Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1014: CHƯƠNG 2458: TRỞ VỀ VÂN ẨN TÔNG

"Đã để sư huynh lao tâm rồi."

Lâm Hiên thấy rõ vẻ lo lắng trên gương mặt Long thiếu niên, bất kể mục đích của đối phương là gì, sự quan tâm này tuyệt đối là thật tâm, không thể giả được.

"Là Bắc Hải Chân Quân lệnh cho Tĩnh Không Đại sư đến mời ta..."

"Bắc Hải Chân Quân?"

Lâm Hiên còn chưa dứt lời, Long thiếu niên đã kinh ngạc thốt lên.

"Sư huynh sao vậy? Chẳng lẽ người đã từng nghe qua danh xưng của vị tiền bối này?" Lâm Hiên có chút bất ngờ hỏi lại.

"Không chỉ nghe qua, trước kia nhờ cơ duyên xảo hợp, ta đã từng diện kiến vị tiền bối này một lần.”

"Ồ?"

Lúc này, Lâm Hiên mới thật sự kinh ngạc.

"Đáng tiếc lần đó không phải bản thể của Bắc Hải tiền bối, mà chỉ là một cỗ hóa thân hành tẩu bên ngoài mà thôi. Nhưng thần thông vẫn huyền diệu vô cùng, thực sự vượt xa tu tiên giả Phân Thần kỳ chúng ta.”

Đây chẳng phải là điều hiển nhiên sao?

Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ mặt có chút cổ quái, nhất thời cũng không biết nên nói tiếp thế nào. Tu sĩ Độ Kiếp kỳ vốn đã siêu phàm thoát tục, dù chỉ là một thân ngoại hóa thân thì thực lực cũng hơn xa tu sĩ ở các cảnh giới bên dưới. Lời này của sư huynh, nói ra cũng như không.

Hai người im lặng một lát, sau đó vẫn là Long thiếu niên mở miệng trước: "Sư đệ, Bắc Hải Chân Quân triệu kiến ngươi, không có... làm khó sư đệ chứ?"

"Sư huynh yên tâm, Bắc Hải Chân Quân gọi ta đến chỉ để trao đổi một ít bảo vật mà thôi." Lâm Hiên mỉm cười nói.

"Trao đổi bảo vật?"

Long thiếu niên kinh ngạc, sư đệ lại có thể giao dịch cùng tu tiên giả Độ Kiếp kỳ. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ e sẽ gây kinh thế hãi tục.

"Đúng vậy."

Lâm Hiên khẽ gật đầu, nhưng đương nhiên hắn sẽ không nói rõ cụ thể là trao đổi bảo vật gì. Long thiếu niên thấy vậy bèn cười trừ mấy tiếng, cũng thức thời không hỏi đến ngọn nguồn. Dù sao mỗi người đều có bí mật của riêng mình, huống chi lần này còn liên quan đến một tu sĩ Độ Kiếp kỳ, hắn lại càng phải cẩn trọng hơn.

"Sư đệ không sao là tốt rồi."

Hôm nay sư đệ đã bình an trở về, tất cả những chuyện khác đều không còn quan trọng nữa.

Hai người trò chuyện thêm một lát, Long thiếu niên định đứng dậy cáo từ, nhưng trước khi đi, hắn bỗng vỗ trán một cái, tựa như vừa nhớ ra điều gì đó vô cùng quan trọng: "Đúng rồi sư đệ, ngày mai Tinh Nguyệt thành sẽ cử hành đại hội đấu giá. Sư đệ có muốn tham gia không?”

"Tiểu đệ sẽ không tham gia."

Lâm Hiên lắc đầu nói tiếp: "Dư âm của trận quyết chiến vẫn chưa lắng xuống, tạm thời tiểu đệ không nên lộ diện. Nếu sư huynh có hứng thú thì cứ tự nhiên, ta sẽ ở lại Quý Tân lâu này chờ người."

"Cũng tốt. Mấy ngày này, sư đệ cứ nghỉ ngơi cho tốt đi."

Long thiếu niên thấy Lâm Hiên không muốn đi cũng không khuyên thêm. Huống chi giờ đây Lâm Hiên danh tiếng lẫy lừng, hắn không lộ diện để tránh miệng lưỡi thế gian cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Sau đó, Long thiếu niên lại dặn dò vài câu rồi chắp tay cáo từ.

Lâm Hiên đợi Long thiếu niên rời khỏi lầu các của mình mới lật tay lấy ra mấy chiếc ngọc bình trắng noãn. Hắn bắt đầu kiểm tra Vạn Niên Linh Nhũ mà lão quái Bắc Hải kia đưa cho mình.

Lâm Hiên vừa mở nắp bình, một mùi hương dịu ngọt tức thì lan tỏa, toàn bộ lượng Linh Nhũ này đều có phẩm chất cực cao. Nếu mình chiết xuất thành công, linh lực ẩn chứa trong đó chắc chắn sẽ hùng hậu hơn bình Thái Hư Linh Nhũ lần trước rất nhiều.

Trong lòng Lâm Hiên vô cùng vui mừng. Tuy nhiên, nơi này hoàn toàn không thích hợp cho việc chiết xuất. Lâm Hiên không muốn vì nhất thời sơ suất mà để lộ bí mật về Lam Sắc Tinh Hải.

Rốt cuộc ngày mai mình có nên tham gia đại hội đấu giá hay không? Đây thật sự là một vấn đề.

Tuy Lâm Hiên đã từ chối đề nghị của Long thiếu niên, nhưng trong lòng hắn vẫn có chút xao động. Dù sao đại hội đấu giá ở Tinh Nguyệt thành cũng rất nổi tiếng, hơn nữa lần này lại trùng vào dịp chín năm một lần. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, lần tới muốn tham gia chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy.

Lâm Hiên lấy tay chống cằm, ánh mắt không ngừng lóe lên. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, hắn đã quyết định không tham gia.

Tài liệu luyện chế Cửu Cung Tu Du Kiếm đã có người thay mình thu thập, vậy thì mình cần gì phải mạo hiểm tham gia đại hội đấu giá nữa. Dù sao chuyện mình đánh bại Thiên Tuyệt Lão Quái đã gây chấn động quá lớn, cho dù mình có thể thay đổi dung mạo, nhưng trong khoảng thời gian này Tinh Nguyệt thành cao thủ nhiều như mây, sao có thể chắc chắn mình sẽ không bị phát hiện?

Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, mình đã không có nhu cầu cấp thiết thì cũng nên gạt đại hội đấu giá sang một bên.

Trong lòng Lâm Hiên tĩnh lặng như nước, không còn bất cứ tạp niệm nào, hắn an tâm ngồi đợi Long sư huynh trở về.

Một đêm cứ thế trôi qua.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Hiên bỗng nhiên mở mắt, sau đó phất tay bắt lấy một lá truyền âm phù của Long thiếu niên. Vị sư huynh này của mình quả là người chu đáo, trước khi đi còn hỏi lại Lâm Hiên lần nữa xem hắn có muốn đi cùng hay không.

Lâm Hiên lắc đầu rồi dùng truyền âm phù trả lời. Hắn tiếp tục tĩnh tâm ngồi xuống.

Thoáng cái đã ba ngày trôi qua.

Khi Lâm Hiên gặp lại Long thiếu niên, hắn thấy ngay gương mặt đối phương tràn ngập vẻ vui mừng. Thì ra trong đại hội đấu giá lần này, Long thiếu niên đã thu được một món bảo vật mà hắn đang rất cần.

Đương nhiên, bảo vật trân quý như vậy sẽ có rất nhiều người tranh đoạt, cuối cùng Long thiếu niên phải bỏ ra một lượng linh thạch khổng lồ mới đoạt được bảo vật kia về tay. Nhưng điều này cũng chẳng là gì, trong Tu tiên giới có rất nhiều bảo vật mà dù có linh thạch cũng chưa chắc đã mua được. Lần này sư huynh có thể mua được bảo vật đã là cực kỳ may mắn rồi.

Tóm lại, hành trình đến Tinh Nguyệt Thành lần này của bọn họ xem như thập phần viên mãn.

Sau đó, hai người lập tức âm thầm rời khỏi Tinh Nguyệt thành. Về phần lời hứa của bên thua cuộc, hai người họ không cần phải bận tâm. Tinh Nguyệt Thành sẽ tự động phái ra tu sĩ giám sát, với thực lực và danh tiếng của họ, trừ phi Thiên Tuyệt môn muốn tan thành mây khói, nếu không tuyệt đối không dám làm trái điều kiện đã đưa ra.

Mấy ngày sau.

Hai đạo kinh hồng phá không bay ngang qua bầu trời, tốc độ nhanh như điện chớp. Một dãy núi bao la mờ mịt đã xuất hiện trước mắt, hôm nay Lâm Hiên và Long thiếu niên đã tiến vào dãy núi Vân Ẩn.

Hai đạo độn quang chậm lại rồi ngừng hẳn, người đứng bên trái chính là Lâm Hiên, bên cạnh là thiếu niên họ Long tóc bạc trắng. Giờ đây, sắc mặt Long thiếu niên hoàn toàn trái ngược với lúc hai người bọn họ rời khỏi Vân Ẩn tông, trên mặt hắn tràn ngập vẻ vui mừng và xúc động.

Long thiếu niên thấy khoảng cách tới Vân Ẩn Sơn không còn xa liền vung tay áo lên, một đạo hỏa quang bay vút về phía trước, rất nhanh đã biến mất sau màn sương mù nồng đậm, không thấy tung tích.

"Sư huynh làm gì vậy?"

"Ha ha. Lần này sư đệ đã lập đại công cho tông môn, cứ yên lặng trở về e rằng có chút không hợp lý cho lắm." Long thiếu niên mỉm cười nói.

Lâm Hiên lắc đầu, cũng không có ý phản đối, theo sau Long thiếu niên bay về phía tổng đà Vân Ẩn tông.

Sau thời gian ước chừng một chén trà, đột nhiên có vô số đạo độn quang đủ mọi màu sắc từ phía xa bay tới. Số lượng cực kỳ đông đảo, chỉ sợ phải có hơn vạn người. Xem ra toàn bộ tu sĩ có tu vi trên Ngưng Đan kỳ của bổn môn đều đã ra nghênh đón.

Lâm Hiên ngoại trừ kinh ngạc cũng chỉ có kinh ngạc, tông môn lần này phô trương cũng quá lớn rồi.

Long thiếu niên vốn cũng ngẩn người, nhưng lập tức cười lớn quay đầu nói với Lâm Hiên.

"Đi thôi, Lâm sư đệ."

Tuy Lâm Hiên thấy có chút chuyện bé xé ra to, nhưng việc đã đến nước này thì hắn cũng chỉ có thể tiến lên mà thôi.

Giây lát sau, hai bên đã gặp nhau. Chỉ thấy hơn vạn tu sĩ nhanh chóng tách ra thành một lối đi ở giữa, sau đó cùng lúc khom người thi lễ về phía Lâm Hiên, vạn miệng đồng thanh hô vang: "Chúng đệ tử Vân Ẩn Tông cung nghênh Lâm trưởng lão hồi tông! Lâm trưởng lão thần công vô địch, Phân Thần kỳ đệ nhất nhân, danh chấn Hàn Long giới!"

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!