Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1082: CHƯƠNG 2526: OAI DANH HUYẾT THIỀM THƯỢNG NHÂN

Phiêu Miểu Tiên Đảo.

Được chọn làm tổng đà của tông môn hùng mạnh nhất giới diện này – Phiêu Miểu Tiên Cung, diện tích của đảo này tuy không phải là lớn nhất trên toàn Vô Biên Hải, nhưng nằm trong số những hòn đảo hàng đầu thì tuyệt đối không thành vấn đề.

Khi còn cách đảo chừng mấy trăm dặm, Lâm Hiên đã cảm giác được từng luồng linh khí sung túc ập vào mặt. Truyền thuyết kể rằng trên Phiêu Miểu Tiên Đảo chỉ có duy nhất một Linh Mạch, nhưng lại giống như một cây đại thụ khai chi tán diệp, trải khắp cả hòn đảo. Tổng đà Phiêu Miểu Tiên Cung đương nhiên là xây dựng trên mạch chủ của Linh Mạch này, nhưng phẩm chất ở những nhánh khác cũng không hề tầm thường, chẳng trách lại thu hút được nhiều Tu Tiên Giả mộ danh mà tìm đến như vậy.

Hiện giờ, tuy Lâm Hiên còn chưa đặt chân lên đảo, nhưng vùng biển phụ cận đã không còn thấy bóng dáng bất kỳ Yêu Thú nào. Trên bầu trời, linh quang tán loạn, từng đạo cầu vồng rực rỡ đủ mọi màu sắc giống như thiên ngoại lưu tinh xẹt qua không ngớt. Mà mặt biển lại chi chít những con thuyền gỗ lớn nhỏ, hình dáng vô cùng đa dạng.

Kiến thức của Lâm Hiên uyên bác, nhưng cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng này, trong lòng hắn không khỏi có chút hiếu kỳ, liền đem thần thức thả ra, quét qua mặt biển.

Rất nhanh, hắn ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười một tiếng, đúng là mình đã suy nghĩ quá nhiều. Những thuyền gỗ này tuy kiểu dáng đa dạng, nhưng đều là thuyền đánh cá của phàm nhân mà thôi. Trên núi săn bắt, trên biển đánh cá, xung quanh Phiêu Miểu Tiên Đảo đều là biển, trong phương viên mấy trăm dặm lại không hề có bóng dáng Yêu Thú, đương nhiên phàm nhân có thể tùy ý đánh bắt cá tôm nơi đây.

Nghĩ thông suốt điểm này, Lâm Hiên cũng không để tâm tới những cánh buồm đang rẽ sóng kia nữa. Hắn rót linh lực vào bàn chân, thao túng linh thuyền hướng về một bến cảng gần đó mà bay tới.

Tu Tiên Giả có thể phi hành trên bầu trời, theo lý mà nói, từ nơi này có thể lên đảo ở bất kỳ địa điểm nào, nhưng đó chỉ là lý luận suông, thực tế thì điều này là không thể. Dù sao thì đây cũng không phải là một hoang đảo mà chính là nơi đặt tổng đà của Phiêu Miểu Tiên Cung. Tuy tu sĩ bên ngoài cũng có thể tiến vào, nhưng đương nhiên vẫn bố trí phòng ngự rất nghiêm mật.

Phiêu Miểu Tiên Cung tuy cường đại, nhưng cũng không dám xem thường anh hùng thiên hạ. Không để người lạ ngủ cạnh giường mình, tu sĩ Phiêu Miểu Tiên Cung sao lại không hiểu được đạo lý này? Cho nên, ngoại trừ các bến tàu chuyên đón tiếp khách nhân thì những nơi khác đều bị nghiêm cấm tu sĩ ra vào.

Những địa phương kia, nơi nào cũng có cấm chế bao phủ. Cho dù thực lực của ngươi cường đại, không sợ uy lực cấm chế, nhưng cũng không thể lặng lẽ lẻn vào mà không bị phát giác. Một khi bại lộ hành tung, liền bị coi là có ý đồ bất chính đối với Phiêu Miểu Tiên Cung, sẽ bị tu sĩ trong cung đuổi giết không tha.

Đương nhiên, tuy đã đặt ra quy củ này, nhưng vẫn có một số kẻ tự cho mình là cao nhân mà không tuân thủ. Chẳng nói đâu xa, chừng hai mươi năm trước, có một vị tu sĩ Ma Đạo được xưng là "Huyết Thiềm Thượng Nhân", nghênh ngang tùy tiện chọn một nơi để nhập đảo. Kẻ này là Tu Tiên Giả Phân Thần trung kỳ, một thân Ma Công cực kỳ lợi hại. Toàn bộ hòn đảo lớn như vậy, cho dù Phiêu Miểu Tiên Cung vô cùng giàu có cũng không thể thiết lập trận pháp cao cấp ở khắp mọi nơi.

Kết quả, vị cao nhân Ma Đạo này không biết đã thi triển thủ đoạn gì mà khiến cấm chế căn bản không thể vây khốn hắn. Kẻ này một đường phá giải, tiến vào sâu trong Phiêu Miểu Tiên Đảo. Nhưng hắn đâu có biết, tuy những cấm chế này không thể khiến hắn xem trọng, nhưng trong khi hắn bài trừ, lại bị gieo xuống cấm chế truy tung.

Vì vậy mà hắn chẳng tiêu dao được bao lâu thì tu sĩ chấp pháp của Phiêu Miểu Tiên Cung đã tìm đến tận cửa.

Bởi vì kẻ này là Tu Tiên Giả Phân Thần trung kỳ, cho nên đệ tử chấp pháp không thể đối phó, kết quả là mấy tên gia hỏa xui xẻo kia lại bị hắn rút hồn luyện phách. Lần này đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ, dám ngang nhiên làm càn trên địa bàn của Phiêu Miểu Tiên Cung. Kẻ này cũng được xem như có can đảm, nhưng kết cục lại vô cùng bi thảm.

Những đệ tử chấp pháp bình thường không thể làm khó hắn, nhưng đến khi mấy trưởng lão pháp lực thâm hậu xuất động cùng nhau vây công thì vị Huyết Thiềm Thượng Nhân này bị đánh cho thân thể vẫn lạc, hồn phách cũng bị bắt giữ. Về phần hắn bị trừng phạt thế nào thì ngoại nhân không thể biết, nhưng dĩ nhiên là so với việc rút hồn luyện phách thông thường còn bi thảm hơn nhiều.

Chuyện này Lâm Hiên cũng chỉ được nghe nói qua, nhưng theo phỏng đoán của hắn thì không phải là hồ ngôn loạn ngữ. Cả câu chuyện được miêu tả rất chặt chẽ, lại có dẫn chứng cụ thể, độ chân thật có lẽ phải đạt tới tám phần.

Dù thế nào thì Lâm Hiên cũng không có hứng thú giẫm vào vết xe đổ, hành sự khiêm tốn chính là nguyên tắc xử thế của hắn. Rõ ràng là có thể thuận lợi tiến vào bến cảng mà còn muốn tùy tiện chọn địa điểm để xông vào thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Vừa nghĩ đến đây, khoảng cách của hắn tới bến cảng đã không còn xa, vì vậy Lâm Hiên liền đem linh thuyền thu lại, rồi cũng như những tu sĩ bình thường khác, thu lại độn quang rồi đáp xuống.

Bởi vì tu sĩ lui tới Phiêu Miểu Tiên Đảo rất đông, cho nên số lượng ra vào thông đạo cũng nhiều vô số, thậm chí còn phải dựa theo đẳng cấp mà phân chia. Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, chỉ thấy từ Linh Động kỳ đến Phân Thần kỳ đều có. Tu sĩ có cảnh giới khác nhau thì cũng sử dụng thông đạo khác nhau, nhưng nhìn tổng thể thì tu sĩ đẳng cấp thấp vẫn chiếm đa số, tuy số thông đạo dành cho họ nhiều hơn một chút, nhưng vẫn cực kỳ chật chội.

Mà thông đạo dành cho tu sĩ đẳng cấp càng cao thì lại càng thưa thớt, Động Huyền kỳ thì chỉ rải rác mấy người, còn Phân Thần kỳ lại không có lấy một ai. Đương nhiên không phải là không có Phân Thần kỳ tiến vào Tiên Đảo, chỉ là đúng thời điểm này, bến cảng này không có mà thôi.

Mỗi một tu sĩ muốn ra vào, đều phải giao nộp một lượng tinh thạch nhất định, nhưng những kẻ đã đạt đến Ly Hợp kỳ thì lại được miễn phí hoàn toàn.

Còn một nhóm cũng không cần giao nộp tinh thạch, đó chính là phàm nhân, bọn hắn bất kể là tiến vào hay ly khai khỏi đảo đều không bị kiểm soát. Dù sao thì trong mắt tu sĩ, những phàm nhân này bất quá chỉ là con sâu cái kiến, không cần để tâm làm gì.

Biết được điều này, thần sắc Lâm Hiên khẽ động. Tuy nhiên, hắn cũng không muốn suy nghĩ nhiều, ánh mắt đảo qua rồi tùy ý chọn một thông đạo gần đó rồi tiến vào. Toàn bộ quá trình so với tưởng tượng của hắn còn thuận lợi hơn rất nhiều, hai thủ vệ canh giữ thông đạo thấy hắn là tiền bối Động Huyền kỳ thì nào dám gây khó dễ, vẻ mặt ôn hòa, thậm chí còn nịnh nọt vài câu rồi để hắn thông hành.

Sự dễ dàng này khiến Lâm Hiên không khỏi bật cười. Trước kia hắn phải vắt óc tìm một loạt lý do thoái thác, bây giờ lại không cần dùng đến, âu cũng là chuyện tốt.

Mà toàn bộ Phiêu Miểu Tiên Đảo, trừ một vài địa điểm trọng yếu thì đa phần những địa phương khác đều không có cấm chế cấm không. Dù sao thì diện tích đảo này cũng quá lớn, nếu không để cho tu sĩ phi hành thì thật sự là vô nhân đạo.

Vì vậy, sau khi rời khỏi bến tàu, Lâm Hiên liền hóa thành một đạo cầu vồng, bay vút lên không trung. Tuy không có cách nào quan sát hết toàn bộ hòn đảo, nhưng lấy thần thức cường đại của hắn thì vẫn có thể bao trùm một phạm vi cực lớn.

Những nơi thần thức quét qua, chỉ thấy đại bộ phận đều bị bao phủ bởi từng mảng rừng rậm rạp, phóng nhãn nhìn lại, những dãy núi trùng điệp ẩn hiện dưới rừng cây xanh um tươi tốt. Ngoài ra, còn có những bình nguyên cùng hồ nước, cũng không thiếu những đầm lầy ẩm ướt. Xa xa, còn có một dải đồi núi bao phủ trong mây mù, kéo dài đến tận chân trời. Đương nhiên đó cũng chưa phải tận cùng, chẳng qua là do khoảng cách quá xa, thần thức không thể chạm tới.

Không hổ là Phiêu Miểu Tiên Đảo, dường như bao gồm đủ mọi loại địa hình trên mặt đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!