**CHƯƠNG 54: PHƯƠNG ÁN BA (HẠ)**
Thẩm Ngọc Phỉ bước ra khỏi thang máy, quay đầu nhìn lại một cái. Vì có camera giám sát, hắn nhịn không nhổ một bãi nước bọt. Tên Đường Thi này, đừng để rơi vào tay hắn, nếu không nhất định sẽ chỉnh chết hắn.
Luật sư, đại diện quan hệ công chúng của Quảng Thâm Auto, cộng thêm vài giám đốc bộ phận kinh doanh, hiện đang họp bàn đối sách. Tác phong của Hạ Nhu rất quyết liệt, ai dám tuồn nội dung cuộc họp công việc hiện tại ra ngoài dưới bất kỳ hình thức mạng xã hội nào, thì cứ đợi bị đập bát cơm đi.
Thành phố Côn Sơn là một thành phố ven biển lấy kinh doanh gia công ô tô làm chủ, du lịch làm phụ, Quảng Thâm Auto gốc rễ sâu bền, không phải Hạ Nhu đang dọa người.
Mà là bọn họ thực sự trâu bò như thế.
So với cuộc giao tranh lợi ích nghiêm túc này, Tiêu Thanh Cừ bên kia đang bầu nhiệt huyết đấu tranh với gã béo.
"Em vẫn còn là một đứa bé, các anh không thể đối xử với em như vậy." Lữ Vinh béo ị, gã muốn bán manh trông cực kỳ buồn cười, nhất là thịt ngực xệ xuống, như tai mèo bị gấp lại, thịt bụng xếp lớp, nhìn thoáng qua cứ tưởng một con mèo xấu xí đang há cái miệng đỏ lòm.
Thẩm vấn một kẻ kỳ quặc thế này, trước tiên phải nhịn cười.
Người béo diện tích tiếp xúc nhiệt lớn hơn, nên càng sợ nóng, nhất là loại béo từng ngấn từng ngấn như Lữ Vinh, ngồi trên ghế thấp, chân chịu lực, càng không chịu nổi.
Tiêu Thanh Cừ dựa vào kinh nghiệm giao thiệp với những kẻ kỳ quặc hơn hai mươi năm qua, trong cái nóng oi bức ba mươi lăm độ của mùa hè lại thêm một mồi lửa.
Trong lòng Lữ Vinh chửi rủa cảnh sát mất trí cả vạn lần, nhà nào mùa hè còn bật điều hòa nóng đến hơn bốn mươi độ, đây không phải là muốn lấy mạng người ta sao?
Lúc này, Lữ Vinh mồ hôi đầm đìa, mồ hôi tuôn ra từng lớp, như con lợn cạo lông vừa vớt từ dưới nước lên. Ra ngoài nói gã đi xông hơi trong đồn công an, chắc chắn chẳng ai tin. Muốn uống chút nước, nước đưa lên lại là nước vừa lấy từ bình nóng lạnh ra.
Xong rồi, lần này gặp phải cáo già rồi. Nhưng cách một lớp kính dày, hai nhân viên thẩm vấn bên ngoài đều là những cô gái yểu điệu. Buộc tóc đuôi ngựa cao, cảnh phục màu xanh nhạt mặc chỉnh tề, ngay cả câu hỏi cũng nhìn vào sổ đọc với vẻ mặt nghiêm nghị.
Khuôn phép đâu ra đấy, không làm màu cũng chẳng kiêu ngạo, rõ ràng là khuôn mặt lạnh lùng cấm dục.
Đến trêu ghẹo cũng không tìm được chỗ hở, Lữ Vinh nóng đến mức vò đầu bứt tai, gã cảm thấy lỗ chân lông toàn thân sắp nổ tung rồi. Cáo già gặp lính mới, cũng là bó tay, vì người ta căn bản không thèm để ý đến bài của gã.
Ai bảo "tự cổ sáo lộ đắc nhân tâm" (xưa nay chiêu trò thu phục lòng người)?
"Chúng tôi nhận được tin báo của quần chúng, phòng 210 có người sử dụng heroin, anh là người tổ chức, tình hình có đúng sự thật không?" Cô gái mắt một mí gõ máy tính lách cách, đang ghi chép.
Lữ Vinh chép miệng, gã nhận ra một vấn đề, nếu gã không khai, thì chỉ có nước bị nướng chín thành heo sữa ở đây. Hơn nữa, sức khỏe gã rất tốt, không thể ngất xỉu trước để trốn thoát.
Gã bắt đầu khai tuốt tuồn tuột chuyện Thẩm Ngọc Phỉ tìm gã đến Tứ Thủy Thành, gọi Bể Cá Vàng, rồi mời massage.
Thực ra, mấy tên côn đồ bên kia đã khai rồi, bọn chúng mai phục sẵn trong nhà vệ sinh phòng 210. Nếu gã béo này nghe lời, thì bọn chúng sẽ "tôi nhẹ nhàng đi, cũng như tôi nhẹ nhàng đến", còn tặng kèm một em 34D xinh đẹp.
Nếu gã béo này không nghe lời, bọn chúng sẽ ra ngoài đánh gã béo này đến khi nghe lời thì thôi.
Nhưng bọn chúng không ngờ, gã béo này lại chịu đòn giỏi thế. Nên bọn chúng khởi động phương án ba, đổ thuốc ho cho gã béo này uống, thứ này là hàng ngoại nhập, chỉ có trong đơn thuốc của bệnh viện lớn, dễ gây nghiện.