Virtus's Reader
Ẩn Kình

Chương 448: Mục 444

**CHƯƠNG 447: NÚI SÔNG XOAY CHUYỂN**

Đường Thi cũng lao vào trát tường, lát gạch men ở tiệm. Trước đó đội thi công cứ chém gió là tiệm nào tiệm nấy đều do họ làm, chất lượng y hệt nhau, lời này đúng là không tin được.

Ít nhất lúc Đường Thi không có mặt, đám thợ làm việc lề mề hẳn, chậm một ngày là cả đám kiếm thêm được một ngày công.

Đường Thi bi ai phát hiện ra, mình không có cái số ngồi văn phòng máy lạnh. Chỉ khi làm những công việc chân tay không cần kỹ thuật cao siêu này, hắn mới thấy cả người thư thái, tìm lại được giá trị tồn tại của bản thân.

Lại qua hơn một tuần, mặt bằng cuối cùng cũng xong. Đội ngũ bán hàng, sản phẩm online offline, kho bãi lưu trữ đều đã đâu vào đấy. Lúc tuyển dụng hắn đã để ý, chỉ nhận người có kinh nghiệm trong ngành, không nhận sinh viên mới ra trường.

Năng lực nghiệp vụ không bằng hắn, chơi game thì giỏi hơn hắn, ăn cơm hộp còn gọi nhiều hơn hắn một suất. Thế thì ngại lắm.

Đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của Đường Thi, sau khi từ tòa nhà cảnh sát đi ra, đều được đưa đến điểm đào tạo của Quảng Thâm Auto để học việc.

Ma Tư Thành và Ma Tư Vũ không đi, họ mang tro cốt của Ma Hưng Nghĩa về quê. Mặc dù Ma Hưng Nghĩa sống ở Côn Sơn suốt, nhưng quê ông ta ở một thị trấn nhỏ miền Bắc xa xôi.

Đường Thi cũng đi theo. Ma Hưng Nghĩa tuy đối xử với hắn chẳng ra gì, nhưng sự "trân trọng" kiểu đó đúng là vô giá trị. Nói một câu dát vàng lên mặt thì, Ma Hưng Nghĩa quý nhất là hai đứa con trai, ông ta giao hai đứa con cho Đường Thi, chứng tỏ ông ta công nhận con người và những việc Đường Thi làm.

Đời người, khó nhất là tìm được vị trí của mình và được công nhận.

Đầu tiên là bay từ Côn Sơn, sau đó chuyển sang tàu hỏa, rồi đổi xe khách, cuối cùng còn một đoạn đường phải đi xe ôm. Đến chân núi, ba người còn phải hì hục đi bộ hơn mười cây số.

Đường Thi vác nước và đồ ăn vặt, hai anh em nhà kia thay phiên nhau ôm hộp tro cốt. Núi trống chim kêu, khung cảnh vắng vẻ đìu hiu. Đi ba bốn dặm mới thấy lác đác một hai cái sân rách nát, đây chính là nông thôn. Người già trong thôn có khi cả đời chưa từng ra huyện, người trung niên có khi cả đời chưa từng lên tỉnh.

Nơi này có thể coi là non xanh nước biếc không ô nhiễm, nghèo đến mức vô cùng sạch sẽ.

Đến tận lúc này, Đường Thi mới hoàn toàn hiểu được tại sao Ma Hưng Nghĩa lại coi trọng tiền bạc đến thế. Ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, bởi vì cái nghèo, và nỗi sợ hãi cái nghèo.

Trong thôn đến trường tiểu học cũng không còn, trưởng thôn mở miệng để lộ hàm răng sún, ông cụ cũng phải hơn bảy mươi rồi:

"Lão Ma là người tốt, mỗi tháng gửi cho tôi một nghìn tệ, tôi ra cây ATM ở huyện rút về chia cho mọi người cũng đủ mua dầu muối."

Đúng vậy, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, nhờ khoản viện trợ một nghìn tệ mỗi tháng của Ma Hưng Nghĩa, ông ta trở thành một người tốt hiếm có. Được người dân yêu mến và kính trọng.

Ý của trưởng thôn là, bốn phương tám hướng núi đồi này, thích chôn hộp tro cốt ở đâu thì chôn.

Đường Thi vốn định ướm hỏi xem có cần thuê đội thi công xây cái mộ không. Giờ đang mốt cái đó, mốt mấy nghìn năm nay rồi, lại còn khắc bia nữa.

Nhưng anh em họ Ma lắc đầu: "Bố tôi chỉ muốn sau khi chết được về nhà thôi. Ở chỗ chúng tôi, cứ chôn xuống đất cho mất dấu tích là được, chỗ này nghèo lắm, xây mộ đẹp có khi bị người ta cạy gạch về xây nhà, dựng bia có khi bị người ta vác về chặn cửa chuồng lợn."

Lời này đúng là thật, trong vòng mười dặm, nhà nào cũng tường đất, bóng đèn là thiết bị điện duy nhất trong nhà.

Ở cái nơi như thế này, xây một ngôi mộ hoành tráng quả thực không hợp lý.

Ma Tư Thành và Ma Tư Vũ mượn ba cái xẻng, dẫn Đường Thi lên núi, tìm một nơi dựa núi nhìn sông, tầm nhìn thoáng đãng. Ba người hì hục mất hai ngày, đào một cái hố sâu bằng chiều cao người, đặt hộp tro cốt của Ma Hưng Nghĩa xuống.

Người chết như đèn tắt, người đi rồi khói tan mây tản, mọi việc làm ra đều là để an ủi người còn sống.

Ma Tư Thành và Ma Tư Vũ cũng không chơi điện thoại, họ liên tục ba ngày đều lên mộ ngồi. Ngồi mệt thì nằm, núi xanh nước biếc mây trắng, quả thực có thể quét sạch bụi trần trong lòng.

Nằm trên phiến đá được mặt trời sưởi ấm áp, lần đầu tiên Đường Thi tự vấn tâm hồn: "Ý nghĩa của một đời người là gì?"

Chu Diệc nói, khi con người bắt đầu suy nghĩ về những vấn đề triết học thâm sâu này, tư tưởng của họ đã tiến bộ một bậc lớn, con người sẽ rất cô đơn. Cảm thấy giữa trời đất mênh mông bát ngát lại không có chỗ đứng cho mình.

Muốn tìm một người chí đồng đạo hợp, còn khó hơn lên trời.

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?

Hắn thắng Chu Diệc, hắn sống, còn Chu Diệc sẽ bị tòa án tuyên tử hình. Trong trò chơi tranh giành này, kẻ thắng sẽ nhận được phần thưởng là mạng sống của chính mình.

Nhưng Đường Thi chẳng thấy vui vẻ sảng khoái gì cho cam.

"Ý nghĩa cuộc đời chính là tôm hùm đất cay, tôm kho dầu, sò điệp miến, cơm bào ngư, canh gà hải sâm..." Hai tên béo ba ngày không được ăn thịt chỉ gặm bánh ngô bắt đầu kể lể như đếm của quý. Ma Tư Vũ bẻ ngón tay, liệt kê đủ các món ăn suốt mười lăm phút mà chưa hết.

Ma Tư Thành nhạt nhẽo ngắt lời: "Toàn nghĩ mấy thứ vô dụng."

Đường Thi đang định khen cậu ta một câu, thì cậu ta đã phang ngay một câu thần thánh: "Chỉ cần có một thùng gà rán KFC, tao bây giờ đã mãn nguyện lắm rồi."

Đường Thi bỗng cảm thấy, đây mới là chân lý cuộc sống. Chúng sinh muôn loài, xưa nay làm gì có nhiều đạo lý lớn lao thế. Muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ, một đám bạn bè, một bàn rượu thịt, đó chính là ý nghĩa. Mặc kệ cái đạo lý cuộc đời, Đường Thi cùng anh em họ Ma canh mộ thêm bốn ngày nữa.

Mỗi ngày gió mát trăng thanh, gặm củ cải trắng và bánh ngô, tâm hồn được gột rửa sạch sẽ. Cái gì mà xe sang nhà lầu, giờ đều không nằm trong phạm vi xem xét, ngay cả nỗi nhớ cha của anh em họ Ma cũng phai nhạt đi ít nhiều.

Bây giờ trong đầu họ chỉ có một ý nghĩ: Thịt, ngập mồm thịt. Mồm miệng giờ nhạt thếch ra rồi.

Vừa hết bảy ngày, ba người chạy trối chết khỏi cái thôn nhỏ này. Tất nhiên, Đường Thi hứa với trưởng thôn, một nghìn tệ mỗi tháng kia vẫn sẽ tiếp tục gửi. Chỗ nào dây điện hỏng, điện áp không đủ, hắn cũng sẽ tìm thợ điện đến sửa.

Trưởng thôn cảm ơn rối rít, hai mắt sáng rực, đã coi Đường Thi là đại gia.

Thế giới này là vậy, mỗi chúng ta đều sống trong sự ngưỡng mộ của người khác. Đường Thi là thằng khố rách áo ôm trong mắt đám đại gia Côn Sơn, nhưng lại là đại gia trong mắt ông lão ở thôn quê hẻo lánh này.

Đời người giữa trời đất, có quá nhiều điều khó lường.

Xuống núi, đến huyện lỵ, ba người lao đầu vào quán thịt nướng, ăn uống no say xong gom hết tiền lẻ trên người, mua ba con lợn thuê người lùa về thôn.

Mãi đến khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Côn Sơn, họ mới nhận được cuộc gọi với giọng nói lọt gió vui vẻ của trưởng thôn:

"Chúng tôi nhận được rồi, cảm ơn cậu, cậu Đường."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!