Người gửi tin nhắn là Lâm Tử Ninh, cậu ta bị Tiêu Thanh Cừ ném ra ngoài trung tâm triển lãm để bán dưa hấu, làm một chân ngoại tuyến, để cậu ta tìm hiểu quần chúng, cảm nhận sâu sắc xem rốt cuộc trung tâm triển lãm này có vấn đề ở đâu mà lại để mất một chiếc xe đắt tiền như vậy.
Tiêu Thanh Cừ yêu cầu tên này mỗi tối đều phải báo cáo, gặp phải tình huống bất thường cũng phải báo cáo, sắp xếp thành văn bản, phân tích phải có lý có cứ.
Dẫn một lính mới cũng giống như dắt một học sinh tiểu học, cái gì cũng phải cầm tay chỉ việc, nếu không những thứ họ làm ra có thể khiến người ta tức chết.
Bạn có thể tưởng tượng được không, trong một bản tài liệu lại có thể xuất hiện những từ ngữ như: "Thằng này đáng bị đánh chết."?
Nếu là một nhà báo, đã có dấu hiệu định hướng dư luận, chuyển dời sự chú ý của xã hội. Tiêu Thanh Cừ xem tin nhắn nhưng không trả lời, vì những gì cậu ta nói chẳng có ý nghĩa gì.
Lâm Tử Ninh đã ở trung tâm triển lãm hai ba ngày rồi, cậu cảm thấy mình đã đen đi mấy tông. Vốn dĩ khi đến trung tâm triển lãm, cậu còn tưởng mình sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với Hạ Nhu hơn người khác, đó chính là đại tiểu thư của Quảng Thâm với gia sản mấy chục tỷ, quan trọng là người đẹp, nói chuyện lại dễ nghe.
Làm việc trong một môi trường toàn là động vật giống đực, nguyện vọng lớn nhất chính là ngày nào cũng được gặp mỹ nữ, tiền tài ngược lại đã trở thành vật ngoài thân.
Nhưng ngồi chồm hỗm ở đây hai ngày, Lâm Tử Ninh mới đau đớn phát hiện ra, với cái thân phận bán dưa ngoài quảng trường của cậu, căn bản không thể nào gặp được Hạ tổng trăm công nghìn việc. Thậm chí đến hai vị trưởng phòng bên cạnh Hạ tổng cũng không gặp được.
Thật là khó xử.
Vừa hay có hai ông cháu đến mua dưa, một cân sáu hào tám, mười cân sáu tệ tám. Lâm Tử Ninh vất vả mãi mới tìm được hai đồng xu đưa cho ông lão: "Ông cầm lấy ạ, ăn ngọt lần sau lại đến."
Ông lão vênh váo gật đầu, thật sự coi mình là thượng đế.
Ông ta quay đầu lại nói với cháu mình: "Thấy chưa, sau này không học hành cho tốt, không thi đỗ đại học, tương lai chỉ có thể đến đây phơi nắng bán dưa thôi."
Trời đất ơi!
Sinh viên đại học bây giờ rẻ như bèo rồi có được không, tôi chính vì học hành chăm chỉ, thi đỗ vào cơ quan nhà nước đàng hoàng, mới đến đây bán dưa đấy.
Đội trưởng Tiêu không trả lời.
Hỏng rồi, Lâm Tử Ninh lại nhìn điện thoại của mình, vội vàng gửi lại một lần nữa: Mười giờ rưỡi sáng, Lữ Vinh và Đường Thi hai người từ cổng Đông đi vào. Theo lý mà nói, họ là đối tượng tình nghi của chúng ta và là những người mà Quảng Thâm Auto không ưa, đáng lẽ phải tránh đi mới phải, nhưng bây giờ anh ta lại đến đây.
Rõ ràng không hợp lý, vì vậy tôi báo cáo lên cấp trên, xin chỉ thị.
Gần như là trả lời ngay lập tức: Đã nhận, tiếp tục theo dõi.
Đối xử với cấp trên còn phiền phức hơn cả đối xử với bạn gái, phải chú ý logic và giọng điệu khi nói chuyện, nhất định phải có lý có cứ, phải chú ý mức độ bảo mật công việc.
Lâm Tử Ninh cảm thấy đi theo một cấp trên như vậy, trong lòng có chút hỗn loạn như vạn mã phi đằng. Cậu đội chiếc mũ rơm lên đầu, tiếp tục bán dưa.
Bây giờ cậu đã rất giống một sinh viên đại học thất chí đi bán dưa rồi, không giống như mấy gương mặt trong phim điệp viên chiến tranh, âm trầm như thể lúc nào cũng có thể hy sinh vì tín ngưỡng, bưng một bát mì mà cũng lơ đãng cứ nhìn chằm chằm vào đặc vụ.
Quá giả, nhìn một cái là biết ngay đó là tình báo viên. Lâm Tử Ninh cảm thấy mình mới thực sự là đại ẩn ẩn vu thị*, cậu đã gửi về tất cả các phân tích linh tinh về lưu lượng người và địa hình ở đây. Đừng thấy bây giờ ở đây náo nhiệt như vậy, lúc sáu giờ sáng, đến một bóng ma cũng không có, chỉ có bình minh tĩnh lặng.
Mọi người đi làm đều đến đúng giờ, chín giờ bắt đầu triển lãm, bảy rưỡi mới lác đác có vài người đến. Mãi đến bảy giờ năm mươi, người đến gần như đủ, các giám đốc của từng thương hiệu bắt đầu huấn thị, họp hành.
Đây mới là quy trình thực sự để mở cửa lúc chín giờ.
Thực ra bán dưa hấu cũng kiếm được không ít, một ngày lãi ròng ba trăm. Nếu bị đội cảnh sát sa thải, đến đây bán dưa cũng không tồi.
*Đại ẩn ẩn vu thị: người tài giỏi thực sự thường ẩn mình nơi phố thị ồn ào.