán buôn chợ Tây." Đường Thi khi mở tiệm rửa xe đã làm quen với các quán cơm nhỏ xung quanh.
Phố bán buôn chợ Tây, thịt ở đó là hàng nhập lậu, rẻ bèo. Nhưng rốt cuộc là từ năm nào, có bệnh tật gì không, thì không ai biết được.
Sắc mặt ông chủ sắp sụp đổ rồi, sao lại gặp phải một tên quái thai thế này. Ông ta đang định nói đơn này miễn phí hết, thì Đường Thi đưa năm trăm tệ, đủ tiền vốn rồi.
Cả đời đục mình ta trong, sao có thể chứ?
Hiếm khi hồ đồ mới sống được. Ông chủ chỉ mong tên này đừng bao giờ đến nữa, chợ Tây là bí mật công khai trong giới ăn uống, nhưng mọi người thực sự không định công khai với thực khách.
Thành Ca ăn uống no say ra thanh toán, ông chủ cười nói: "Ông chủ Lộ, người anh em kia của ngài đã thanh toán rồi."
Vì không uống rượu, buổi tối mọi người cưỡi xe máy của mình đi. Hai nhân viên của Thành Ca còn hỏi: "Anh ơi, mang hết xe xịn đi rồi, mai bọn em lấy gì cho đám sinh viên thuê?"
"Thích thuê thì thuê không thì thôi, đóng cửa tiệm đi. Hai đứa mày nghỉ vài ngày." Thành Ca sờ cái đầu húi cua của mình, cảm thấy nên làm một tin tức lớn.
Rốt cuộc là viết lên cửa: Chủ tiệm trúng năm triệu, sau này không cho thuê xe máy, chỉ mua siêu xe.
Hay là viết một câu làm màu: Thế giới rộng lớn như vậy, tôi muốn đi xem xem.
Hồ bằng cẩu hữu, ý kiến không thống nhất, Đường Thi hỏi anh ta: "Anh có quay lại không đấy?"
"Về chứ." Còn trông chờ vào cái tiệm này dưỡng già mà.
"Thế thì viết thế giới rộng lớn như vậy, tôi muốn đi xem xem. Để đám sinh viên này cũng thấy được cái tình hoài của Thành Ca." Đường Thi và Dấu Chấm Lửng nhất trí như vậy.
Anh em nhà họ Ma còn tải từ trên mạng xuống bức ảnh tà váy của Marilyn Monroe bị gió thổi bay, làm thành tấm poster cao bằng người, một câu nói vô cùng văn nghệ, cộng thêm tấm poster lẳng lơ thế này.
Tuyệt.
Sáng sớm hôm sau, mười mấy chiếc xe máy bắt đầu đột kích các cửa tiệm sửa xe, cửa hàng 4S. Chụp ảnh xong thừa lúc hỗn loạn bỏ chạy, một số cửa hàng lớn thích làm màu, thì lái chiếc Volkswagen Lavida Đường Thi vừa được chia ra làm màu, cũng thế, chụp xong là chạy.
Nghiệp vụ chính của Quảng Thâm Auto là làm cửa hàng 4S, không bao gồm những cửa hàng nhỏ và các nhà sản xuất ô tô xịn xò bán trực tiếp. Thị phần của họ đạt trên sáu mươi phần trăm, nhưng không phải là một trăm phần trăm.
Cho nên vẫn còn kẽ hở để chui. Đã Diêm Đạo Toàn muốn dìm chết Quảng Thâm Auto, vậy thì lôi cả ngành ra cho ông ta dìm. Xem Diêm Đạo Toàn ông ta có gánh nổi trách nhiệm lớn thế này không.
Pháp bất trách chúng, mà Quảng Thâm Auto đứng mũi chịu sào, rốt cuộc là đình chỉ kinh doanh chỉnh đốn, hay đưa vào phạm vi vi phạm pháp luật. Đây là vấn đề đáng suy ngẫm, nhưng việc Đường Thi và mọi người đang làm hiện tại, chính là làm chuyện này lớn hơn chút nữa.
Tốt nhất là, cả thế giới đều kinh ngạc.
Tối đầu tiên, đã thu thập được chiến quả không tồi.
Khá lắm, những cái bọc ghế cao cấp kia, những cái máy báo bắn tốc độ kia, nguồn gốc lại đều là từ những cửa hàng trong chợ phụ tùng ô tô thuê ngoài làm. Thành Ca còn không quản ngại vất vả đi một chuyến đến xưởng thuê ngoài, ngay tại nhà nông dân ở ngoại ô thành phố, một đám các bà các cô vừa xem tivi vừa gia công ra.
Sau đó thứ này được bán thế nào?
Đệm ghế dệt kim nhập khẩu nguyên chiếc từ Pháp, xanh sạch thân thiện môi trường, dùng len New Zealand dệt... Giả đến mức ngay cả những người ăn dầu cống rãnh cũng không nhịn nổi nữa, giá vốn một trăm tệ bán hai nghìn tệ, lợi nhuận này sắp đuổi kịp buôn ma túy rồi.
Buôn ma túy còn bị bắn bỏ, cái này chỉ phạt tiền cho xong.
Một chuyện khác, là có những cửa hàng chuyên cắt giảm cấu hình, giá không đổi. Sau đó lại bán những cấu hình an toàn liên quan đến tính mạng này với giá cao cho khách hàng.
Một món đồ bán hai lần, nhân tài đấy!