"To Con, sao ngươi lại ở nơi này?"
Bản tính hồ ly vốn đa nghi, bởi vậy Hương Nhi tiểu nha đầu lập tức thốt lên nghi vấn trong lòng.
"Ta sao..." Lâm Hiên nhất thời không biết nên nói thế nào.
Chuyện của hắn quá đỗi phức tạp, há có thể dùng đôi ba lời mà kể hết. Có lẽ do nhìn thấy cố nhân, những hồi ức gian nguy trải qua ngàn năm trước cứ thế xáo động trong tâm khảm, khiến lòng hắn dâng lên nỗi chua xót.
Nhưng sự chần chờ của Lâm Hiên càng làm cho tiểu hồ ly hiểu lầm thêm, dù sao Hàn Phách Băng Nguyên hôm nay khác lạ thường ngày, chẳng lẽ...
Một ý nghĩ vụt xuất hiện trong đầu Hương Nhi, không khỏi hấp tấp mở miệng: "To Con, chẳng lẽ ngươi chính là tên trộm đã đánh cắp bảo vật cung phụng của Thánh điện?"
"Phụt..."
Lâm Hiên thiếu chút nữa không đứng vững, suýt nữa từ giữa không trung ngã nhào xuống đất. Công bằng mà xét, nghi vấn ấy cũng không phải không có lý, bởi vì nghe nói bảo vật trong Thánh điện vốn bị một gã Nhân tộc tu sĩ đánh cắp.
Nhưng khi nghe xong, Lâm Hiên vẫn có chút không thoải mái: "Tiểu nha đầu, ngươi nói ta đánh cắp bảo vật, trong khi thực tế Thánh điện của các ngươi nằm ở nơi nào ta còn không biết, vậy làm sao đánh cắp? À mà ta cũng rất muốn trộm bảo vật kia, chỉ đáng tiếc là không biết đường."
"Thật sao?" Tiểu hồ ly giơ tay xoa xoa cằm, giọng nói vẫn mang đầy vẻ nghi hoặc.
"Đúng, nếu không tin thì ngươi có thể nói cho ta biết vị trí Thánh điện kia, sau đó Lâm mỗ sẽ đến cướp sạch một phen, được chăng?" Lâm Hiên tức giận nói.
"Thôi thôi, To Con, ta tin ngươi là được chứ gì! Nhưng mà ngươi cũng không nên động một chút lại tranh cãi như hài tử vậy."
Tiếng cười giòn tan vang lên, Lâm Hiên quay đầu, phát hiện ra tiểu hồ ly năm nào nay đã hóa thành thiếu nữ mắt ngọc mày ngài, đáng tiếc... vẫn nghịch ngợm như cũ.
Tâm cảnh của Lâm Hiên vốn vững như bàn thạch, dù Thái Sơn sụp đổ trước mắt cũng chẳng đổi sắc! Nhưng khi đối mặt tiểu nha đầu này, đôi lúc hắn vẫn cứ bị chọc cho tức đến bật cười.
Song... cảm giác này cũng không tệ.
Tu luyện vốn là chuỗi ngày tháng buồn tẻ, hiếm hoi lắm mới có được khoảnh khắc vui vẻ như vậy. Ngàn năm trôi qua vẫn không hề làm cho tâm tính Hương Nhi thay đổi, vẫn giữ nguyên vẻ vừa đáng yêu lại vừa đáng ghét ngày nào.
Lâm Hiên không nhịn được vươn tay ra, chạm nhẹ lên tóc của tiểu nha đầu, đã rất lâu rồi hắn không có cảm giác gần gũi người thân như vậy.
"To Con, đến nơi rồi này. Có muốn vào trong nhà ngồi một chút không?"
Lần này Hương Nhi ra ngoài vốn là có chuyện quan trọng, nhưng không ngờ lại gặp được Lâm Hiên, khiến cho nàng quên bẵng chính sự. Mặc dù không hề nói ra, nhưng ngàn năm chờ đợi, hằng đêm ôm mộng, Nguyệt Nhi tỷ tỷ cùng To Con không biết đã bao lần hiện hữu trong mộng đẹp của nàng.
Nhưng mà Linh giới quá rộng lớn, chỉ tính riêng tiểu giao diện thôi cũng đã có đến mấy trăm cái, muốn tìm một người còn khó hơn mò kim đáy bể. Đấy là còn chưa tính tới tỷ lệ phi thăng Linh giới của Lâm Hiên cùng Nguyệt Nhi tỷ tỷ vốn chẳng hề cao.
"Được." Lâm Hiên đáp ứng rất nhanh.
Gặp lại tức là hữu duyên, sau ngàn năm mà còn có thể được gặp lại tiểu hồ ly nghịch ngợm hay gây sự này, Lâm Hiên rất vui mừng, nếu cứ thế rời đi, e rằng vẫn có chút không nỡ.
Huống chi bản thân hắn còn chưa quen cuộc sống tại Băng Hải giới, nếu như có nha đầu kia tương trợ, việc tìm kiếm bảo vật để luyện chế Thân Nội Hóa Thân ắt sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Dù sao Cường Long khó lòng áp chế Địa Đầu Xà, Tuyết Hồ tộc ở đây sinh sôi phát triển cũng đã hơn ngàn năm, cao thủ trong tộc có lẽ không sánh bằng hắn, nhưng nếu luận về năng lực tìm kiếm vật phẩm, dù hắn có thúc ngựa đuổi theo cũng khó lòng bì kịp.
Bất luận về tình hay về lý, Lâm Hiên cũng sẽ không cự tuyệt đề nghị này của Hương Nhi.
Có lẽ trong mắt người bình thường, quyết định này có chút khinh suất, dù sao Nhân Yêu khác đường, huống chi lòng người lại càng quỷ quyệt khó dò. Quan hệ ngàn năm trước không tệ, nhưng làm sao biết được bây giờ nàng có thay đổi gì hay không...
Tuy nhiên Lâm Hiên chẳng thèm quan tâm những điều đó. Có thể khi đối mặt địch nhân thì Hương Nhi cũng xảo trá quỷ quyệt, nhưng đôi mắt tựa vì sao thuần khiết xinh đẹp kia tuyệt đối không thể lừa dối hắn.
Lâm Hiên tin tưởng Hương Nhi vẫn là tiểu hồ ly của ngàn năm trước.
Sau khi được Hương Nhi dẫn đường, Lâm Hiên liền hóa thành một đạo cầu vồng, theo nàng bay vào lãnh địa Tuyết Hồ tộc.
Hai người vừa bay vừa kể lại những trải nghiệm bản thân trong ngàn năm qua.
Đương nhiên Lâm Hiên không thể nào kể hết mọi chuyện cho tiểu hồ ly, mà chỉ có thể thuật lại sơ lược đôi chút. Nhưng cho dù như thế, cũng khiến tiểu nha đầu ngây người, nghẹn họng nhìn trân trối. Biểu lộ sau đó của nàng lại càng cổ quái, tựa như một quả bóng xì hơi vậy.
"Hương Nhi, làm sao thế?"
Biến hóa như vậy khiến cho Lâm Hiên kinh ngạc, hắn tự hỏi không hề nói lời gì có thể làm cho Hương Nhi không thích, nhưng biểu lộ của nha đầu kia quả thực làm cho người ta rất khó hiểu.
Khi đối địch, Lâm Hiên thường có thể thông qua nét mặt mà phán đoán lòng người, nhờ đó chiếm được tiên cơ. Nhưng mà hiện tại lại khiến cho hắn cảm nhận sâu sắc cái gì gọi là "lòng dạ nữ nhân, tựa kim đáy bể." Nếu muốn phỏng đoán, thuần túy là tự chuốc lấy cực khổ.
"Không có."
Hương Nhi thè lưỡi: "Ta vốn cho rằng những trải nghiệm ngàn năm qua của mình đã phi phàm lắm rồi, còn định khoe khoang với ngươi đôi chút. Nhưng giờ đây mới nhận ra rằng ta chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi."
Chẳng lẽ vì không thể khoe khoang mà tiểu nha đầu cảm thấy bất mãn? Lâm Hiên cũng hết cách, không biết nên nói tiếp thế nào.
"Đúng rồi, To Con, ngươi nói đã từng học Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết của Huyền Phượng Tiên Tử phải không? Như vậy ngươi cũng có thể xem như là một Tu Yêu giả rồi." Đột nhiên Hương Nhi lại nói với vẻ rất hứng thú.
"Đúng thế." Lâm Hiên gật đầu, vừa rồi mình cũng có kể chuyện này cho nha đầu kia, chuyện này vốn là không cần phải giấu giếm, có nói ra cũng chẳng sao.
"Thật tốt quá."
Nét mặt tiểu hồ ly lộ vẻ vui mừng, sau đó nhẹ giọng giới thiệu với Lâm Hiên: "Chuyện là thế này, bình thường nếu như có Nhân tộc tu sĩ đến tìm hiểu cũng không có gì kỳ lạ. Nhưng mà hôm nay đã xảy ra chuyện bảo vật Thánh điện bị trộm, nên cho dù có ta bảo vệ thì với thân phận Nhân tộc tu sĩ của ngươi vẫn sẽ phiền toái vô cùng..."
"Nhưng Tu Yêu giả thì sao? Phải biết rằng Tu Yêu giả cũng là Nhân tộc, nếu luận về điểm khác biệt so với Chính, Ma, Nho, Phật, chẳng qua chỉ là công pháp tu luyện bất đồng mà thôi. Ta cũng không có nghe nói Yêu Tộc có chút kính trọng nào với Tu Yêu giả." Giọng nói của Lâm Hiên mang chút nghi hoặc.
"Đúng là không kính trọng, nhưng Yêu linh lực của Tu Yêu giả cùng Yêu khí của Yêu Tộc chúng ta, lại có năm sáu phần tương đồng..."
"Thì sao?" Lâm Hiên chờ tiểu nha đầu giải thích.
"Nếu chỉ có năm sáu phần tương đồng đương nhiên là không đủ, nhưng sau khi ăn hạt Thiên Yêu Đan này vào, lại có thể đạt được hiệu quả vàng thau lẫn lộn."
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn