U u…
Từng cơn gió lạnh thổi qua, nhưng xung quanh vẫn không hề có biến hóa gì.
"Lâm tiểu tử, rốt cuộc ngươi đang giở trò quỷ gì vậy?"
Giọng nói có phần mờ ảo của Băng Lão Yêu vang lên, bởi vì chẳng hiểu sao trong lòng lão cũng mơ hồ cảm thấy có điều không ổn, đó là một loại cảm giác rất khó giải thích.
Nhưng thân là Tu Tiên giả, đương nhiên lão biết rõ loại linh triệu trong lòng này đôi khi không ứng nghiệm, nhưng có đôi khi lại vô cùng linh nghiệm. Cho nên thời điểm nó xuất hiện thì tuyệt đối không thể xem thường, nếu không đến khi chuyện đã xảy ra thì chỉ có thể hối hận mà thôi.
Nói ngắn gọn là khi xuất hiện điềm báo như thế, có một nguyên tắc xử lý chung, đó là “thà tin là có, còn hơn tin là không”.
Nói thì nói vậy, thế nhưng giờ phút này lão vẫn chưa biết nên làm thế nào, dù sao trong lòng lão Yêu vật cũng rõ ràng cái gọi là linh vực chẳng qua chỉ là hư trương thanh thế, lừa mình dối người mà thôi. Nhưng mà không sao, bởi vì tiểu tử này chắc chắn không có khả năng khám phá ra bí ẩn đó được, phần thắng nhất định thuộc về mình.
Chỉ hơi chút sơ ý mà mình đã bị tiểu tử ghê tởm kia hủy diệt thân thể, nếu không bắt hắn rút hồn luyện phách thì làm sao có thể giải trừ được mối hận trong lòng đây?
"Thủ đoạn nham hiểm?"
Khóe miệng Lâm Hiên nhếch lên một nụ cười chế giễu: "Lão gia hỏa, ngươi sẽ biết lợi hại ngay thôi."
"Ngươi muốn hư trương thanh thế sao?" Cảm giác bất an trong lòng Băng Lão Yêu càng thêm mãnh liệt, nhưng khí thế bên ngoài vẫn không chịu thua kém.
"Ngươi thực sự nghĩ vậy ư?"
Lâm Hiên mỉm cười, tiếp đó hai tay hắn bắt đầu vẽ ra từng đạo quỹ tích huyền ảo giữa không trung.
Từng đạo pháp ấn huyền diệu vô cùng hiện ra.
Băng Lão Yêu cảm nhận được sự nguy hiểm nên không thể để mặc cho hắn ung dung thi pháp.
Trong nháy mắt, hàng loạt âm thanh vù vù vang lên, các đòn tấn công như khối băng, băng mâu càng thêm ác liệt, đáng tiếc chẳng có kết quả gì. Cửu Cung Tu Du Kiếm tung hoành phi vũ khiến cho hầu hết các đòn tấn công về phía Lâm Hiên đều bị ngăn chặn hoặc bị chém nát. Mặc dù vẫn có một ít cá lọt lưới cũng không thể phá được lớp phòng hộ trước người Lâm Hiên, tất cả các đòn tấn công kia cơ hồ chỉ là uổng phí sức lực.
"Đi!"
Hai tay Lâm Hiên múa may không ngừng, điểm về phía trước một cái, tức thì một đại tự "Phong" liền xuất hiện trong tầm mắt.
Sau đó linh quang từ chữ "Phong" theo thể Triện này điên cuồng phóng ra, sau khi xoay tròn một vòng thì từ một đã biến thành năm. Sau đó chúng lặng lẽ bay về năm hướng khác nhau rồi chìm vào băng nguyên, biến mất không thấy tăm hơi, xem hướng bay đi thì vừa khớp với những chỗ bày ra trận kỳ.
Yên tĩnh!
Nhưng mà loại yên lặng này chỉ kéo dài trong thời gian vài hơi thở ngắn ngủi đã bị phá vỡ, không gian trong phạm vi năm trăm trượng không chút dấu hiệu mà rung động lên. Tiếp theo một tầng ngũ sắc quang tráo mỏng manh hiện ra, bao phủ kín cả một vùng không gian.
Phạm vi bao phủ của quầng sáng này cực kỳ rộng lớn, không chỉ bao trùm toàn bộ không gian ngàn trượng phía trước, mà ngay cả tầng băng bên dưới, trong vòng năm trăm trượng xung quanh cũng bị ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài.
"Cái này..."
Mặc dù thân thể Băng Lão Yêu đã bị hủy, nhưng trong lòng lão hiện tại vẫn chấn động mãnh liệt. Rốt cuộc là trùng hợp hay là đối phương đã khám phá ra bí mật của mình? Trong lòng lão có khuynh hướng nghĩ đến vế trước, nhưng điều này chẳng qua là tự an ủi mà thôi. Vì rõ ràng là cuộc đối thoại vừa rồi và những hành động liên tiếp của Lâm Hiên sau đó đã cho thấy hắn làm việc có mục đích, hiển nhiên không phải là loại mèo mù vớ phải cá rán.
Làm sao có thể như thế được? Một Tu Tiên giả Phân Thần sơ kỳ sao có thể trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà khám phá ra bí ẩn của chiêu này được.
Tuy rằng Băng Lão Yêu chỉ là hóa thân, thế nhưng khi được luyện hóa cũng đã có một phần trí nhớ của Huyền Băng Lão Tổ. Huyền Băng Lão Tổ là Yêu tộc có cảnh giới Độ Kiếp kỳ nên dĩ nhiên là kiến thức không tầm thường, chỉ nói riêng về tu vi cũng đã khiến cho vô số Yêu tu ngưỡng mộ, nhưng bản thân lão vẫn có khuyết điểm, đó chính là linh vực.
Huyền Băng Lão Tổ đã hao phí vô số năm tháng nhưng vẫn không cách nào lĩnh ngộ được chút nào về sự ảo diệu của linh vực.
Tuy rằng trong lòng lão cũng rõ ràng, bản thân mình là Độ Kiếp sơ kỳ, tìm khắp Tam giới cũng không có ai với cảnh giới như mình mà có được linh vực.
Biết là vậy, nhưng lão vẫn không cam lòng. Không ai có thể tiến vào Độ Kiếp kỳ mà không có tâm trí kiên định, huống chi Tu Tiên giả khi đạt tới cảnh giới này thì tuổi thọ sẽ dài đến mức làm người ta ghen tị. Một khi đã có thời gian dư dả như vậy, lão cũng không ngại mà thử một phen, kết quả không cần phải nói, vẫn là thất bại.
Huyền Băng Lão Tổ đích xác là một thiên tài, nhưng so với những kẻ có cùng cấp bậc thì cũng không có gì xuất chúng, cho nên đương nhiên không có khả năng đột phá linh vực. Tuy nhiên, trong quá trình lão nghiên cứu tìm hiểu cũng có chút tâm đắc, thế nhưng cũng rất hỗn tạp, khó có thể nói hết. Và cái gọi là linh vực này của Băng Lão Yêu chính là dựa trên những thứ tâm đắc này mà sáng tạo ra.
Nếu như đích thân Huyền Băng Lão Tổ đến đây, đương nhiên là chẳng thèm ngó ngàng gì đến thứ này. Nhưng hóa thân lại khác, với tầm nhìn và thực lực của hóa thân thì xem ra vẫn có thể chấp nhận được.
Hơn nữa khi lão sáng tạo ra chiêu này cũng biết rằng, nếu so với lĩnh vực chân chính thì còn kém xa vạn dặm, nhưng lại rất thực dụng, bởi vì trong khoảng thời gian ngắn, Tu Tiên giả bình thường rất khó phát hiện ra manh mối. Vì vậy mà nó vẫn có hiệu quả giống như một sát chiêu.
Vốn là Băng Lão Yêu tin tưởng mười phần đối với điểm này, nào biết người tính không bằng trời tính, đụng phải một tên quái thai không thể dùng lẽ thường để phỏng đoán như Lâm Hiên thì cái gọi là lĩnh vực mà lão vốn tin tưởng kia lại bị phát hiện.
Nên làm cái gì bây giờ?
Trong lòng lão quái vật đang rất lo lắng, chuyện đã đến nước này thì lão cũng hết đường xoay sở rồi.
Lâm Hiên thậm chí không cần động thủ, bởi vì Ngũ Hành Uẩn Linh Trận đã ngăn cách Thiên Địa linh khí, cho nên chỉ cần đợi thêm một lát thì Băng Lão Yêu này cũng sẽ không chống đỡ được.
Cả hai bên đều hiểu rõ vấn đề này. Lâm Hiên không vội, càng kéo dài càng có lợi cho mình. Ngược lại, Băng Lão Yêu đương nhiên sẽ không ngồi chờ chết. Mặc dù lão cũng rõ ràng là mình đã rơi vào tuyệt cảnh, nhưng mà như vậy thì đã sao? Cho dù là có gian nan cũng không thể bó tay chịu trói.
Liều mạng!
Suy nghĩ lóe lên trong đầu, Băng Lão Yêu cũng lập tức thay đổi hành động. Pháp lực hiện giờ còn thừa chẳng bao nhiêu, vả lại hiện giờ cũng chỉ có trong phạm vi năm trăm trượng không gian này là còn có Thiên Địa Nguyên Khí. Dưới tình huống Thiên Địa Nguyên Khí không thể bổ sung, dùng một chút là vơi một chút, vậy nên phải tốc chiến tốc thắng chứ không có cơ hội để thử tấn công nhiều lần.
Một cây băng mâu dài mấy trượng xuất hiện trong tầm mắt rồi bay nhanh về phía trước với tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải líu lưỡi.
Đồng thời mấy lá chắn bằng băng hiện ra, nếu bị Cửu Cung Tu Du Kiếm chặn đường thì có thể dùng chúng mà ngăn trở. Nhưng ngược lại, Cửu Cung Tu Du Kiếm không chút động đậy mà cứ để cho băng mâu này tùy ý đâm vào quầng sáng. Hoàn toàn không có chút tác dụng nào, Ngũ Hành Uẩn Linh Trận nào phải vật tầm thường, sao có thể dễ dàng bị hủy đi như vậy.
"Không cần vùng vẫy, nếu thức thời lập tức bó tay chịu trói thì có lẽ Lâm mỗ sẽ hạ thủ lưu tình." Lâm Hiên cất tiếng nói, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺