Sâm ca châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi cười mắng: "Thằng nhãi ranh mày lanh thật, tai thính gớm! Không sai, Long Đầu quả thật muốn tao dẫn người đi giết thằng nhóc đó. Nhưng ba đứa mày thực lực xoàng xĩnh, tao sợ chúng mày làm hỏng việc."
Huyết Hạt ghé sát lại gần Sâm ca, lẩm bẩm gì đó, chắc là giao dịch chút lợi lộc qua không gian. Sâm ca hắng giọng, đổi giọng: "Được rồi, nếu mấy đứa có lòng như vậy, tao dẫn chúng mày đi mở mang kiến thức, nhưng phải nghe lệnh, đừng tự tiện làm bậy!"
Ba người rối rít đáp ứng.
Trong lòng Đỗ Dự nghi hoặc trùng trùng: "Bọn chúng rốt cuộc làm thế nào để xác định vị trí của mình? Nếu đã rõ ràng như vậy, chẳng phải trực tiếp giết mình trong không gian thì tốt hơn sao?"
Huyết Hạt cũng hỏi: "Sâm ca, triều đình còn không biết cái tên có tướng 'lang cố' kia trông như thế nào, chúng ta tìm kiểu gì?"
Sâm ca gật đầu, dập tắt điếu thuốc: "Triều đình đúng là không có cách nào tìm ra, nhưng đừng quên chúng ta là Ảnh Tặc! Là chuyên gia ám sát! Lần này triều đình treo thưởng tận 30 vạn, ủy thác chúng ta xử đẹp thằng nhóc đó. Mấy lão đại trong thành đã cho chúng ta một món bảo vật, có thể đến thế giới cốt truyện, đại khái phán đoán ra vị trí của hắn."
"Nhưng làm sao chúng ta biết hắn tiến vào thế giới nào?" Huyết Hạt hỏi: "Theo như tao biết, chỉ riêng khu ngoại ô 11 của chúng ta thôi, mỗi ngày mở ra cũng có đến mấy chục thế giới cốt truyện."
Sâm ca cười ha hả: "Mày không biết rồi, người này từ trước đến giờ vẫn chưa bị binh lính triều đình bắt được, phần lớn là do có kỹ năng ngụy trang cấp cao. Nhưng đến lúc không gian truyền tống, không gian sẽ tự động đối chiếu thân phận của mỗi mạo hiểm giả tiến vào, phòng ngừa mạo danh thay thế. Khí tượng là độc nhất vô nhị của mỗi mạo hiểm giả, giống như dấu vân tay vậy. Mà món bảo vật của chúng ta, dưới sự cho phép của triều đình, có thể cấy vào Chương trình giám sát không gian, phát hiện ra người có khí tượng 'lang cố' kia đi đâu. Tuy rằng không thể xác định là ai, nhưng một khi xác định được hướng đi của hắn, thì có thể truy sát hắn. Nếu là đơn đấu, giết người là xong, nếu là đoàn chiến, thì đồ sát toàn bộ đội đối phương."
Đỗ Dự âm thầm kêu khổ.
Huyết Hạt hai mắt sáng rực: "Ảnh Tặc chúng ta có thứ nghịch thiên như vậy á? Nếu vậy chúng ta dùng cái này để dò xét đám người Thần Đạo Hội kia, từng người một giết sạch bọn chúng chẳng phải tốt hơn sao? Hà tất bây giờ phải phí công như vậy?"
Sâm ca cười ha hả: "Chúng ta tranh giành khu ngoại ô 11 với Thần Đạo Hội, đối với đội của chúng ta đương nhiên là chuyện lớn. Nhưng trong mắt mấy lão đại trong thành, chẳng qua chỉ là lũ trẻ con đánh nhau thôi. Món bảo vật này của họ nghịch thiên như vậy, số lần sử dụng có hạn, lần này nếu không phải triều đình treo thưởng cao, đám Ưng Khuyển của Lục Phiến Môn kia lại gây áp lực cho mấy lão đại, thì làm sao họ chịu cho chúng ta dùng thứ nghịch thiên như vậy? Hơn nữa nếu triều đình không mở mã nguồn cổng truyền tống, chúng ta cũng không dùng được."
Trong lòng Đỗ Dự hận thấu xương.
Thứ này quả thực là thanh kiếm Damocles, như đỉa đói bám vào xương, nếu mình không nghĩ cách hủy nó đi, đừng hòng có ngày sống yên ổn.
"Anh định làm gì?" Ninh Trung Tắc bất tri bất giác xuất hiện, ghé vào sau lưng Đỗ Dự hỏi.
Đỗ Dự cảm nhận được đôi gò bồng đảo mềm mại của Ninh tỷ, quay người lại, thở dài: "Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng! Em muốn yên tĩnh trở nên mạnh mẽ hơn, triều đình và đám ruồi nhặng này lại không cho phép."
Elizabeth cũng xuất hiện, dùng tiếng Hán bập bẹ nói: "Tôi nghĩ anh có thượng sách, trung sách và hạ sách."
Đỗ Dự bật cười: "Mới có mấy ngày mà trình độ tiếng Hán của cô đã khác rồi, còn biết cả thượng trung hạ tam sách nữa."
Elizabeth không để ý đến anh, nhỏ giọng nói: "Thượng sách là tìm cách trộm hoặc phá hủy đạo cụ đó. Trung sách là tìm cách tiến vào một thế giới mạo hiểm đơn lẻ, khi trở về tiếp tục dùng điểm sinh tồn để đổi địa điểm. Hạ sách là tiến vào một thế giới chiến đội, ít nhất có bia đỡ đạn, có thể đánh lạc hướng."
Đỗ Dự nhìn về phía núi non trùng điệp: "Đây là sào huyệt Ảnh Tặc, chúng ta không quen thuộc địa hình, Ảnh Tặc lại đang khai chiến với Ma cà rồng,戒备森严(giới bị sâm nghiêm: phòng bị nghiêm ngặt). Muốn đột phá phòng ngự của Ảnh Tặc, lấy được đạo cụ đó không hề dễ dàng, tôi thậm chí còn không biết tên và hình dáng của đạo cụ đó. Thượng sách này đành bỏ."
"Về trung sách, chúng ta nghĩ được thì đám chuyên gia giết người Ảnh Tặc chắc chắn cũng nghĩ ra. Nếu không thì vừa nãy Huyết Hạt Tử sao lại không hỏi chuyện này? Chắc chắn bọn chúng có đạo cụ tương tự như wormhole! Truy dấu giết người là chuyện cơm bữa, nên cũng không thể dùng được."
"Chỉ có thể chọn hạ sách thôi."
"Nhưng anh có kế hoạch gì?" Ninh Trung Tắc hỏi.
Đỗ Dự cười ha ha: "Đừng quên, thế giới trước chúng ta đã đục nước béo cò như thế nào?"
"Ý anh là?" Đôi mắt đẹp của Elizabeth sáng lên.
"Đúng vậy, chúng ta dứt khoát gia nhập Thần Đạo Hội!" Đỗ Dự hào hứng nói: "Vì Ảnh Tặc và Thần Đạo Hội vốn là kẻ thù, tôi theo Thần Đạo Hội tiến vào thế giới cốt truyện, đương nhiên sẽ dẫn đến sự tấn công của bọn chúng. Trong tình huống không thể xác định ai là kẻ giả dối, thì đó chẳng phải là chó cắn chó một đống lông sao."
"Anh đúng là, lại đi gây họa cho Thần Đạo Hội?" Ninh Trung Tắc mỉm cười.
Đỗ Dự hớn hở: "Tôi hận nhất lũ người Nhật Bản. Có thể gây họa cho bọn chúng thì tuyệt đối không gây họa cho người khác."
"Nhưng anh làm sao để lấy được lòng tin của Thần Đạo Hội?" Ninh Trung Tắc hỏi: "Phải biết rằng không phải người của ta thì lòng dạ ắt khác. Bọn chúng sẽ không dễ dàng đồng ý yêu cầu gia nhập của anh trong mấy ngày ngắn ngủi như vậy đâu."
Đỗ Dự trầm ngâm một lát, nhìn về phía mấy gã mạo hiểm giả đang dẫn theo Hắc Quả Phụ nhảy nhót chạy trốn ở đằng xa, khẽ mỉm cười.
Mấy gã mạo hiểm giả Ảnh Tặc đang dẫn Hắc Quả Phụ đi về phía một hang động bí mật, nơi đó là đại lao tăm tối của Ảnh Tặc, nơi tiến hành đủ loại cực hình – cho dù ngươi là mạo hiểm giả với thân thể số liệu hóa, cũng có thể khiến ngươi đau khổ không muốn sống, mặc cho thẩm vấn giả có được mọi thứ muốn biết.
"Con đàn bà Nhật Bản này, nhìn cũng không tệ đấy chứ." Một gã đàn ông sờ soạng bộ ngực của Hắc Quả Phụ, cười ha ha. Hắc Quả Phụ không những không xấu hổ, ngược lại còn cười lẳng lơ quyến rũ hai tiếng, lập tức khơi gợi hứng thú của gã đàn ông.
"Cô ta là Ma cà rồng đấy, mày cũng dám chạm vào à? Coi chừng khi làm tình với cô ta, cô ta cắn đứt cổ mày đấy." Kẻ dẫn đầu lạnh lùng nói.
Lúc này mấy người lập tức mất hứng, chửi bới hai câu, tiếp tục lên đường.
Đỗ Dự khởi động Tật Phong,一路高速疾行过来(nhất lộ cao tốc tật hành quá lai: một đường tốc độ cao chạy nhanh tới).
Dưới con mắt tinh tường của Ninh Trung Tắc, anh đã chọn con đường vòng để tránh trạm gác ngầm, những trạm gác mà Ảnh Tặc bố trí ở nơi tối tăm, vậy mà đều bị anh vòng qua hết.
Sau khi anh thi triển Vạn Lí Độc Hành, tốc độ nhanh đến mức khó tin, xuất phát sau mà đến trước, vậy mà đã đuổi kịp mấy người kia.
Đây chính là ưu thế của tốc độ.
Mấy người đang khiêng Hắc Quả Phụ đi, bỗng một người từ trên trời giáng xuống!
Nơi này là trung tâm sào huyệt của Ảnh Tặc trên Hoang Dã Huyết Nguyên, được bảo vệ nghiêm ngặt, mấy người đều thả lỏng cảnh giác, không hề phòng bị. Khi Đỗ Dự rơi xuống giữa bọn họ, tên Ảnh Tặc dẫn đầu mới rút vũ khí, vung dao đâm tới.
Đỗ Dự gầm lên giận dữ, một tiếng gào thét vô cùng mạnh mẽ, khí thế hùng vĩ phát ra từ miệng anh!
Thương Hải Nhất Thanh Khiếu!
Nội lực của anh lập tức giảm đi một phần ba, khiến tất cả kẻ địch trong phạm vi bán kính 42 mét xung quanh đều bị ảnh hưởng bởi tiếng gào thét!
Không hổ là những mạo hiểm giả tinh anh, theo tiếng gào của Đỗ Dự, chỉ thấy trên người đám Ảnh Tặc lóe lên đủ loại ánh sáng, rõ ràng là đã nhanh chóng kích hoạt các kỹ năng và đạo cụ phòng hộ!
Nhưng độ ưu tiên của Thương Hải Nhất Thanh Khiếu cao tới 14 điểm!
Độ ưu tiên của các kỹ năng cơ bản ở khu ổ chuột chỉ khoảng 10 điểm.
Một kỹ năng diện rộng khủng bố như vậy, còn có độ ưu tiên cao đến thế, quả thực không cho ai sống sót!
Bốn tên Ảnh Tặc hộ tống đều thất bại trong việc miễn nhiễm, người thì bị choáng váng 3 giây, kẻ thì ngã xuống đất 3 giây, đều ở trạng thái không thể phòng ngự!
Đỗ Dự rút Kim Ti Đại Hoàn Đao ra, giận dữ hét lên một tiếng, rồi như cuồng phong quét tới!
Đao pháp của anh, chính là Cuồng Phong Đao Pháp!
Lúc này, đao của Đỗ Dự nhanh đến mức khó tin!
敏捷敏捷Điểm敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏敏敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏捷敏
Đây rõ ràng là sào huyệt do Ảnh Tặc khổ tâm gây dựng và dọn dẹp. Vô cùng kín đáo, lại được canh phòng nghiêm ngặt, sao có thể có người lẻn vào, trực tiếp tấn công mình?
Thực lực của mình không tệ, lại có kỹ năng thanh tỉnh ưu tiên cao, sao lại không chống nổi tiếng gầm rú làm choáng váng của người này?
Phòng ngự 25 điểm, sinh mệnh 100 điểm, năng lực sinh tồn ít nhất cũng thuộc loại trung bình khá, sao có thể bị miểu sát?
Mọi chuyện đều không thể nào, nhưng cuối cùng đều đã xảy ra.
Hắc Quả Phụ bị bắt thấy Đỗ Dự từ trên trời giáng xuống, lập tức mừng rỡ quá đỗi. Cô ta vốn đã định trốn thoát, thừa cơ hội này, liền từ trong tay Ảnh Tặc đang bị choáng váng, lăn lộn giãy ra, rút trường tiên, quất về phía mạo hiểm giả gần nhất.
Trường tiên của cô ta vung lên, gió rít gào, hiển nhiên mang theo sát thương và nội lực không tầm thường.
Mạo hiểm giả gần nhất còn đang trong trạng thái không thể phòng ngự, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ta tấn công dữ dội!
Đỗ Dự giết một người thì lập tức lao về phía Ảnh Tặc khác. Tên Ảnh Tặc kia rất cảnh giác, phát hiện Đỗ Dự tập kích, lập tức nhảy lùi về sau, vậy mà nhảy xa tới 10 mét. Tiếc rằng, Thương Hải Nhất Thanh Khiếu của Đỗ Dự, khoảng cách hiệu quả là 42 mét.
10 mét khoảng cách, chỉ tốn của Đỗ Dự một giây.
Thời gian vẫn còn 1 giây.
Tên Ảnh Tặc kia cũng không thể đỡ nổi công kích điên cuồng của Đỗ Dự, trơ mắt nhìn chỉ còn 1 giây thời gian, nhưng vẫn trợn mắt muốn nứt nhìn Đỗ Dự điên cuồng chém xuống.
Hắn chỉ có thể cầu nguyện mạng của mình, so với tên xui xẻo vừa rồi dài hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ có thể dài hơn 2 giây.
Thời gian choáng váng vừa qua, hắn vừa móc huyết bình ra muốn uống, vừa lộn người về phía sau (chắc là có kỹ năng lộn người gia tăng, một lần nhảy 10 mét), lại bị Đỗ Dự một đao chém trúng ngực, chẻ thân thể thành hai mảnh!
Nửa thân trên không cam lòng từ từ trượt xuống, nửa thân dưới thì vẫn giữ tư thế nhảy về phía sau, máu tươi phun tung tóe, cuối cùng rơi vào bụi cỏ, co giật hai cái, rồi bất động nữa.
Chiến cuộc xoay chuyển nhanh chóng, trong vòng 3 giây ngắn ngủi, 4 tên Ảnh Tặc, hai chết một bị thương.
Đỗ Dự ánh mắt lóe lên, lập tức lao về phía tên Ảnh Tặc bị Hắc Quả Phụ tấn công.
Mà tên Ảnh Tặc cầm đầu, thì nhảy lên, lao về phía khu rừng đen kịt. Tên Ảnh Tặc bị thương nặng, cũng với sự nhanh nhẹn kinh người, lăn lộn xông về phía rừng cây. Chỉ cần trốn vào rừng, thì sẽ an toàn.
Hắc Quả Phụ có chút bất ngờ, lớn tiếng quát: "Giết tên cầm đầu trước! Nếu không ai trong chúng ta cũng không thoát được đâu! Chìa khóa của người đó tôi cho anh!"
Đỗ Dự hờ hững liếc nhìn cô ta một cái, khiến Hắc Quả Phụ chỉ cảm thấy từ đầu đến chân, một trận lạnh lẽo.
Ánh mắt của người này, thật đáng sợ!
Cô ta tuy rằng từng trải phong phú, nhưng vẫn không nhịn được rùng mình dưới ánh mắt lạnh lẽo của Đỗ Dự.
Chẳng lẽ ngay cả mình cũng muốn giết sao?
Cô ta đương nhiên nhận ra sương mù trên mặt Đỗ Dự, chính là cao thủ hôm đó cô ta xúi giục mạo hiểm giả hãm hại.
Cô ta tin rằng cao thủ này chắc chắn không phải chuyên đến cứu cô ta, hẳn là đi ngang qua, giết người đoạt bảo.
Đỗ Dự lao vào bóng tối.
Trong bóng tối, tên Ảnh Tặc bị thương nặng đột nhiên kêu thảm một tiếng, đã bị Đỗ Dự đuổi kịp, một đao chém sau lưng, ngã xuống co giật mà chết.
Đỗ Dự xông đến bên cạnh hắn, một tay nhặt lấy chìa khóa, lập tức xông về phía tên Ảnh Tặc cầm đầu.
Anh không muốn sử dụng độc châm trong đô thị, như vậy dễ dàng bại lộ thân phận của mình. Đại đao thì là vũ khí có thể thấy ở khắp mọi nơi, không có gì lạ.
Hắc Quả Phụ không kịp nhìn kỹ, vội vàng đuổi theo.
Cô ta càng nhìn từ phía sau càng thêm kinh hãi.
Tốc độ của cao thủ quả nhiên kinh người. Ước chừng ít nhất phải trên 50 điểm.
Black Widow cũng là một mạo hiểm giả nhanh nhẹn, nhưng vẫn có chút không theo kịp!
Tốc độ của Đỗ Dự còn nhanh hơn cả tên thủ lĩnh Ảnh Tặc, lại thêm được Ninh Trung Tắc chỉ điểm đường đi, chỉ mấy bước như chim ưng thỏ chạy, anh đã vung đao chém thẳng xuống đầu tên thủ lĩnh.
Tên thủ lĩnh Ảnh Tặc bất đắc dĩ, đành phải bỏ ý định bỏ chạy, xoay người vung đao đâm tới.
Đỗ Dự lại như thể không ngờ rằng tên này lại phản công trước khi chết, bị lưỡi dao kia rạch toạc vạt áo trước ngực, để lộ ra khí tượng lực bên trong!
Anh cố ý bỏ lớp ngụy trang đầu sói bên trên, để lộ ra cái đầu sói dữ tợn đáng sợ!
Tên thủ lĩnh Ảnh Tặc kinh ngạc nhìn cái đầu sói, Đỗ Dự liền lạnh lùng nói: "Ngươi chết chắc rồi!"
Anh vung đao chém về phía tên thủ lĩnh, lúc này 10 giây tăng gấp đôi tốc độ đao của "Cang Hải Nhất Thanh Khiếu" vẫn chưa hết, một đao chém xuống, nhanh như chớp giật!
Tên Ảnh Tặc bị một đao chém trúng ngực, ú ớ một tiếng, bay ngược ra sau!
Hắn cũng là người có ý chí kiên định, ngay trên không trung đã sử dụng thuốc tăng tốc – Ảnh Tặc thường thực hiện các nhiệm vụ ám sát, tốc độ là sở trường, nên thường có sẵn thuốc tăng tốc.
Chỉ thấy hắn hóa thành một đạo hư ảnh trên không trung, biến mất ngay tại chỗ.
Hắc Quả Phụ thở hổn hển đuổi theo, vung mạnh trường tiên: "Để hắn chạy thoát rồi?"
Đỗ Dự hừ lạnh một tiếng, lập tức khởi động Vạn Lý Độc Hành, lao vào màn đêm mịt mùng.
Hắc Quả Phụ lúc này lạ nước lạ cái, lại thấy cao thủ đến cứu viện, sao có thể không ôm lấy bắp đùi? Nàng vội vàng đuổi theo: "Ân nhân, chờ đã!"
Đỗ Dự lạnh lùng liếc nhìn ả, không đợi ả tiếp tục ba hoa.
Lúc này, xung quanh đám Ảnh Tặc đã bị tiếng huýt gió và tiếng đánh nhau kinh động, khắp nơi đều là tiếng xé gió.
Hắc Quả Phụ không dám lơ là, sợ bị đại cao thủ bỏ lại mà chết, cũng liều mạng tăng tốc bỏ chạy.
Hai người luồn lách trong rừng rậm gần nửa giờ, mới dần dần thoát khỏi phạm vi sào huyệt của Ảnh Tặc.
Thật ra, Đỗ Dự đã phái Ninh Trung Tắc đi do thám địa hình xung quanh, đảm bảo không bị ám tiêu của Ảnh Tặc phát hiện. Hơn nữa, nội bộ Ảnh Tặc bị tấn công bất ngờ, chưa kịp hiểu rõ tình hình, nếu không sao có thể thuận lợi như vậy.
Hắc Quả Phụ chạy đến một bãi đất trống, Đỗ Dự đã ở đó nghỉ ngơi.
Hắc Quả Phụ eo thon dáng đẹp, mặc đồ da bó sát người, mỉm cười quyến rũ đi về phía Đỗ Dự.
Có thể lẻn vào sào huyệt của Ảnh Tặc, còn giết chết ba cao thủ Ảnh Tặc, tốc độ, đao pháp và thân thủ của Đỗ Dự đều mang phong thái cao thủ.
Hắc Quả Phụ mưu đồ rất lớn, đang là lúc cần người, thấy cao thủ này sao có thể không thu phục?
Ả ta nũng nịu tiến đến gần Đỗ Dự, ngồi phịch xuống đùi anh, cười媚道: "Cao thủ! Đa tạ ân cứu mạng của anh, tiểu nữ tử biết lấy gì báo đáp?"
Nói rồi, bàn tay trắng nõn của ả vuốt ve ngực Đỗ Dự.
Không ngờ, Đỗ Dự đột nhiên nổi giận, nắm chặt cằm Hắc Quả Phụ, không hề thương hoa tiếc ngọc, nhấc bổng ả lên!
Hắc Quả Phụ kinh hãi, hai chân vùng vẫy, phát ra tiếng kêu kinh hãi.
"Cao thủ"
"Cô nói lấy gì báo đáp?" Khuôn mặt Đỗ Dự chìm trong màn sương mù dày đặc, dù trăng sáng vằng vặc, ánh trăng cũng không thể xuyên qua lớp sương mù đen kịt kia để thấy rõ mặt anh: "Cô đánh nhau lôi tôi vào, giờ không nghe cảnh báo, cứ bám theo tôi mãi, rốt cuộc có ý đồ gì?"
Hắc Quả Phụ rơi hai hàng nước mắt, Đỗ Dự có vẻ mềm lòng một chút, thả ả ra.
Hắc Quả Phụ вс хлип хлип khóc lóc: "Người ta là một thân cô gái yếu đuối, lúc đó bị bọn lưu manh ức hiếp, lại không có ai đứng ra bênh vực, cao thủ vừa nhìn đã thấy chính khí lẫm liệt, sao người ta có thể không tìm anh? Hơn nữa, vừa nãy, người ta không nơi nương tựa, đành phải đi theo anh."
Đỗ Dự lại không hề mủi lòng: "Cô muốn báo đáp?"
Hắc Quả Phụ mắt phượng như tơ, uốn éo eo rắn: "Đương nhiên!"
Đỗ Dự lạnh lùng nói: "Một vạn điểm sinh tồn!"
Hắc Quả Phụ: ""
Đỗ Dự rút phắt đại đao, lạnh băng kề lên cổ trắng nõn của Hắc Quả Phụ: "Ta từ đây đi ngang qua, bọn chúng không biết tốt xấu muốn giết ta, ta liền giết chúng! Gặp mấy người giết mấy người. Cứu cô không cần cảm ơn, không giết cô là thấy cô còn coi được. Giờ đưa một vạn tiền mua mạng ra! Mau cút!"
Hắc Quả Phụ ngẩn người.
Không ngờ cao thủ lại không ham nữ sắc. Đá trong hố xí, vừa thối vừa cứng.
Thấy ánh mắt lạnh lùng tàn bạo của Đỗ Dự, Hắc Quả Phụ giao dịch 5000 điểm sinh tồn, yếu ớt nói: "Người ta giờ chỉ có bấy nhiêu thôi mà"
Đỗ Dự giơ đại đao lên.
"Vậy à, nhưng chỗ bạn tôi có đấy!" Góa phụ đen the thé.
Đỗ Dự tỏ vẻ hứng thú: "Ở đâu?"
"Khu 11." Góa phụ đen lau mồ hôi lạnh. Giao tiếp với gã khô khan này, những kỹ xảo được Thần Đạo Hội huấn luyện gần như vô dụng.
Nhưng ả nghiến răng nghĩ, một khi đến địa bàn của ta, dù ngươi là cao thủ, chẳng phải mặc ta chém giết sao?
Đỗ Dự thản nhiên nói: "Dẫn đường đi."
Sâm Ca dẫn theo Huyết Hạt Tử và đám thuộc hạ xông đến hiện trường, thấy thủ lĩnh hộ vệ hấp hối, gầm lên: "Bọn mày ăn hại hết à? Ngay tại đây mà để người ta cướp mất Góa phụ đen?"
Thủ lĩnh hộ vệ thở dốc: "Ghê gớm lắm! Tôi đã thấy người đó"
"Ngươi thấy mặt hắn?" Sâm Ca cười nham hiểm: "Chỉ cần có đặc điểm nhận dạng, chúng ta sẽ lôi hắn ra ngay lập tức, khiến hắn hối hận vì đã làm người!"
Thủ lĩnh hộ vệ lắc đầu: "Người đó đã ngụy trang, không thấy rõ mặt. Nhưng tôi đã thấy khí tượng trước ngực hắn! Chính là khí tượng Lang Cố mà triều đình đang tìm kiếm!"
Sắc mặt Sâm Ca và Huyết Hạt Tử đồng thời biến đổi, nhìn nhau.
Đây quả là một tin tức lớn.
"Ý ngươi là người mang khí tượng Lang Cố đột nhiên xuất hiện, cướp đi Góa phụ đen?" Huyết Hạt Tử run giọng, kích động hỏi.
Thủ lĩnh hộ vệ gật đầu: "Bọn chúng phối hợp rất ăn ý, trông rất quen thuộc, chắc là người của Thần Đạo Hội!"
"Tuyệt vời!" Huyết Hạt Tử cười lớn, điên cuồng: "Thần Đạo Hội chán sống rồi hay sao? Lại dám cấu kết với tội phạm triều đình truy nã. Sâm Ca, anh báo cáo với Đại Long Đầu, đến Lục Phiến Môn tố cáo chúng một trận! Chúng ta mượn sức triều đình, có thể nhổ tận gốc mối họa tâm phúc của khu 11!"
Sâm Ca lắc đầu: "Không được!"
Huyết Hạt Tử và những người khác nghi hoặc: "Sao vậy?"
Sâm Ca bất đắc dĩ nói: "Người này là người của chúng ta. Ngoài hắn ra, không ai thấy khí tượng của người kia. Chỉ憑 vào lời nói một phía của chúng ta, có tố cáo lên Lục Phiến Môn, họ cũng sẽ không tin. Đặc biệt là Thần Đạo Hội渗透 ở triều đình rất lợi hại, nghe nói Lục Phiến Môn cũng có người của chúng. Không có chứng cứ xác thực, đừng hòng khiến triều đình mạo muội động đến Thần Đạo Hội."
Huyết Hạt Tử đấm mạnh xuống đất: "Chẳng lẽ chúng ta chịu chết ba huynh đệ một cách vô ích sao?"
Sâm Ca cười nham hiểm: "Dù sao, chúng ta cũng đã biết được tung tích của người mang khí tượng Lang Cố, đúng là không tốn chút công sức nào. Thế giới tới, chúng ta theo Thần Đạo Hội, tiến vào cốt truyện. Ở đó phục kích chúng, giết sạch từng tên, lột sạch quần áo, chỉ cần tìm được người mang khí tượng Lang Cố, ai cũng không bảo vệ được Thần Đạo Hội!"
Đám Ảnh Tặc nhìn thi thể thảm thương của đồng bọn trên mặt đất,纷纷 giận dữ quát lên.
Sâm Ca gật đầu: "Ta đi báo cáo với Đại Long Đầu, các ngươi canh chừng cẩn thận."
Đỗ Dự đi theo Góa phụ đen vào một kỹ viện ở ngoại khu 11.
"Hóa ra địa điểm bí mật của Thần Đạo Hội lại đặt ở đây." Đỗ Dự thầm kinh ngạc, đám người Nhật Bản này,狗苟蝇营, tài thăm dò tình báo quả thật khiến người ta cạn lời.
Đa phần mạo hiểm giả đến kỹ viện này để giải tỏa áp lực, sau khi vui vẻ thì自然口无遮拦. Nơi đây quả thực là một địa điểm tuyệt vời để thăm dò tin tức.
Vượt qua tiền sảnh ồn ào, tràn ngập tiếng cười đùa, lại tiến vào một tiểu viện精致 với cầu nhỏ流水, điều này khiến Đỗ Dự khá bất ngờ.
Trong khu ổ chuột, lại có một nơi tốt đẹp như vậy.
Được bao quanh bởi nước và đá trắng là một gian phòng tĩnh lặng, Hắc Quả Phụ quỳ trên mặt đất, nở một nụ cười: "Xin cao thủ chờ đợi, tôi sẽ quay lại sau năm phút."
Đỗ Dự biết Hắc Quả Phụ này chắc chắn sẽ gây ra chuyện. Nhưng anh cũng không hề sợ hãi, cứ thế ngồi phịch xuống đất.
Điểm yếu lớn nhất của Thần Đạo Hội nằm ở chỗ lợi ích của nó đã bị Đỗ Dự nắm được, còn thân phận của Đỗ Dự thì Thần Đạo Hội hoàn toàn không biết gì.
Trong không gian, lợi ích là trên hết.
Không đợi bao lâu, quả nhiên Hắc Quả Phụ đã quay lại.
Lúc này, cô đã thay một bộ kimono hoa anh đào thuần khiết, phong cách thanh tú quyến rũ khác hẳn với bộ đồ da hở hang bốc lửa trước đó.
Đỗ Dự lạnh lùng nói: "Điểm Sinh Tồn đâu?"
"Bạn của tôi muốn gặp anh." Hắc Quả Phụ mỉm cười dịu dàng, từ tốn kéo cánh cửa giấy ra.
Sau lưng cô, một ông lão người Nhật gầy gò trọc đầu, ánh mắt âm độc dán chặt lên mặt Đỗ Dự.
Đỗ Dự hừ lạnh một tiếng.
Ông lão khẽ cười: "Ta nghe Naoko nói, cậu đã cứu con bé?"
Đỗ Dự lạnh lùng nói: "Tôi cần tiền!"
"Điểm Sinh Tồn không thành vấn đề." Ông lão cười híp mắt, trông vô hại: "Naoko là cháu gái ta, mấy vạn điểm Sinh Tồn cỏn con, căn bản không đáng gì."
Ngực Đỗ Dự nóng lên, anh đã nhận được năm ngàn điểm Sinh Tồn mà ông lão chuyển cho.
Đỗ Dự gật đầu, đột ngột đứng dậy, định rời đi.
Ông lão cười khẩy: "Nhưng cậu không muốn kiếm thêm điểm Sinh Tồn sao?"
Đỗ Dự nhướng mày: "Đề nghị gì?"
Ông lão gật đầu: "Lính đánh thuê."
Đỗ Dự nhíu mày: "Bao nhiêu tiền?"
"Ăn chia. Một thành lợi nhuận của chúng ta ở thế giới tiếp theo." Ông lão nheo mắt, trong đôi mắt nhỏ lóe lên tia tinh quang.
"Nực cười." Đỗ Dự cười khẩy: "Nếu các người không có lợi nhuận, chẳng phải tôi toi công à?"
"Uy danh của Thần Đạo Hội, há để ngươi bôi nhọ?" Một gã mạo hiểm giả ăn mặc như võ sĩ xông vào, chỉ vào Đỗ Dự quát.
Đỗ Dự nheo mắt, khinh miệt nói: "Đây là chó nhà ai, chạy ra đây sủa bậy? Không ai quản thì tôi giết đấy!"
Tên võ sĩ bị Đỗ Dự sỉ nhục trước mặt mọi người, mặt trắng bệch tức giận run lên, hét lớn một tiếng, vung đao chém xuống!
Trên thanh katana sắc bén, đao quang mờ ảo, như bạch quang trùm lên đỉnh đầu, xem chừng sắp bổ Đỗ Dự làm đôi!
Đỗ Dự cười lạnh: "Kiểu cách không tệ, nhưng động tác quá chậm!"
Gần như không ai thấy anh ta động đậy, chỉ thấy một cước đá mạnh vào mặt tên võ sĩ!
Đồng tử của ông lão, hài lòng nheo lại.
Tên mạo hiểm giả này, thân thủ quả thật như Naoko nói, ít nhất là trên mức trung bình.
Tốc độ di chuyển vừa rồi, ít nhất cũng phải trên năm mươi sáu điểm.
Tên võ sĩ kia còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh trúng.
Tên võ sĩ ngã xuống đất, hét lớn một tiếng, mặt đỏ bừng lồm cồm bò dậy, như một con chó thua trận nổi điên, hung hăng từng bước ép tới.
Đỗ Dự gầm lên một tiếng, vung đao chém xuống!
Đao pháp của anh như sấm rền gió cuốn, cuồn cuộn không ngớt!
Nhìn thấy đao của Đỗ Dự, sắc mặt ông lão biến đổi!
Nếu như thân pháp của Đỗ Dự khiến ông ta thưởng thức, thì Cuồng Phong Đao Pháp của Đỗ Dự càng khiến người ta không thở nổi!
Sau năm tháng địa ngục cường hóa, Cuồng Phong Đao Pháp của Đỗ Dự, từ lực lượng, tốc độ, khí thế, chiêu thức đều có sự tiến bộ vượt bậc, một kích này đã đánh ra sát khí ngút trời!
Tên võ sĩ vội giơ đao lên đỡ nhát chém của Đỗ Dự.
Nhưng thanh Kim Ti Đại Hoàn Đao nặng trịch lại chính là khắc tinh của thanh Nhật Bản Đao mỏng manh!
Sau một tràng tia lửa tóe ra, Đại Hoàn Đao đã mài mòn độ bền của thanh Vũ Sĩ Đao một cách sạch sẽ!
Tên võ sĩ kia lại lần nữa bị Đỗ Dự áp đảo!
Đỗ Dự không hề khách khí, một cước đạp hắn ngã xuống đất, lại thêm một cước, hung hăng giẫm lên khuôn mặt trắng trẻo của tên võ sĩ!
Võ sĩ đau đến tận tâm can, thét chói tai một tiếng.
Đỗ Dự lại đạp thêm một cước, đá hắn bay ra xa!
Võ sĩ rơi xuống hồ nước trong viện, bắn lên một mảng nước tung tóe.
Đỗ Dự cười lạnh một tiếng, xách đao đi về phía tên võ sĩ đang ở dưới nước.
"Quý khách dừng tay đi." Black Widow cung kính nói.
Đỗ Dự xoay người: "Hắn vũ nhục ta như vậy, ta sao có thể dễ dàng bỏ qua?"
Lão già mỉm cười: "Vậy năm ngàn điểm sinh tồn này, nhất định có thể khiến ngươi nguôi giận."
Đỗ Dự lại nhận được năm ngàn điểm sinh tồn mà lão già tặng cho. Anh cũng biết giết người ở tổng bộ Thần Đạo Hội là không thể được, bèn lạnh lùng liếc nhìn tên võ sĩ ướt như chuột lột, quát: "Lần này coi như mạng ngươi lớn! Còn dám chọc vào ông đây thì chỉ có con đường chết!"