Bắc Hải Chân Quân nghe Lâm Hiên nói vậy, trên mặt hiện nét tự đắc. Một tu sĩ Phân Thần cảnh nhỏ bé lại dám kháng mệnh lão phu sao?
Mặc dù lúc này Lâm Hiên rất nổi danh, nhưng trong mắt một Đại Năng Độ Kiếp cảnh thì chẳng đáng kể là bao. Đối với tu sĩ Độ Kiếp cảnh, bất kể là Lâm Hiên hay Thiên Tuyệt, chẳng qua cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi.
Chỉ thấy tay Lâm Hiên khẽ vỗ túi trữ vật bên hông, một chiếc bình ngọc linh quang rực rỡ chói mắt bay vút ra.
"Bảo vật tiền bối nhắc tới chính là vật này. Trong trận chiến với Thiên Tuyệt, vãn bối đích xác nhờ vào nó mới có thể bổ sung đầy đủ pháp lực."
Thanh âm Lâm Hiên cung kính vang lên. Hắn không dám khinh thường chút nào khi đối mặt với lão quái vật cấp độ này. Giờ phút này, càng cẩn trọng ngôn từ, càng giữ được an toàn.
"Được. Để lão phu xem xét."
Bắc Hải Chân Quân miệng nói vậy, nhưng kỳ thực hoàn toàn không có ý định trưng cầu ý kiến của Lâm Hiên. Lão nâng tay phải, bình ngọc đang lơ lửng giữa không trung tựa như bị một cỗ lực lượng thần bí nào đó dẫn dắt, bay thẳng tới rơi vào lòng bàn tay lão.
Lão quái vuốt ve thân bình ngọc rồi nhẹ nhàng mở nắp bình ra. Một mùi thơm thấu tận tâm can lan tỏa khắp đại điện.
Lâm Hiên nội tâm dâng lên nỗi lo lắng khôn nguôi. Vạn Niên Linh Nhũ này đã được Lam Sắc Tinh Hải luyện hóa, Lâm Hiên sợ rằng lão quái vật sẽ phát hiện ra điều bất thường. Dù biết khả năng này cực kỳ nhỏ nhoi, nhưng hắn vẫn vô cùng khẩn trương, bởi vạn sự khó lường, không thể không đề phòng.
Bắc Hải Chân Quân khẽ hít một hơi, bỗng nhiên hai mắt lão sáng lên, trên mặt hiện rõ vẻ mừng như điên, không thể che giấu. Lão cúi thấp đầu xuống, chăm chú nghiên cứu bình ngọc trong tay. Lâm Hiên thấy rất rõ toàn thân lão quái khẽ run rẩy, hiển nhiên nội tâm lão đang vô cùng kích động.
Sau trọn vẹn mười hơi thở, Bắc Hải Chân Quân mới ngẩng đầu lên, nhưng trên mặt lại hiện lên vài phần thất vọng.
Cho dù Lâm Hiên túc trí đa mưu, nhưng giờ phút này cũng không thể lý giải. Tuy nhiên hắn cũng không cần bận tâm suy nghĩ, bởi vì đáp án sẽ sớm được lão ta hé lộ.
"Ai!"
Lão quái thở dài một hơi, cảm xúc phức tạp đan xen, vừa vui mừng lại vừa thất vọng: "Quả nhiên là Thái Hư Linh Nhũ, song đáng tiếc, đây chỉ là thứ phẩm."
"Thái Hư Linh Nhũ? Thưa tiền bối, đó là bảo vật gì vậy?"
Lâm Hiên khẽ gãi đầu, hiện vẻ mặt ngây ngô khó hiểu. Biểu lộ này của hắn không phải giả vờ, mà thực sự hắn chưa từng nghe qua danh xưng Thái Hư Linh Nhũ.
"Hừ. Ta nghe đám Tĩnh Không nói ngươi và tiểu tử Thiên Tuyệt kia quyết đấu..."
Đối phương không trực tiếp trả lời câu hỏi mà lại nói về trận quyết đấu: "Tuy thực lực tiểu tử ngươi vượt xa tu sĩ đồng giai, nhưng rốt cuộc có thể giành chiến thắng là nhờ vào vật chứa trong bình ngọc này. Chỉ cần một giọt là có thể lập tức khôi phục pháp lực. Đám Tĩnh Không kiến thức nông cạn, đều lầm tưởng đây là Cửu Thiên Tiên Lộ."
"Cửu Thiên Tiên Lộ là bảo vật bực nào chứ! Ngay cả chúng ta là Đại Năng Độ Kiếp cảnh cũng chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Trừ phi có thiên đại cơ duyên mới có thể đạt được một hai giọt Tiên lộ. Ngươi chỉ là một tiểu tu sĩ Phân Thần cảnh làm sao có thể có vận khí tốt đến thế?"
Đối phương nói tới đây ngừng lại đôi chút, sau đó lại nói tiếp: "Tuy nhiên nếu chỉ là một giọt Vạn Niên Linh Nhũ bình thường tuyệt đối không thể khôi phục pháp lực của tu sĩ Phân Thần cảnh. Cho nên lão phu mới đoán rằng ngươi có phải nhờ vận khí cực tốt mà đạt được một ít Thái Hư Linh Nhũ hay không?"
"Thái Hư Linh Nhũ?"
"Đúng vậy. Đó cũng là bảo vật cực kỳ quý hiếm, nhưng dù sao số lượng cũng nhiều hơn Cửu Thiên Tiên Lộ đôi chút. Cho dù là tu sĩ Phân Thần cảnh, nếu có vận khí tốt thì vẫn có thể ngẫu nhiên có được một ít."
"A. Vãn bối ngu muội, tiền bối có thể chỉ điểm cho vãn bối đôi chút về công hiệu của Thái Hư Linh Nhũ được không?"
"Hừ. Còn cần hỏi sao? Công dụng của vật này và Vạn Niên Linh Nhũ tương đương. Nói đơn giản, vật này chính là Vạn Niên Linh Nhũ cực phẩm, linh lực ẩn chứa bên trong cường đại hơn gấp bội. Chỉ cần một giọt đã có thể bổ sung đầy đủ pháp lực cho tu sĩ Phân Thần cảnh rồi."
"Đáng tiếc Linh nhũ trong tay ngươi chỉ là thứ phẩm, linh lực ẩn chứa bên trong kém hơn đôi chút so với Thái Hư Linh Nhũ chân chính. Nếu lão phu lâm vào cảnh dầu hết đèn tắt chỉ e phải uống cạn mới đủ."
Lâm Hiên khẽ gật đầu, giờ hắn mới hiểu tại sao biểu lộ của đối phương lại cổ quái đến vậy.
Nhưng bất kể Lâm Hiên nghĩ gì, chỉ nghe lão quái cất lời: "Tuy phẩm chất Thái Hư Linh Nhũ trong tay ngươi có kém đôi chút, nhưng số lượng lại không ít. Vật này đúng là có trọng dụng với lão phu, ngươi còn nữa không?"
"Không có."
Lâm Hiên thở dài: "Vãn bối nhờ cơ duyên xảo hợp nên chỉ có duy nhất một bình. Ngoại trừ vài giọt đã dùng, toàn bộ số lượng còn lại đều ở trong bình này."
"Ừm."
Bắc Hải Chân Quân khẽ gật đầu, trên mặt không hề tỏ vẻ hoài nghi. Tuy Thái Hư Linh Nhũ còn xa mới sánh bằng tiên vật như Cửu Thiên Tiên Lộ, nhưng số lượng cũng cực kỳ hiếm hoi. Chớ nói chi tiểu tử này, ngay cả Đại Năng Độ Kiếp cảnh như lão muốn có được một lọ cũng chẳng dễ dàng. Lâm tiểu tử này mà có thêm lọ nữa mới là chuyện lạ...
Tuy nhiên dù sao đi nữa, thu hoạch hôm nay đã vô cùng khả quan. Một lọ Thái Hư Linh Nhũ này đã đủ để lão khôi phục pháp lực vài lần, vào thời khắc mấu chốt, đây chính là vật cứu mạng.
Đừng tưởng rằng Đại Năng Độ Kiếp cảnh có thể trường sinh bất lão. Tuy thọ nguyên của bọn họ xác thực dài dằng dặc, nhưng vẫn có hạn mức. Nếu không tiến giai đến Độ Kiếp hậu kỳ thì vẫn có ngày phải ngã xuống dưới Thiên kiếp. Hơn nữa, mặc dù những sự tình trong Tu chân giới có thể uy hiếp đến tính mạng của bọn họ cực ít, nhưng một khi gặp phải, đương nhiên vẫn có khả năng vẫn lạc.
Bắc Hải Chân Quân lấy được bình Thái Hư Linh Nhũ này, tâm tình vô cùng cao hứng. Lão phất tay áo, thu bảo vật này vào trong lồng ngực. Song lão cũng không định ỷ mạnh hiếp yếu, cưỡng đoạt bảo vật này từ tay Lâm Hiên. Lão trầm ngâm chốc lát rồi mở miệng: "Lâm tiểu tử, bình ngọc này đổi cho lão phu, ngươi không có ý kiến chứ!"
"Không có. Tiền bối vừa ý, đó là vinh hạnh của vãn bối. Vãn bối làm sao dám có ý kiến gì."
Lâm Hiên vội vàng khoát tay, nhưng trong ánh mắt hắn lại hiện lên vài phần uể oải, đương nhiên hắn chỉ đang giả vờ mà thôi.
"Tiểu tử, ngươi không cần miễn cưỡng đến vậy. Ngươi cho rằng lão phu sẽ cưỡng đoạt bảo vật từ tay một tiểu bối sao?" Bắc Hải Chân Quân khẽ bất mãn mở miệng.
Lâm Hiên cúi người đáp: "Vãn bối không dám."
"Hắc hắc. Không cần giả vờ nữa. Trong lòng ngươi nghĩ gì, lão phu há lại không biết? Hừ. Lão phu đường đường là một Đại Năng Độ Kiếp cảnh, sao có thể chiếm tiện nghi của một tiểu bối như ngươi sao? Ngươi yên tâm, ta sẽ xuất ra bảo vật để trao đổi với ngươi."