Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1016: CHƯƠNG 2460: DUNG HỢP THUỘC TÍNH THỦY

“Không biết Trưởng lão muốn tìm đọc loại điển tịch nào? Ngài chỉ cần nói ra, đệ tử sẽ dốc sức tìm kiếm. Tu vi của đồ tôn tuy không đáng nhắc đến, nhưng cũng đã trông coi Tàng Kinh Các hơn trăm năm, đại bộ phận điển tịch nơi đây, đệ tử đều rất quen thuộc.” Gương mặt gã tu sĩ thủ vệ tràn ngập vẻ nịnh nọt. Nếu có thể lấy lòng vị Trưởng lão sư tổ này, chỗ tốt mà hắn nhận được chắc chắn là vô số.

“Ồ, Lâm mỗ muốn tìm những điển tịch ghi lại các loại bảo vật có thể bổ sung pháp lực cho tu sĩ trong thời gian ngắn. Tàng Kinh Các có loại này chứ?” Lâm Hiên thản nhiên mở miệng.

“Linh vật bổ sung pháp lực?... Đương nhiên là có, nếu đồ tôn nhớ không lầm thì chúng được đặt ở tầng thứ ba. Để đệ tử dẫn sư tổ đến đó.”

“Hừm, không cần nhiều lời, mau dẫn đường.” Lâm Hiên khoát tay.

Đối phương đương nhiên không dám có chút dị nghị nào, lập tức cung kính dẫn hắn đến tầng thứ ba của Tàng Kinh Các.

Từ bên ngoài nhìn vào, Tàng Kinh Các đã vô cùng to lớn, song khi bước vào bên trong mới thực sự cảm nhận được sự khổng lồ của nó. Đại sảnh chính có hình bầu dục, dài đến ngàn trượng. Từng dãy giá gỗ sắp xếp ngang dọc, trông vô cùng hoành tráng.

Trên giá gỗ bày la liệt những ngọc giản đủ mọi kích thước, xen lẫn là những quyển sách cổ phủ đầy bụi, vừa nhìn đã biết niên đại xa xưa. Hẳn là chúng đã được xử lý qua bí thuật đặc thù nào đó nên mới có thể bảo tồn đến tận ngày nay.

“Sư tổ, chính là nơi này. Chỉ có điều cụ thể là điển tịch nào thì đồ tôn cũng không nhớ rõ nữa.”

Tu sĩ thủ vệ kia có chút ảo não mở miệng, trong giọng nói mơ hồ ẩn chứa sự sợ hãi.

Tuy nhiên Lâm Hiên cũng không có ý trách phạt gã, như vậy đã là đại ân rồi.

“Ngươi lui xuống trước đi.”

Tu sĩ thủ vệ thi lễ một cái rồi mới cung kính rời đi.

Lâm Hiên nhìn qua giá gỗ trước mặt, ngọc giản và sách cổ xếp chung một chỗ. Sơ lược cũng phải hơn mười vạn quyển, nếu là phàm nhân, e rằng cả đời cũng chưa chắc đọc hết. Tuy nhiên đối với tu tiên giả mà nói thì lại chẳng có gì khó khăn. Lâm Hiên nhắm hai mắt lại, thần thức vô cùng cường đại được phóng ra, trong khoảnh khắc đã bao phủ toàn bộ giá gỗ ở tầng thứ ba này.

Một thoáng sau, Lâm Hiên mở mắt ra. Sau đó tay phải nhấc lên, một ngọc giản màu xám tro bay tới. Lâm Hiên giơ tay nắm chặt lấy, cúi đầu dùng thần thức tra xét kỹ lưỡng.

Thật lâu sau, Lâm Hiên mới ngẩng đầu lên.

“Quả nhiên là vậy. Thì ra Thái Hư Linh Nhũ và Vạn Niên Linh Nhũ chỉ là một, chẳng qua phẩm chất của Thái Hư Linh Nhũ tốt hơn rất nhiều mà thôi.”

Mặc dù lúc trước Lâm Hiên cũng đoán được vài phần, nhưng hiện giờ khi đọc xong điển tịch này mới có thể khẳng định chắc chắn. Trong lòng Lâm Hiên vô cùng vui sướng.

Lâm Hiên lật tay lấy ra một bình ngọc trắng noãn, nắp bình vừa mở, một mùi hương khiến người ta sảng khoái tức thì lan tỏa khắp xung quanh. Dựa vào màu sắc và hương thơm được ghi chép trên điển tịch, Linh Nhũ này đích xác là Thái Hư Linh Nhũ rồi.

Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu, công nhận công dụng của Lam Sắc Tinh Hải quá đỗi thần kỳ.

Lâm Hiên đã có được kết quả mình muốn nên cũng không cần ở lại Tàng Kinh Các nữa. Vì vậy, hắn lại một lần nữa trở về động phủ.

Vạn Niên Linh Nhũ đã được chiết xuất thành công. Tiếp theo, hắn vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm.

Việc quan trọng nhất lúc này chính là gia tăng uy lực của Cửu Cung Tu Du Kiếm.

Thu hoạch từ chuyến đi Ma giới lần này cực kỳ phong phú, Lâm Hiên không chỉ tấn cấp Phân Thần kỳ mà còn xác định được phương pháp luyện hóa dung hợp bổn mạng pháp bảo.

Cửu Cung Tu Du Kiếm được tạo thành bởi ngũ hành thuộc tính: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ và ba loại thuộc tính dị biến: Phong, Băng, Lôi, cộng thêm Huyễn thuộc tính, tổng cộng là Cửu Cung, uy chấn thiên hạ.

Hỏa Kiếm đã được luyện chế thành công. Lâm Hiên vẫn không ngừng tìm kiếm các loại tài liệu thuộc tính khác.

Tuy nhiên, dựa theo cách luyện chế bản giản lược của Cửu Cung Tu Du Kiếm, cũng không nhất thiết phải tìm đủ tất cả tài liệu. Chỉ cần dung hợp những tài liệu đặc trưng của từng loại thuộc tính vào Hỏa Kiếm là được. Lâm Hiên nhờ cơ duyên xảo hợp cũng đã thu thập đầy đủ tài liệu Thủy thuộc tính.

Sau khi trở về từ Tàng Kinh Các, Lâm Hiên đi thẳng đến phòng luyện công. Không chỉ vậy, hắn còn phát ra một đạo Truyền Âm phù, thông báo cho hai vị sư huynh sư tỷ rằng mình muốn lập tức bế quan. Nếu không có việc gì đặc biệt quan trọng thì không nên quấy rầy hắn.

Long thiếu niên và Ngân Đồng thiếu nữ khi nhận được tin này đều rất kinh ngạc, song bọn họ cũng không hỏi thêm điều gì.

Về phần đệ tử bình thường thì không đáng lo, với thân phận của bọn họ, khẳng định không dám tùy tiện xông vào Minh Thiên Huyễn Cảnh.

Giờ phút này, Lâm Hiên đang khoanh chân ngồi trong phòng luyện công. Sau một canh giờ, bất kể là tinh thần hay pháp lực đều đã được khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.

Bỗng nhiên, hai mắt Lâm Hiên bừng mở, tay áo phất nhẹ, mấy chục bình ngọc lọ sứ cùng vô số hộp gỗ đã hiện ra trước mặt. Đại bộ phận đều được dán phù lục cấm chế, không cần phải nói, những thứ này chính là tài liệu Thủy thuộc tính.

Lâm Hiên thu thập chúng quả thật không dễ dàng, cho nên hành động lần này vô cùng quan trọng.

Đúng rồi, còn một kiện bảo vật khác!

Lâm Hiên vươn tay vỗ vào túi trữ vật bên hông, vô số phi đao đen như mực, hình dạng tựa lá liễu bay vút ra.

Hắc Thủy Tu La Đao!

Đây chính là bảo vật thu được từ Thiên Lam song ma, uy lực không hề tầm thường. Hơn nữa chúng lại là bảo vật Thủy thuộc tính nên cũng có thể coi như tài liệu để luyện chế Cửu Cung Tu Du Thủy Kiếm.

Nhất cử lưỡng tiện, Lâm Hiên đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Tiếp theo, Lâm Hiên lấy ra một cái đỉnh từ trong túi Tu Du.

Hình dạng chiếc đỉnh này rất kỳ lạ, mang phong cách cổ xưa, mặt ngoài có khắc hai đồ án ác quỷ trông sống động như thật. Đỉnh này là di bảo của Tuyết Hoa Thánh Tổ, gọi là Lệ Quỷ Đỉnh. Nghe tên có vẻ hung ác, nhưng công dụng của nó lại có chút bất phàm.

Lâm Hiên nâng tay phải lên đánh ra một đạo pháp quyết, Hắc Thủy Tu La Đao tức thì bị một chùm sáng màu lam bao trọn. Chúng chậm rãi bay lên không trung, nắp Lệ Quỷ Đỉnh mở ra, Hắc Thủy Tu La Đao thu nhỏ lại rồi bay vào bên trong.

Lâm Hiên hết sức bình tĩnh, hai tay bay múa như hồ điệp xuyên hoa. Từng đạo pháp quyết lần lượt hiện ra trong không trung rồi dung nhập vào chiếc đỉnh kia. Lâm Hiên hé miệng phun ra một đoàn Anh hỏa nhỏ bằng quả trứng gà.

“Phốc”, ngọn lửa nhỏ kia rơi chuẩn xác lên phía trên, sau đó nhanh chóng lan ra bao trọn lấy chiếc đỉnh. Ngọn lửa hừng hực bùng cháy.

Hai mắt Lâm Hiên khẽ nheo lại, chăm chú quan sát một lát, sau đó khóe miệng hắn nở một nụ cười, xem ra mọi việc đã thành công. Thời gian kế tiếp, Lâm Hiên cẩn thận từng li từng tí điều khiển Anh Hỏa luyện hóa Tu La Đao bên trong đỉnh lô.

Thời gian ba ngày thoáng cái đã trôi qua. Lúc này, Lệ Quỷ Đỉnh bỗng nhiên chuyển động, nắp đỉnh bay ra, chỉ thấy Hắc Thủy Tu La Đao đã bị luyện hóa thành một dòng chất lỏng.

Sắc mặt Lâm Hiên không đổi, hắn khoát tay một cái, năm ngón tay chụm lại thành trảo vươn ra phía trước, ngay lập tức, một hộp ngọc bay lên. Nắp hộp mở ra, chỉ thấy Lâm Hiên đánh ra một đạo pháp quyết, một ít bột phấn trong hộp ngọc chậm rãi bay lên rồi được đổ vào miệng đỉnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!