Lão quái này quả nhiên không chỉ có hư danh!
Cũng may mình phản ứng kịp thời, chứ nếu không thì đúng là đã bị lão quái lật ngược càn khôn rồi. Hơn nữa chắc hẳn một kích vừa rồi là sát chiêu cuối cùng của lão, hiện giờ lão mới thực sự là đèn cạn dầu.
Trong mắt Lâm Hiên hiện lên vẻ tàn khốc, hắn đang định xông tới ra đòn tất sát thì đúng lúc này, đối phương lại động thủ.
Lâm Hiên thấy rất rõ cánh tay phải còn lại của lão đột nhiên vươn ra vỗ nhẹ bên hông, một chiếc túi đen bay vút lên. Sau đó miệng túi hé mở, tiếng côn trùng kêu chói tai vang vọng khắp không gian.
Sau đó vô số ma trùng chen chúc tuôn ra từ trong túi, chúng lập tức kết thành một bầy trùng ba màu, trải rộng trên đỉnh đầu lão quái. Phạm vi bầy trùng bao phủ rộng tới vài chục trượng, thanh thế quả thực khiến người ta kinh hãi tột độ.
Lâm Hiên nheo mắt nhìn về phía bầy trùng. Chỉ thấy những ma trùng kia nhỏ tựa hạt đậu, toàn thân tím đen, bên ngoài lại bao bọc một tầng ánh sáng xanh lục. Trông qua vô cùng quỷ dị đáng sợ.
Hơn nữa thân thể loại ma trùng này tuy nhỏ bé nhưng tướng mạo lại cực kỳ hung ác, răng nanh trong miệng chúng còn sắc bén hơn cả lưỡi dao.
"Thiên Nhận Loa trùng!"
Lâm Hiên hít sâu một hơi, vẻ bất ngờ hiện rõ trên mặt.
Hiếm có tu sĩ nào tu luyện Khu Trùng Thuật, song Lâm Hiên lại vô cùng tinh thông. Dù chưa đến mức quen thuộc các loại kỳ trùng man hoang như lòng bàn tay, nhưng đại đa số trong đó hắn đều có thể nhận biết.
Chỉ từ tên gọi Thiên Nhận Loa trùng cũng có thể nhận ra vài điều. Miệng chúng cơ hồ có thể cắn xé, thôn phệ vạn vật, ngay cả pháp bảo phòng ngự cứng cỏi đến mấy cũng khó lòng chống đỡ.
May mắn thay, lực phòng ngự của loại ma trùng này lại không mạnh mẽ như khả năng thôn phệ của chúng. Chỉ cần dùng bảo vật có uy lực cường đại một chút là có thể dễ dàng tiêu diệt.
Tuy nhiên, dù vậy, bọn chúng cũng vô cùng khó đối phó. Bởi vì loại ma trùng này không chỉ xuất hiện lẻ tẻ một hai con mà thường kết thành đàn lớn.
Trời mới biết rốt cuộc chúng có số lượng bao nhiêu. Cho dù pháp bảo có uy năng đến đâu thì cũng khó tránh khỏi có cá lọt lưới. Chỉ cần một hai con thoát ra là đã đủ gây hậu hoạn khôn lường. Chúng có thể dễ dàng xé rách linh quang hộ thể của tu sĩ, thậm chí còn chui vào Đan điền khí hải mà ăn tươi nuốt sống Nguyên Anh.
Cho dù đối phương có phát hiện điều gì không ổn, có thể vừa ứng phó ma trùng vừa đấu pháp với tu sĩ khu trùng, nhưng chắc chắn cũng khó tránh khỏi luống cuống tay chân. Mà cao thủ so chiêu, chỉ cần phân tâm một giây là đã có thể ngã xuống rồi.
Quả nhiên Thiên Tuyệt Lão Quái là một đối thủ thực sự mạnh mẽ. Đã đến nước này mà còn lưu lại một hậu thủ đáng sợ đến thế.
Nhưng đáng tiếc lại là múa rìu qua mắt thợ. Thiên Nhận Loa trùng quả thực khó đối phó, song hắn lại vừa vặn có thủ đoạn để ứng phó.
Sắc mặt Lâm Hiên trầm xuống. Chỉ thấy hắn phất tay, một chiếc chuông nhỏ đã xuất hiện trong tầm mắt. Nó chỉ cao hơn một xích, mặt ngoài màu tím, hơn nữa còn ẩn hiện các loại phù văn thần bí mang phong cách cổ xưa.
Bách Linh Chung!
Trong các trận đấu pháp bình thường, bảo vật này không có tác dụng gì lớn, nhưng nó lại chuyên khắc chế các loại linh trùng.
Đương nhiên, mặc dù nước có thể dập lửa nhưng cũng phải xem lửa lớn đến mức nào, nếu như thế lửa quá lớn thì một hai chậu nước sao có thể có tác dụng. Bách Linh Chung cũng vậy, tuy nó có thể chế ngự kỳ trùng, nhưng nếu như kỳ trùng có đẳng cấp quá cao thì bảo vật này cũng sẽ mất đi hiệu quả.
Tuy nhiên, Thiên Nhận Loa trùng trước mắt vẫn chưa phải loại trưởng thành. Vậy nên chắc chắn dùng Bách Linh Chung sẽ không thành vấn đề.
Lâm Hiên đánh ra một đạo pháp quyết, sau đó ngón tay phải hơi cong lại, điểm nhẹ ra phía trước một chỉ.
"Ong."
Tiếng chuông mang phong cách cổ xưa vang vọng. Dùng mắt thường cũng có thể thấy từng vòng sóng âm màu tím nhạt nhộn nhạo lan tỏa xung quanh.
Thiên Nhận Loa trùng cũng không tụ lại một chỗ, mà bọn chúng từ bốn phương tám hướng lao về phía Lâm Hiên. Nhưng lại không hề có hiệu quả, bởi sóng âm của Bách Linh Chung tỏa ra theo hình cầu, bất kể là trước sau, trên dưới, trái phải đều thuộc phạm vi công kích của nó.
“Chi chi..."
Tiếng côn trùng kêu loạn vang vọng khắp không gian. Chỉ sau vài giây, bầy trùng và sóng âm màu tím kia đã va chạm vào nhau. Vốn là ma trùng hung dữ vô cùng, nhưng giờ phút này, bọn chúng tựa như lá vàng nhao nhao rơi rụng. Chỉ trong chốc lát, thi thể ma trùng đã phủ kín mặt đất.
Sắc mặt Thiên Tuyệt Lão Quái xám xịt như đất. Đến giờ phút này, tất cả thủ đoạn của lão đều đã tung ra hết rồi.
"Ai!"
Tiếng thở dài của lão truyền vào tai. Trong thanh âm đó chứa đựng rất nhiều cung bậc cảm xúc phức tạp: có uể oải, có mờ mịt, có hối hận, còn có chút không cam lòng, một lời khó có thể nói hết.
Nhưng lão vẫn cắn răng mở miệng: "Lão phu nhận thua."
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Sự việc hôm nay đã đến nước này, lão có tiếp tục đau khổ chống đỡ cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Lâm tiểu tử kia cũng không phải kẻ tầm thường. Nếu lão tiếp tục kiên trì thì hơn phân nửa là hắn sẽ thừa cơ ra sát chiêu.
Dù sao, quyết đấu Tinh Nguyệt Thành cũng không có luật cấm giết chết đối thủ. Đã có gan lên lôi đài thì cũng phải có gan chấp nhận mọi tình huống có thể xảy ra, thực lực không bằng người thì bị tiêu diệt là chuyện hết sức bình thường.
Đáng hận!
Thiên Tuyệt Lão Quái tuy nhận thua, nhưng trong lòng lại căm phẫn khôn nguôi. Nhất là khi lão nghĩ đến những điều kiện đối phương đưa ra trước trận quyết đấu, lại càng hối hận đến cực độ.
Một phút sai lầm ôm hận nghìn thu. Sớm biết như thế thì sao lão lại ngu ngốc quyết đấu cùng đối phương chứ. Cứ trực tiếp dẫn bổn môn đệ tử tiêu diệt Vân Ẩn Tông có phải hơn không?
Cho dù thực lực Lâm tiểu tử này thực sự rất mạnh, nhưng lực lượng hai tông môn chênh lệch rất lớn. Một mình đối phương sao có thể chống đỡ được. Chính lão đã sai, hôm nay còn đưa cả Thiên Tuyệt môn vào cảnh “vạn kiếp bất phục”.
Lão hết sức hối hận, nhưng đến bây giờ thì hối hận còn có tác dụng gì nữa. Sự tình đã xảy ra thì bất kể là Tu tiên giới hay thế tục, đều không thể quay ngược trở lại.
Cảm giác của Lâm Hiên hoàn toàn khác Thiên Tuyệt Lão Quái, hắn nhẹ nhàng thở phào một hơi, trong lòng thầm kêu may mắn khôn nguôi. Trận đấu pháp này không thể nói là trận đấu hiểm ác nhất kể từ khi hắn bước vào tiên đạo, nhưng quá trình đấu pháp thực sự ẩn chứa quá nhiều hiểm nguy. Phải thừa nhận hắn đã giành thắng lợi một cách cực kỳ may mắn.
Nếu xét về thực lực thì Thiên Tuyệt Lão Quái thật ra còn nhỉnh hơn hắn một chút. Chỉ trách vận khí của lão không tốt, cộng thêm chủ quan khinh địch mà thôi. Nếu như đấu pháp lại lần nữa thì cơ hội hắn chiến thắng đích xác có chút xa vời.
Tám chín phần mười là thất bại.
Lâm Hiên nghĩ tới đây cũng khẽ than một hơi. Vận khí của hắn thực sự khác người a!
Nhưng ai bảo vận khí của hắn lại tốt cơ chứ!! Trong lòng Lâm Hiên nghĩ vậy nên không nhịn được cười sảng khoái một trận.
Tuy nhiên, người cao hứng nhất không phải là hắn. Dù sao Lâm Hiên vẫn còn có hậu thủ, kể cả khi hắn thua cũng nắm chắc đường lui an toàn. Nhưng Long thiếu niên lại khác, tiền đồ của hắn và Vân Ẩn Tông đều được định đoạt bởi trận quyết đấu này.
Thắng thì đương nhiên hết thảy đều hoàn hảo. Còn bại thì vạn kiếp bất phục!
Song địch nhân lại cường đại vô cùng, cơ hội Lâm sư đệ chiến thắng vô cùng xa vời.
Vốn dĩ Long thiếu niên đã nghĩ tới trường hợp xấu nhất, không ngờ trời rủ lòng thương, Lâm sư đệ đã ngăn được cơn sóng dữ. Trong lòng hắn cao hứng khôn tả, khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả hết. Vẻ vui mừng trên mặt cũng không tài nào che giấu được.
Huống chi cũng không có gì vướng mắc mà cần phải che giấu cả.
"Chúc mừng Long thí chủ."
Giọng nói của Tĩnh Không đại sư truyền tới: "Biến nguy thành an như đi trên đất bằng. Quý tông có Lâm tiểu hữu gia nhập thì cơ hội phát dương quang đại đã ở trong tầm tay rồi."