Hai tên Yêu tộc hít một ngụm khí lạnh. Cũng may, đám ma trùng đáng sợ kia số lượng còn lại không nhiều lắm, nếu không, bọn chúng tuyệt không dám hó hé nửa lời, chắc chắn sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy.
Giờ phút này, trong lòng hai tên Yêu tộc tuy cũng kinh nghi bất định, nhưng nếu cứ thế rời đi thì hiển nhiên là không cam lòng. Dù sao bọn chúng cũng không biết thần thông của Lâm Hiên rốt cuộc lợi hại đến đâu, vạn nhất đối phương chỉ có mỗi Khu Trùng Thuật thì có gì phải sợ?
"Phúc huynh, ngươi xem chúng ta..." Nữ tử Yêu tộc có chút kinh hoảng, đám ma trùng đáng sợ kia khiến nàng như nghẹn lại, nàng không muốn vì sai một nước cờ mà thua cả ván cờ, từ thân phận thợ săn biến thành con mồi.
"Đi, trước tiên rời khỏi nơi này." Nam tử bên trong đạo độn quang màu xanh lục chần chừ một lát, cuối cùng quyết định cẩn thận vẫn hơn.
Lời vừa dứt, một tiếng cười lạnh đã truyền vào tai: "Đi ư, ý nghĩ không tồi, nhưng đã đến nước này, các ngươi nghĩ mình còn đi được sao?"
Hôm nay đã đến thời khắc cuối cùng, Lâm Hiên cũng không cần phải tiếp tục che giấu tu vi. Hắn hít sâu một hơi, pháp lực vô cùng cường đại bắt đầu vận chuyển trong cơ thể. Cùng lúc đó, một luồng linh áp đáng sợ ập tới khiến sắc mặt hai tên Yêu tu trắng bệch như tờ giấy.
"Không xong, là lão quái vật Phân Thần kỳ, đối phương giả heo ăn thịt hổ."
Cảm nhận được luồng pháp lực khiến người ta run sợ kia, vẻ mặt nữ Yêu tộc kinh hãi vô cùng, đối với bọn họ mà nói, đây không thể nghi ngờ chính là kết quả tồi tệ nhất. Nàng ta đâu còn dám trì hoãn thêm nữa.
Chỉ thấy bàn tay trắng như ngọc của nàng phất nhẹ, con mãng xà một sừng vốn quấn quanh hông lập tức bay ra, cùng lúc đó, thân hình nàng cũng nhoáng lên một cái đã đứng trên đầu rắn.
Giờ phút này, nàng không còn kịp nghĩ nhiều, hai tay liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết, bàn chân ngọc điểm nhẹ một cái, một màn không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy được con mãng xà này đang lột da với tốc độ cực nhanh, sau đó lân giáp mới dài ra, móng vuốt cũng trở nên sắc bén hơn. So với lúc trước, hình dáng và tướng mạo đã khác đi rất nhiều, từ mãng xà biến thành giao long.
Lúc này, thân hình nó đã lớn hơn gấp đôi, toàn thân linh quang đại phóng, tức thì bị một tầng yêu phong bao bọc, sau đó một hồi âm thanh kỳ quái truyền vào tai, nó hóa thành một đạo kinh hồng phá không bỏ chạy. Tốc độ cực nhanh, nếu dùng tiêu chuẩn của Động Huyền kỳ mà nói, quả thực phi thường cao minh.
Bên kia, nam tử Yêu tộc cũng không hề nhàn rỗi, chỉ thấy hai tay hắn nắm chặt, toàn thân yêu hỏa bích lục cuồn cuộn tuôn trào, bao bọc lấy thân hình hắn, sau đó hóa thành một đạo độn quang, nhanh như điện chớp mà phi độn.
Cũng không biết là vô tình hay cố ý mà phương hướng chạy trốn của hai tên Yêu tộc hoàn toàn khác biệt.
Nhưng Lâm Hiên lại không chút bận tâm, chỉ là hai tiểu bối Động Huyền kỳ mà thôi, nếu để bọn chúng chạy thoát khỏi tay mình thì mới là chuyện lạ. Đến lúc đó có lẽ hắn cũng không cần tiếp tục truy cầu trường sinh nữa, mà trực tiếp mua một miếng đậu hũ đâm đầu vào tự sát cho xong.
Lâm Hiên nói như vậy, cũng không phải xem nhẹ thực lực của đối phương, mà là chênh lệch giữa song phương thực sự quá lớn.
Lâm Hiên bất động thanh sắc, nhưng thần thức chỉ cần khẽ động đã khóa chặt vị trí của hai tên Yêu tộc.
Dựa theo thực lực mà nói, nam tử kia rõ ràng nhỉnh hơn một chút, nhưng công phu đào tẩu lại không nhất thiết phải dựa vào thực lực. Giờ phút này, tốc độ độn quang của nữ Yêu tộc lại nhanh hơn nam tử kia một phần.
Người ta thường nói quả hồng mềm thì dễ nắn, nhưng Lâm Hiên hôm nay lại không muốn đi theo lối mòn. Khóe miệng hắn lộ ra một tia cười lạnh, đã hoàn toàn khóa chặt thân hình của nữ Yêu tộc. Chỉ thấy thân hình hắn lóe lên, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Lại nói về nữ tử Yêu tộc, lúc này đã chạy xa vạn dặm, nhưng trên mặt nàng không hề có chút buông lỏng cảnh giác nào. Mặc dù khoảng cách xa như vậy, nhưng cũng không chắc đã có thể thoát khỏi thần thức của lão quái vật Phân Thần kỳ.
Sự đáng sợ của tu sĩ Phân Thần kỳ, nàng tuy chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng nhìn vài vị Trưởng lão uy nghi trong tộc cũng có thể hiểu được phần nào.
Đó tuyệt không phải là kẻ mà mình có thể chống lại. Nếu đổi lại là một nơi khác, việc chạy thoát khỏi đối phương cơ hồ là chuyện hoang đường viển vông. May mắn thay đây là Hàn Phách Băng Nguyên, phụ cận hẳn có Yêu tu đẳng cấp cao cư ngụ, nàng ta biết rõ điều đó, cho nên hy vọng có thể thi triển được kế sách gắp lửa bỏ tay người.
Chỉ cần quấy cho vũng nước này đục ngầu lên, mình vẫn còn hy vọng chạy trốn.
Nàng ta đang suy tính như vậy, nhưng đúng vào thời khắc này, một tiếng rít truyền vào tai. Ban đầu còn có chút mơ hồ, nhưng càng lúc càng rõ hơn, sắc mặt của nữ Yêu tộc thoáng cái đã trắng bệch.
Tiếng rít chói tai này nàng sao lại không hiểu, đó là âm thanh do độn quang của tu sĩ ma sát với không khí sinh ra. Đối phương nhanh như vậy đã đuổi kịp mình rồi sao?
Không thể nào!
Nàng kinh hãi quay đầu lại, phía sau hoàn toàn trống không, không một bóng người. Nàng ta khẽ thở phào một hơi, nhưng khi nàng quay đầu lại, sắc mặt lại thoáng chốc... không biết dùng từ gì để hình dung, u ám phiền muộn, tựa như bầu trời sắp đổ mưa.
Chỉ thấy cách đó mấy trượng không xa, Lâm Hiên đã lẳng lặng lơ lửng tại đó, biểu lộ lạnh lùng vô cùng, ánh mắt hắn như đang nhìn một người chết.
Không thể nào, hắn đến phía trước mình từ lúc nào?
Sắc mặt nàng hết đỏ rồi lại trắng. Hiển nhiên, nội tâm đang giằng xé không thôi, hôm nay nàng đã thấy cái chết kề bên.
"Tiền bối tha mạng!"
Tuy nàng cũng hiểu rằng cứ cầu xin như vậy, hy vọng sống sót thật sự vô cùng mong manh, nhưng còn có thể làm gì khác đây? Liều mạng với tu sĩ Phân Thần kỳ, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Mặc dù là vạn bất đắc dĩ, nhưng nàng cũng không muốn làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Đáng tiếc, Lâm Hiên không phải loại người thương hoa tiếc ngọc. Tu tiên giới, chỉ có bằng hữu hoặc địch nhân, Lâm Hiên vốn không để ý đến nữ sắc, huống chi với chút tư sắc của xà tinh này, hắn cũng chẳng thèm để vào mắt.
Tay áo phất một cái, một đạo thanh hà bay vút ra. Nữ Yêu quá sợ hãi, hai tay khẽ múa, theo đó trong tay áo của nàng bay ra mấy chục con rắn lửa, hung hãn lao về phía đạo thanh hà.
Kết quả đương nhiên là vô ích.
Cảnh giới song phương chênh lệch lớn như vậy, chút thủ đoạn này căn bản không có nửa phần tác dụng. Đạo thanh hà chỉ thoáng chậm lại một chút sau đó liền bao phủ lấy nữ tử Yêu tộc.
Nữ tử Yêu tộc chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, ý thức mơ hồ một hồi, nhưng nàng cũng không phải kẻ mới bước chân vào Tu tiên giới. Ngay lúc vạn phần nguy cấp, nàng cố gắng bảo trì một chút thanh tỉnh, hét lớn: "Tiền bối tha mạng, ngàn vạn lần đừng thi triển Sưu Hồn thuật. Người muốn biết điều gì, vãn bối nhất định biết gì nói nấy, không dám giấu diếm nửa lời."
Vừa dứt lời, nàng liền ngất đi.
Lâm Hiên bất giác đưa tay sờ cằm, trên mặt lộ ra vài phần đăm chiêu, kẻ thông minh như vậy thật đúng là không nhiều.
Vì vậy hắn cũng không vội thi triển Sưu Hồn thuật với nàng, mà mang theo nàng, đuổi theo mục tiêu còn lại.
Quá trình tiếp theo không cần dài dòng, thần thông của nam tử kia tuy so với nàng này còn cao hơn một bậc, nhưng khi đối mặt với Lâm Hiên lại chẳng đáng là gì, ngay đến một chút sức phản kháng cũng không có, bị bắt một cách nhẹ nhàng.
Sau đó hắn cũng không khách khí nữa, liền thi triển Sưu Hồn thuật.
Ước chừng qua thời gian uống cạn một chén trà, Lâm Hiên mới nhẹ nhàng buông tay, một ngọn lửa bùng lên, tên Yêu tộc lập tức bị đốt thành tro tàn.
Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vài phần suy tư, thông qua Sưu Hồn thuật, hắn cũng đã thu được một ít manh mối, nhưng chúng lại không trọn vẹn, cũng không thể hoàn toàn giải đáp được nghi hoặc của hắn.
Dù sao tiên thuật cũng có giới hạn. Sưu Hồn thuật chỉ có thể biết được một phần ký ức của đối phương, hơn nữa không thể lựa chọn được phần ký ức mà người thi triển muốn có, toàn bộ đều dựa vào vận khí. Cho nên không chắc là có thể tìm được thông tin mà mình muốn.
Như lúc này đây, vận khí của hắn quả thực có chút không tốt.
Ánh mắt Lâm Hiên tập trung trên người nữ Yêu đang hôn mê. Nếu giờ mình tiếp tục sưu hồn, giả như vận khí không tốt, rất có khả năng vẫn không đạt được thông tin mình muốn. Nếu đã như thế, chi bằng...
Tay áo Lâm Hiên phất một cái, một đạo pháp quyết theo đầu ngón tay bắn ra, chui vào đầu nữ Yêu. Sau đó, nàng chậm rãi mở mắt, tỉnh táo lại.
"Ta..."
Vừa tỉnh lại, nàng còn có chút mơ hồ, song rất nhanh liền nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, sắc mặt trắng bệch. Sau đó khi nhìn thấy Lâm Hiên, cơ hồ mặt cắt không còn giọt máu, nhưng nàng ta lại không đào tẩu, mà dịu dàng thi lễ với Lâm Hiên, bộ dáng vô cùng cung kính, nhu thuận.
Lâm Hiên ngoài mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong lòng rất hài lòng, làm việc với người thông minh, hiển nhiên dễ dàng hơn nhiều.
"Đạo hữu truy đuổi chúng ta hẳn không phải là chuyện trùng hợp. Rốt cuộc Thánh Điện của các ngươi mất thứ gì, mà đáng để động can qua lớn như vậy?"
Lâm Hiên vừa nói ra, sắc mặt nữ Yêu liền đại biến, lão quái vật này sao lại biết được...
Tuy nhiên nàng cũng không ngốc, rất nhanh đã kịp phản ứng. Nàng ta nhanh chóng thả thần thức ra, ngay lập tức đã phát hiện mình không còn đứng ở chỗ cũ, hơn nữa trong phạm vi trăm dặm không còn người nào khác.
Vẻ mặt nữ Yêu có chút không tự nhiên, chần chừ một lát, nhưng cuối cùng vẫn lúng túng mở miệng: "Người đồng hành cùng ta, Phúc đạo hữu..."
"Lâm mỗ đã thi triển Sưu Hồn thuật với hắn, hiện giờ đã hồn phi phách tán rồi." Lâm Hiên cũng không giấu diếm. Nữ Yêu mặc dù đã đoán trước, nhưng sau khi nghe vậy, toàn thân vẫn không nhịn được run rẩy.
"Đạo hữu có muốn rơi vào kết cục giống như hắn không?" Lâm Hiên bình tĩnh nói, thanh âm lúc này càng lạnh lùng, đối phương càng sợ hãi.
Nữ Yêu thở dài: "Tiền bối không cần dọa ta, vãn bối đã khuất phục rồi. Ngài muốn hỏi điều gì, vãn bối tuyệt không dám giấu diếm nửa câu."
"Đạo hữu hiểu được tình cảnh của mình như vậy là tốt rồi, vậy trước tiên ngươi trả lời vấn đề ta vừa mới hỏi.”
"Tiền bối nói không sai, vãn bối khu động Yêu tộc cấp thấp, đương nhiên không phải cơ duyên xảo hợp. Chắc hẳn ngài cũng rõ, Hàn Phách Băng Nguyên tuy có số lượng Yêu tộc cấp thấp rất lớn, nhưng nếu luận về thực lực thì phải kể đến Tuyết Hồ, Gấu Trắng, Chuột Tuyết là ba tộc mạnh nhất. Mà phía trên ba tộc, còn có một Thánh Điện. Tuy nhiên gần đây, bảo vật cung phụng tại Thánh Điện lại đột nhiên bị mất trộm."
"Bảo vật cung phụng tại Thánh Điện?"
Những ngày này, Lâm Hiên tuy đọc một ít điển tịch, tìm hiểu một chút tri thức về Băng Hải Giới, trong thời gian ngắn dù nắm được khá nhiều thông tin, nhưng phần lớn mới chỉ là bề ngoài.
Ví dụ như Thánh Điện của Hàn Phách Băng Nguyên, hắn cũng không rõ ràng lắm, cho nên lúc này mới hỏi như vậy.
Không ngờ nữ Yêu cũng lắc đầu: "Vãn bối cũng không biết là bảo vật gì."
"Ngươi cũng không biết sao?" Giọng nói của Lâm Hiên kéo dài ra, ngữ khí rõ ràng không tin.
Thấy sắc mặt Lâm Hiên không tốt, nữ Yêu này vội vàng thanh minh: "Tiền bối thứ tội, vãn bối thực sự không biết, tuyệt không dám lừa gạt người. Song vãn bối có thể chắc chắn bảo vật cung phụng tại Thánh Điện bị mất lần này cực kỳ quan trọng..."
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn