Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Thần

Chương 3902: CHƯƠNG 3901: BẠN CŨ

Đám người bên trong hỗn độn thuận lợi tiến vào thế giới Huyền Lượng, nhưng tình huống của sinh linh thế giới ngăn thứ tư thì mỗi người một vẻĐôi mắt của Khổ Thụ tràn đầy vẻ nhiệt tình, ông ngắm nhìn mọi thứ của nơi này thật kỹ, từng cảnh tượng huy hoàng nhất của Tứ Linh Môn trước kia ùa về trong lòng ông.

Ông nhìn một lát, còn chưa kịp xúc động thì thân thể Quỷ Quyệt đã bắt đầu đông cứng lại, ngay sau đó vỡ tan tành, hóa thành từng hạt bụi và bay đi.

Đúng như những gì La Chinh nói, sau khi thế giới Hỗn Độn bị hàng cách, Bỉ Ngạn cũng không cách nào may mắn tránh khỏi.

Mặc dù Nhân Linh Môn trong Đại Sai Tưởng Phủ đã điều khiển đường hành lang đi tránh đến nơi cao nhất, nhưng cũng chỉ kéo dài được mấy hơi thở mà thôi.

Ngọc Chích nắm thật chặt tay Nhân Linh Vương, nhưng cuối cùng thứ nắm lấy được chỉ là một đống tro tàn.

Đôi mắt bà cụp xuống, bàn tay nhẹ nhàng xòe ra, mặc cho đống bụi kia bay đi.

Dựa theo quy tắc, mấy người Ngọc Chích, Văn Địa Chi trở về thế giới Huyền Lượng là sẽ bị xóa bỏ bởi sức mạnh lúc trước Hàng Cách Giả lưu lại. Bọn họ không thể nào đối kháng lại luồng sức mạnh này, nhưng đối với La Chinh hiện tại thì chỉ như một việc cỏn con.

Khi luồng sức mạnh xóa bỏ kia hướng về phía Ngọc Chích và Văn Địa Chi, bầu trời Tiên Phủ hiện lên một luồng ánh sáng nhàn nhạt, dễ dàng chống lại nó. Sau đó Văn Địa Chi cầu xin: "La Chinh, có thế đến chỗ Tứ Thánh Trụ trước hay không?"

Tứ Thánh Trụ từng là đại bản doanh của Tứ Linh Môn, Văn Địa Chi từng vô số lần nằm mơ thấy mình trở về chốn xưa. Trong khoảng thời gian cuối cùng này, y có nguyện vọng muốn về thăm nhà.

Thời khắc cuối cùng, đối với nguyện vọng của những người trong Tiên Phủ, La Chinh đều cầu gì được đó. Hắn gật đầu ngay: "Đương nhiên là được"

"Vèo..." Tốc độ của Tiên Phủ tăng lên, bay vùn vụt về phía Tứ Thánh Trụ.

Hắc Thuyền lao ra khỏi thế giới Hỗn Độn từ một hướng khác.

Mặc dù Tà Thần không biết "chuyển sinh hồn cách", lúc vừa mới tiến vào Chủ Giới hắn ta cũng hơi ngẩn người khi đối mặt với sao sáng đầy trời, nhưng dù gì hắn ta cũng nắm trong tay tất cả năng lượng nên có thể phản ứng rất nhanh, trong chớp mắt đã tìm ra cách chuyển sinh hồn cách, cũng lần lượt thực thi trên người mình, Tú Châu, Thần Đồ, Thông thiên giáo chủ và lão thuyền trưởng.

Tọa độ của Hàn Ca cũng nằm trong Bỉ Ngạn, mặc dù nó đã giấu ở một nơi rất bí mật nhưng toàn bộ Bỉ Ngạn đều bị hàng cách, sao nó có thể may mắn tránh khỏi.

Đến khi đám người Thông Thiên giáo chủ trông thấy rõ ràng mọi thứ trước mắt thì Hàn Ca đã tan thành mây khói.

"Phu quân, chúng ta đi đâu?" Tú Châu hỏi.

"Không biết" Tà Thần đang khá buồn bực.

Sau khi toàn bộ thế giới Hỗn Độn bị hàng cách, thế giới Bích vẫn mở rộng với tốc độ cực cao. Từ tảng đá, rừng cây, ngọn núi, con sông và những thế giới thứ cấp kia đều bị thế giới Bích cắn nuốt, đè ép, biến thành một bức tranh bầy nhầy...

Mặc dù thế giới ngăn thứ tư không nhỏ nhưng vẫn có điểm cuối cùng, nấp ở chỗ nào cũng vô dụng, trong lòng Tà Thần buồn bực mà lại chẳng nghĩ ra cách giải quyết nào.

Đấu với La Chinh căn bản không có chút ý nghĩa nào, không giết chết Hàng Cách Giả thì không có cách nào ngừng việc thế giới Bích mở rộng, đây căn bản là tử cục!

"Không đúng, nhất định có cách phá giải... Chỉ là ta không tìm ra biện pháp đúng!"

"..." Tà Thần đi qua đi lại trên boong tàu Hắc Thuyền, bỗng nhiên một bàn tay lạnh như băng níu lấy hắn ta. Tà Thần ngẩng đầu thấy Tú Châu đứng bên cạnh, yêu kiều cười với mình: "Đừng sầu não, trước giờ ta chưa từng thấy chàng như vậy, lúc đối mặt với Đấng Sáng Tạo chàng cũng đâu như thế"

"Đó là bởi vì La Chinh còn có điểm yếu, hắn nhân từ mềm lòng, ta vẫn có thể nắm lấy cơ hội, nhưng bây giờ cục diện này ta không tìm ra bất kỳ cách gì phá giải!"

Tà Thần nhíu mày nói. Hắn ta giống như con thú bị nhốt trong lồng, tỏa ra một khí thế uy nghiêm làm người ta nóng nảy bất an. Thần Đồ, lão thuyền trưởng và Thông Thiên giáo chủ ở bên cạnh thậm chí không dám nói lời nào.

Tú Châu lại dịu dàng nói: "Không phải cục diện nào cũng có thể giải, có lẽ thật sự không có cách nào đối kháng lại hàng cách?"

Ý nghĩ trong đầu Tà Thần vốn đang lướt đi thật nhanh, hắn ta còn đang tính toán mọi cách, nhưng lúc nghe thấy lời Tú Châu nói thì hắn ta mở trừng hai mắt, cả cơ thể đều cứng lại.

"Thật sự không có cách nào đối kháng..." Tà Thần cúi thấp đầu.

"Chúng ta có thể chấp nhận cục diện này" Tú Châu vẫn mỉm cười thật nhẹ, an ủi. Nàng ta không muốn nhìn thấy dáng vẻ sầu não của Tà Thần, nếu như thời gian còn sống chỉ còn lại mấy canh giờ, nàng ta mong Tà Thần có thể trải qua một cách vui vẻ.

"Nhưng ta không thể!" Trong mắt Tà Thần bốc lên một luồng sát khí.

Thấy Tà Thần như vậy, Tú Châu khẽ cắn môi, mi mắt hơi cụp xuống nhưng chỉ khẽ thở dài một tiếng.

Với cục diện hiện tại, cho dù có chấp nhận hay không thì cuối cùng vẫn sẽ tới.

Thế giới Bích bắt đầu điên cuồng mở rộng trong Chủ Giới. Bởi vì tốc độ mở rộng quá nhanh nên các sinh linh sống trong Chủ Giới chỉ thấy một đường vòng cung màu xanh thẳm xuất hiện, sau đó không kịp phát ra bất kỳ tiếng kêu thảm thiết nào đã bị ép vào thế giới Bích, trở thành một đống máu thịt không cách nào phân biệt nổi.

Làng xóm, bộ tộc, thậm chí một vài thành trì thưa thớt vừa mới được xây dựng lên không lâu đều không trốn thoát khỏi số mạng bị cắn nuốt. Trong vòng một canh giờ, thế giới Bích đã hàng cách một phần mười Chủ Giới.

...

Bốn cây Thánh Trụ vẫn đứng sừng sững trên mảnh đất, bốn sợi xích thời gian nối chúng lại với nhau, mà ở chính giữa chỗ nối tiếp chính là Vĩnh Hằng Thần Đình.

"Vèo..." Tiên Phủ to lớn chậm rãi đến gần Vĩnh Hằng Thần Đình.

Văn Địa Chi nhảy ra khỏi Tiên Phủ, đứng giữa đình viện, vẻ mặt muốn kích động bao nhiêu thì kích động bấy nhiêu!

"Đáng tiếc, đáng tiếc chỉ có một mình ta quay lại, những người anh em kia của ta đều không có duyên nhìn thấy!"

Văn Địa Chi nghĩ đến các anh em Đại Sai Tưởng Phủ đã bị chôn vùi bên trong thế giới Bích, trong lòng lại dâng lên một nỗi bi thương.

"Bọn họ biết ngươi có thể trở về chắc hẳn cũng sẽ cảm thấy vui vẻ yên lòng" La Chinh ở bên cạnh nói.

Văn Địa Chi gật đầu: "Đáng tiếc không thể ở lại đây lâu"

La Chinh quay đầu nhìn về phía xa, ở đó có một sợi dây nhỏ màu xanh lam, trông giống như lửa lan trên núi.

"Chúng ta còn có thể dừng lại nửa canh giờ"

Nửa canh giờ sau... thế giới Bích đã hàng cách chín phần diện tích Chủ Giới.

Tiên Phủ bắt đầu bay thẳng lên cao, mục tiêu của La Chinh là lùi vào Thâm Không.

Lúc trước La Niệm tiến vào Thâm Không thông qua truyền tống trận trên đỉnh Vĩnh Hằng Thần Đình, còn La Chinh đương nhiên không cần phải làm vậy, với năng lực của hắn có thể trực tiếp mang Tiên Phủ bay lên.

Tiến vào Thâm Không, La Chinh lại giúp mọi người ở Tiên Phủ chuyển sinh hồn cách, để bọn họ thích ứng với hoàn cảnh của thế giới ngăn thứ năm.

Sau khi đến Thâm Không, nhờ La Niệm chỉ dẫn hướng đi, La Chinh mang theo Tiên Phủ bay thẳng về phía Thiên Luân thành ở Tây Nam, cuối cùng dừng lại trước một lớp đất khổng lồ.

Tiên Phủ đáp xuống hấp dẫn sự chú ý của những tộc nhân tộc Hung phía dưới. Tiếng kêu to của bọn họ khiến một ông lão Nhân Linh tóc bạc hoa râm đi ra, đây chính là Tiết trưởng lão.

Tiết trưởng lão thấy Tiên Phủ đột nhiên xuất hiện, trong lòng đã có dự cảm.

Chẳng bao lâu sau, vài bóng người bay ra từ trong Tiên Phủ, trong đó có một người rất quen thuộc mà ông đã quen biết từ lâu, đó là La Niệm! Mà một bóng người khác hình như ông cũng biết: "Phủ, phủ chủ!"

Giọng nói của Tiết trưởng lão run rẩy.

Văn Địa Chi sải bước tiến lên, dưa hai tay ra đỡ Tiết trưởng lão, không ngừng kêu: "Hổ thẹn, hổ thẹn"

Năm xưa Văn Địa Chi cực lực phản đối tiến vào Thâm Không, nhưng Tiết trưởng lão vẫn cố chấp chứng minh rằng lựa chọn của ông mới là đúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!