Đỗ Dự ôm Tiểu Long Nữ ngoi đầu lên trên mặt nước trong một hang đá hẹp, hít sâu một hơi. Anh nhìn Lý Mạc Sầu đang lao đến như cá mập dưới nước, khẽ mỉm cười rồi lặn xuống lần nữa.
Không cho ngươi chút lợi lộc, sao ngươi chịu mắc câu?
Nơi này cách Cổ Mộ chưa đến một ngàn mét. Với võ công của Lý Mạc Sầu, nếu nàng quyết tâm quay trở lại thì vẫn có thể gắng gượng được. Đỗ Dự tuy có độc dược và súng bắn cá, nhưng chưa chắc đã giữ được một cao thủ như nàng.
Lý Mạc Sầu suýt chút nữa không đuổi kịp Đỗ Dự, nhưng rồi nàng cũng vọt lên khỏi mặt nước. Phía trên đầu là vách đá thấp lè tè, xung quanh chỉ vài trượng vuông, đều là đường cụt, nhưng lại là nơi duy nhất để thở dưới nước.
"Hóa ra dưới nước cũng có rất nhiều hang đá thông khí. Chỉ cần không rời khỏi đây quá xa thì có thể lên thở." Lý Mạc Sầu thầm nghĩ: "Chỉ cần có không khí, với võ công của ta thì sợ ai chứ?"
Từ chỗ sợ nước lúc ban đầu, nàng dựa vào nội lực, xông thẳng một đường đến đây, bỗng cảm thấy dưới nước cũng không có gì đáng sợ. Dòng nước ngầm tuy chảy xiết, nhưng không sâu lắm, xung quanh đều là vách đá, chỉ cần đạp chân lên là có thể đi được rất xa.
Nhìn Đỗ Dự đang bơi lội, Lý Mạc Sầu cười lạnh một tiếng, lại lặn xuống nước, đuổi theo.
Đỗ Dự bơi lội như cá, cuối cùng cũng vượt qua một đường hầm hẹp dưới nước, bơi vào cái hang động dưới nước khổng lồ nơi có đám cá ăn thịt người!
Một thế giới dưới nước tăm tối cao đến mấy trăm mét, rộng không thấy bờ!
Đây là nơi quyết chiến mà anh đã dày công lựa chọn cho Lý Mạc Sầu!
Lý Mạc Sầu truy kích một đường, cuối cùng cũng bơi vào cái hang động khổng lồ dưới nước này!
Nàng định đặt chân lên vách đá, nhưng lại đạp hụt!
Lúc này nàng mới kinh hãi phát hiện, nơi này khác hẳn với dòng sông ngầm trước đó!
Nước mênh mông cuồn cuộn, hàng vạn tấn, hàng tỷ tấn, tụ tập ở đây.
Trước sau trái phải, ngoài một màu đen kịt, vẫn là một màu đen kịt.
Dưới chân, xung quanh, đều không sờ thấy vách đá!
Lý Mạc Sầu lập tức hoảng loạn, lúc này mới nhớ ra, mình vốn dĩ không biết bơi!
Trước đó truy đuổi hăng say như vậy, chỉ vì có vách đá để đạp, có lỗ thông hơi để thở.
Bây giờ, ở đây không có gì cả.
Nàng cố gắng trấn định lại, nỗ lực bơi ngược trở lại. Tuy không biết bơi, nhưng chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy, quạt tay quạt chân cũng ra dáng ra hình.
Lần này coi như là xui xẻo rồi. Nàng nghiến răng nghiến lợi nghĩ.
Ai ngờ, nàng muốn đi thì Đỗ Dự lại không cho!
Anh lạnh lùng cười thầm trong lòng, giống như thợ săn nhìn thấy một con hổ cái xinh đẹp rơi vào bẫy của mình, đột nhiên xông tới.
Trong hang động nước đen ngòm rộng lớn, Đỗ Dự làm sao biết được vị trí cụ thể của Lý Mạc Sầu?
Bởi vì, trong hai viên thuốc, anh đã bỏ thêm một chút độc tố, trong tay lại có Hắc độc trùng Đại Hắc!
Tay cầm Hắc độc trùng chỉ đường, dù trong nước tối đen như mực, Đỗ Dự vẫn có thể cảm nhận rõ ràng vị trí của Lý Mạc Sầu!
Anh xông tới.
Lý Mạc Sầu muốn chạy? Đâu dễ vậy!
Phía trước 20 mét, anh nhìn thấy Lý Mạc Sầu đang hoảng loạn vụng về quạt nước.
Đỗ Dự lạnh lùng lấy ra súng bắn cá, tẩm độc, nhắm ngay Lý Mạc Sầu
Một phát bắn ra!
Lý Mạc Sầu nghe thấy tiếng nỏ phía sau, dù ở trong nước,憑借凭借 siêu cường实力实力憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借借憑借憑借借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借借憑借借憑借憑借憑借借借憑借借憑借憑借借憑借憑借借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借借憑借借憑借憑借憑借借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借借憑借借憑借借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑借憑
Khí giới thủy chiến lợi hại của Đỗ Dự lại bị Lý Mạc Sầu vung phất trần đánh lệch hướng, bay đi không biết nơi nào.
Nhưng Đỗ Dự không hề để ý, vung tay, lại một loạt độc châm bắn ra.
Dưới nội lực tinh thuần, độc châm vẫn vô cùng sắc bén trong nước.
Lý Mạc Sầu dù lợi hại đến đâu, cũng không thể đỡ được sáu cây độc châm của Đỗ Dự bắn tới tấp nập, trúng ngay hai cây.
Thế mà lại là Ma Phí Thiên gây tê liệt!
Lý Mạc Sầu cười lạnh, bản thân ả là người tinh thông độc dược, sao lại không biết cách giải độc?
Ả ngậm một viên giải độc vào miệng, rồi tiếp tục bơi lên.
Chỉ cần hít được không khí, đặt chân lên đất liền, Đỗ Dự chắc chắn phải chết.
Ai ngờ, Đỗ Dự điên cuồng truy sát tới. Một tay anh ôm Tiểu Long Nữ đang toàn lực chống lại nội tức hỗn loạn, tay kia thì điên cuồng ném độc châm.
Độc châm kịch độc xuyên qua làn nước, vạch ra từng đường nước, liên tục trúng vào người Lý Mạc Sầu.
Những độc tố này đều có tác dụng làm chậm và gây tê liệt, tốc độ của Lý Mạc Sầu lại giảm xuống.
Lý Mạc Sầu giận tím mặt, nếu ở trên mặt đất, chút độc châm vặt vãnh này của Đỗ Dự đã sớm bị ả dùng Băng Phách Ngân Châm oanh thành tro bụi rồi.
Nhưng ở dưới nước, ả thật sự không thể chống lại Đỗ Dự. Bởi vì, ả không nhìn thấy!
Muốn ném Băng Phách Ngân Châm phản kích, cũng không có mục tiêu.
Ả chỉ có thể bơi lên trên.
Nhưng khi chiến đấu diễn ra, dưỡng khí của Lý Mạc Sầu cạn kiệt, nội lực tiêu hao rất lớn.
Đỗ Dự bám chặt lấy Lý Mạc Sầu, muốn sinh sinh hao tổn ả đến chết, dìm chết ả trong cái động nước ngầm rộng lớn vô cùng này!
Tuyệt đối không cho ả lên trên.
Trong lòng Lý Mạc Sầu càng thêm焦急 ( nóng nảy ).
Ả nào từng chật vật bỏ chạy như vậy?
Nhưng long du thiển than tao hà hí, hổ lạc bình dương tao khuyển khi (rồng bơi chỗ nước nông bị tôm giỡn, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh). Dù là Xích Luyện Tiên Tử thiên hạ vô địch, gặp phải Đỗ Dự vô sỉ,猥琐 ( bỉ ổi ), hạ lưu, cũng chỉ có thể rơi vào kết cục thê lương.
Nội lực của ả cũng sắp cạn kiệt rồi.
Trong động nước ngầm tối đen, phương hướng không rõ, thường bơi một hồi, liền mất phương hướng, dẫn đến rất nhiều vô dụng công.
Nhưng Lý Mạc Sầu dù sao vẫn là Lý Mạc Sầu, trong tình thế tuyệt đối bất lợi, ả mạnh mẽ áp chế dục hỏa trong bụng, vẫn cứ lạnh lùng như băng sơn vạn năm.
Ả mơ hồ thấy được, ở đằng xa có một chút ánh sáng.
Đó là lỗ thông khí!
Lý Mạc Sầu tinh thần chấn động, liền bơi về phía đó.
Ả dù sao cũng cẩn thận, bơi đuổi theo không xa, vẫn còn hy vọng trở lại chỗ lỗ thông khí.
Đỗ Dự vô cùng lo lắng.
Mắt thấy sắp thành công rồi, vịt đã nấu chín, sao có thể bay mất được?
Đỗ Dự lao về phía Lý Mạc Sầu.
Nội lực của Lý Mạc Sầu gần như khô cạn, nhưng dục vọng sinh tồn vẫn vô cùng mãnh liệt.
Đỗ Dự đột nhiên ôm lấy eo thon của Lý Mạc Sầu, kéo ả xuống dưới.
Phượng mục của Lý Mạc Sầu lóe lên tinh quang, phất trần liền hung hăng phất về phía đầu của Đỗ Dự.
Bây giờ, đến lượt ta phản khách thành chủ rồi.
Đỗ Dự như cá bơi, một chân đạp lên mông đẹp của Lý Mạc Sầu, đá ả xuống dưới, mình ôm Tiểu Long Nữ mượn lực bơi lên. Anh dùng hai tay nâng Tiểu Long Nữ lên khỏi mặt nước, đặt lên một chỗ dốc nghiêng trên vách động hẹp, để cô an tâm vượt qua tẩu hỏa nhập ma, còn mình thì tiếp tục xuống nước chiến đấu.
Ở đây, cuối cùng cũng thấy được sự khác biệt to lớn về khả năng bơi lội.
Tác chiến dưới nước, ưu thế tốc độ vốn có của Đỗ Dự càng thêm rõ rệt, động tác linh hoạt vô cùng, một cước liền đạp Lý Mạc Sầu xuống.
Lý Mạc Sầu phóng ra Băng Phách Ngân Châm, nhưng do bị ảnh hưởng bởi việc không rành bơi lội (kỹ năng tấn công giảm 50% toàn bộ thuộc tính, bao gồm cả tốc độ) nên tốc độ của ngân châm chậm lại, dễ dàng bị Đỗ Dự né tránh.
Cô ta dứt khoát không tranh đấu với Đỗ Dự nữa, dù sao dưỡng khí cũng sắp hết, nội lực cũng không còn nhiều, tốt hơn hết là nên lên trên mặt nước để thở.
Nhưng chiêu thức đánh lén vào ngực vô sỉ của Đỗ Dự lại xuất hiện, lần này hắn tóm lấy đôi gò bồng đảo đầy đặn của Lý Mạc Sầu, không chịu buông tay.
Lý Mạc Sầu giữ mình trong sạch như ngọc, hơn nữa vẫn còn là xử nữ, sao có thể chịu được loại sàm sỡ này? Trước kia, những tên háo sắc dám nhìn cô ta hai cái đều phải chịu cảnh bị móc mắt!
Cô ta vừa kinh vừa giận, thế mà lại quên mình đang ở dưới nước, mở miệng mắng: "Tên dâm tặc!"
Ngay lập tức, cô ta uống một ngụm nước lớn, suýt chút nữa thì chết đuối.
Đỗ Dự cười đểu cáng, rút đại đao ra, một đao liền xẻo đứt dây lưng đạo bào của Lý Mạc Sầu.
Lý Mạc Sầu vừa xấu hổ vừa tức giận, nhìn thấy một mảng da thịt trắng nõn lộ ra từ trong đạo bào. Cô ta chưa từng để lộ như vậy trước mặt đàn ông, nhất thời ngây người.
Cách đánh vô lại này của Đỗ Dự, quả thực là khắc chế Lý Mạc Sầu đến chết.
Hai má Lý Mạc Sầu đã tím bầm vì nghẹt thở, cô ta bất chấp tất cả, lao về phía mặt nước.
Cho dù Đỗ Dự có cầm đại đao chém cô ta, cô ta cũng không thèm để ý.
Dưới sự thúc giục của nội lực cuối cùng, tốc độ của cô ta nhanh như đạn pháo.
Đỗ Dự thấy không thể ngăn cản Lý Mạc Sầu, bèn cắn răng, ôm chặt lấy Lý Mạc Sầu như bạch tuộc!
Lý Mạc Sầu bị Đỗ Dự ôm chặt, dược lực của Cửu Tiêu Vân Ngoại Hoàn trong người cô ta bùng nổ hoàn toàn!
Đôi mắt đẹp của cô ta lập tức trở nên mê ly, thân thể mềm nhũn.
Lồng ngực thô ráp, rộng lớn của Đỗ Dự, tựa như một bến cảng ấm áp, ôm chặt lấy cô ta.
Trong tình trạng cực kỳ thiếu oxy, Lý Mạc Sầu thậm chí còn xuất hiện ảo giác, người đàn ông đang ôm cô ta trong mắt cô ta, chính là Lục Triển Nguyên, người mà mười năm trước cô ta đã cùng sánh vai du ngoạn, đem lòng yêu say đắm!
Cô ta không còn dưỡng khí nữa, thân thể đang dần chìm xuống, sinh mệnh đang dần rời xa.
Phía trên đầu, cái lỗ thông khí đại diện cho sinh cơ và ánh sáng của sự sống, đang dần biến mất
Nhưng Lý Mạc Sầu lại không hề để ý.
Đôi mắt đẹp như nước mùa thu của cô ta, thế mà lại trở nên dịu dàng như nước.
Đôi tay trắng nõn như ngó sen của cô ta, thế mà lại nóng rực ôm lấy Đỗ Dự.
"Triển Nguyên Thiếp nhớ chàng, nhớ chàng đến khổ" Lý Mạc Sầu không màng nước tràn vào miệng, khàn giọng gọi.
Hơi thở cuối cùng trong miệng cô ta, theo lời告白 khổ sở này,吐露 ra ngoài!
Đỗ Dự nhìn thấy mà tâm thần run rẩy.
Người mà anh đang đối phó, đúng là một nữ ma đầu giết người như ngóe, nhưng mười năm trước, cô ta chỉ là một cô gái dịu dàng như nước. Cô ta đã sai lầm duy nhất, chính là trao trái tim mình cho gã phụ bạc Lục Triển Nguyên!
Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, người mà anh đang谋杀 chết đuối, là một người phụ nữ si tình chỉ muốn tìm kiếm một chút ấm áp trong vòng tay người yêu!
Đỗ Dự hiện tại có hai lựa chọn.
Một là lựa chọn an toàn nhất, cũng là thu được lợi ích lớn nhất. Chính là mặc kệ, mặc cho Lý Mạc Sầu chết đuối trong làn nước tăm tối này, đem theo sự si tình dành cho Lục Triển Nguyên và绝世魔功一身, chìm vào đáy古墓 nước sâu nhất này
Anh ta có thể nhận được, chính là 1000 điểm phản diện và chìa khóa của Lý Mạc Sầu.
Rất có thể, chiếc chìa khóa này sẽ mở ra những vật phẩm sau: một quyển Ngọc Nữ Tâm Kinh, một cây phất trần đoạt mệnh, vài cây Băng Phách Ngân Châm, bí kíp Xích Luyện Độc Chưởng và cả bộ Ngũ Độc Bí Truyền Võ Công. Bởi vì anh đã một mình hạ gục Lý Mạc Sầu khi ả ta đang ở trạng thái hoàn hảo nhất, nên chắc chắn thu hoạch sẽ vô cùng phong phú!
Cùng lúc đó, Lý Mạc Sầu bình sinh giết người như ngóe, kết không ít huyết thù. Ví dụ như Võ Tam Thông có mối thù giết vợ, hay Hoàng Dược Sư có hận bị nhục mạ sư môn. Nếu có thể lấy được thủ cấp của ả, chắc chắn sẽ đổi được một khoản thù lao không nhỏ! Võ Tam Thông thậm chí có thể đem tuyệt kỹ Nhất Dương Chỉ ra để trao đổi.
Hai là, cứu ả!
Nhưng cứu ả sẽ phải đối mặt với rất nhiều rủi ro.
Rủi ro lớn nhất, chính là Lý Mạc Sầu hồi phục lại, trở thành con rắn trong ngực áo người nông phu.
Dù cho anh có thể giam ả trong Cổ Mộ, nhưng Lý Mạc Sầu võ công cao cường, lại thông thuộc Cổ Mộ, ai dám đảm bảo ả sẽ không trốn thoát và truy sát anh khắp thiên hạ?
Nhưng nhìn Lý Mạc Sầu đang co ro trong lòng anh như một con mèo nhỏ, bộ dạng si ngốc kia, anh thật sự nhẫn tâm để người phụ nữ khổ mệnh này mãi mãi chìm dưới đáy nước lạnh lẽo này sao?
Lý Mạc Sầu ngậm nước, khẽ lẩm bẩm: "Triển Nguyên, em lạnh quá, ôm em chặt vào"