Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1090: CHƯƠNG 2534: VẬN MAY BẤT NGỜ

Chỉ có điều, dù với nhãn lực tinh tường của Lâm Hiên cũng không thể ngờ rằng, mấy vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia kẻ thì bỏ mạng, người thì trọng thương, chật vật chạy trốn. Kết cục lại là ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, để cho lão giả Ngưng Đan kỳ có vẻ mặt gian xảo kia nhặt được món hời lớn. Thế mới nói, tại Tu Tiên Giới, thực lực tuy vô cùng trọng yếu nhưng cũng không thể thiếu cơ duyên và vận khí.

Kết quả quả thật khiến người ta bất ngờ, nhưng đối với Lâm Hiên thì cũng chẳng có vấn đề gì. Mục đích của hắn chỉ là khiến một tu sĩ nào đó chú ý rồi dẫn mình đến Phiêu Miểu Tiên Cung. Còn về phần kẻ đó là ai, tu vi thế nào thì không cần quan tâm.

Lại nói, lão giả Ngưng Đan kỳ này do cơ duyên xảo hợp mà chiếm được món hời lớn, trong lòng vui mừng khôn xiết, không dám lơ là chút nào, lập tức mang theo Lâm Hiên, cẩn trọng từng bước tiến về Phiêu Miểu Tiên Cung. Thực lực của kẻ này trong mắt Lâm Hiên đúng là không đáng nhắc tới, nhỏ bé tựa như sâu kiến. Thế nhưng vận khí của lão quả thật tốt đến kinh người, trên đường đi không gặp phải bất kỳ trắc trở nào, thuận buồm xuôi gió đến được Cửu Tiên Sơn.

Vừa đến nơi này, lão giả Ngưng Đan kỳ liền thở phào một hơi nhẹ nhõm. Tuy vẫn còn cách sơn môn một đoạn đường, nhưng nơi đây đã được xem là cấm địa của Phiêu Miểu Tiên Cung. Tại đây tuyệt đối nghiêm cấm đấu pháp, nói cách khác, cho dù bây giờ có xuất hiện một tu sĩ cấp bậc cao hơn cũng không dám ngang nhiên cướp đoạt tên phàm nhân trân quý này từ tay lão.

Bất quá, tuy trong lòng suy nghĩ như vậy nhưng lão vẫn không dám lơ là chút nào. Dù sao Phiêu Miểu Tiên Đảo cũng là thánh địa tu luyện, chính mình chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan kỳ nhỏ bé, vất vả lắm mới chiếm được chỗ tốt lớn như thế này, nếu để vuột mất vào tay kẻ khác thì đúng là khóc không ra nước mắt. Vì vậy mà lão luôn miệng thúc giục Lâm Hiên đi tới, mong sớm đến được Phiêu Miểu Tiên Cung để trút bỏ tảng đá nặng trĩu trong lòng.

Bị một tu sĩ Ngưng Đan kỳ nhỏ bé như sâu kiến liên tục quát tháo, trong lòng Lâm Hiên không khỏi dâng lên một cảm giác kỳ quái, nhưng hắn cũng không biểu lộ chút bất mãn nào, chính hắn cũng muốn nhanh chóng đến được Cửu Tiên Sơn kia. Xét theo khía cạnh này, hai người có thể nói là không hẹn mà gặp, vì vậy trên đường đi phối hợp với nhau rất ăn ý, dùng tốc độ nhanh nhất tiến về Phiêu Miểu Tiên Cung.

Tục ngữ có câu ‘vọng sơn bào tử mã’ - trông núi chạy chết ngựa. Quả thật, bậc thang đá xanh trước mắt này dường như kéo dài đến vô tận. Ngọn núi kia cao tới mấy vạn trượng, lưng chừng núi đã bị mây trắng lững lờ che phủ. Muốn đi đến sơn môn của Phiêu Miểu Tiên Cung, phải bước qua những bậc đá xanh uốn lượn theo thế núi này, có thể tưởng tượng được gian nan đến nhường nào.

Đến lão giả có tu vi Ngưng Đan kỳ cũng không thể ngờ được điều này, trước đây lão chỉ từng nghe nói mà thôi. Vốn lão vội vàng chạy đến, muốn tới được sơn môn của Phiêu Miểu Tiên Cung trước khi trời tối, nào ngờ lại tốn thời gian hơn rất nhiều so với dự tính. Mất trọn vẹn hai ngày hai đêm mới đi đến được bậc thang cuối cùng.

Điều này đối với Lâm Hiên cũng chẳng phải là trở ngại gì, có thể nói là không đáng nhắc tới, nhưng với lão giả Ngưng Đan kỳ lại đúng là vô cùng chật vật. Dù sao lão cũng chỉ là một tu tiên giả bình thường, tuổi tác đã cao lại chưa từng tu luyện qua bất kỳ thuật Luyện Thể nào. Tuy trên đường đi lão kết hợp thêm Khinh Thân Thuật, lại sử dụng cả Đại Lực Phù, nhưng liên tục trong hai ngày hai đêm cũng cảm thấy không hề dễ chịu.

Cũng may là hôm nay mọi chuyện đã kết thúc, nhìn thấy bậc thang đá xanh cuối cùng hiện ra trước mắt, lão giả Ngưng Đan kỳ vui mừng bước tới. So với lão, Lâm Hiên tỏ ra vô cùng ổn trọng, không chút hoang mang bước lên rồi quay đầu dò xét bốn phía.

Đập vào mắt hắn là một bình đài rộng hơn trăm trượng, bao quanh là những tòa lầu các rải rác, có vẻ đây là nơi nghỉ chân cho khách vãng lai. Tiến về phía trước vài bước liền thấy xuất hiện một con đường nhỏ.

Con đường này cũng là những bậc thang uốn lượn, nhưng không được xây bằng đá xanh mà được tạo thành từ một loại bạch ngọc hảo hạng. Cho dù là đế vương chốn thế tục cũng không thể xa xỉ như vậy, nhưng trong mắt tu tiên giả thì lại không đáng nhắc tới.

Đi dọc theo bậc thang này chừng trăm bước, trước mắt sừng sững hiện ra một tấm bia đá khổng lồ, trên đó khắc bốn chữ lớn tựa rồng bay phượng múa:

Phiêu Miểu Tiên Cung!

Nét chữ thanh thoát, lại được viết bằng một loại văn tự từ thời Thượng Cổ, một cỗ khí thế uy nghiêm mà cổ kính tỏa ra bốn phương tám hướng.

Ánh mắt của lão giả nhìn về phía bia đá mang theo vẻ vô cùng kính sợ. Tục ngữ có câu ‘cây cao bóng cả’, Phiêu Miểu Tiên Cung với tư cách là thế lực lớn nhất của Nhân tộc, có vô số tu sĩ mong ước được gia nhập, chính bản thân lão cũng không ngoại lệ. Đáng tiếc là với tuổi tác cùng tư chất của lão thì chẳng thể có chút hy vọng nào.

Thế nhưng nếu giữ đúng lời hứa mà trao cho lão phần thưởng kia thì khả năng tiến giai đến Nguyên Anh kỳ cũng không hề nhỏ. Cho dù từ nay về sau tu vi không thể tiến thêm một bước, nhưng có thể tiêu dao tự tại sống hơn một nghìn năm.

Nghĩ tới đây, trên mặt lão tràn ngập vẻ mong chờ, sau đó thò tay vào ngực áo lấy ra một tấm Truyền Âm Phù, tay áo phất lên, vật ấy liền hóa thành một con Hỏa Long bay về phía trước, lóe lên một cái rồi hoàn toàn biến mất.

Sau khoảng một chén trà nhỏ, không gian trước mắt bỗng lóe lên Linh quang, rồi một cánh cổng cao hơn mười trượng hiện ra. Tiếng “két két” truyền đến, một đạo cầu vồng vô cùng rực rỡ từ trong bay vút ra.

Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại. Tuy hắn đã thi triển Thiên Ma Hóa Anh khiến một thân tu vi cường đại tạm thời biến mất, thậm chí cả thần thức cũng không thể phóng ra, nhưng nhãn lực của hắn vẫn vô cùng tinh tường. Cho nên có thể phát hiện, người đang tới hẳn không phải đệ tử cấp thấp mà nhiều khả năng là một tu sĩ Phân Thần kỳ.

Phải biết rằng, tuy Phiêu Miểu Tiên Cung là thế lực lớn nhất của Nhân tộc, nhưng ở Băng Hải Giới, ngoại trừ Huyền Băng Lão Tổ của Yêu tộc ra thì Nhân tộc không có bất kỳ đại năng Độ Kiếp kỳ nào. Nói cách khác, cường giả Phân Thần kỳ chính là tồn tại cao cấp nhất trong Phiêu Miểu Tiên Cung.

Vì thế, chắc hẳn người này có địa vị không thấp trong tông môn, vậy mà lại đích thân đến đây. Xem ra việc Phiêu Miểu Tiên Cung thu nạp phàm nhân hẳn là có công dụng rất lớn, thậm chí liên quan đến sự tình vô cùng trọng yếu. Mà khả năng chính mình lấy trộm được Phiêu Miểu Cửu Tiên Đan cũng tăng lên không ít.

Lâm Hiên mừng thầm trong lòng, nhưng trên mặt lại không biểu lộ chút khác thường nào. Còn lão giả Ngưng Đan kỳ kia thì lại nghẹn họng nhìn trân trối. Tuy đối phương không tỏa ra chút uy áp nào, nhưng cảnh giới hiển lộ ra bên ngoài dường như lại là một tu sĩ Phân Thần kỳ.

Sao có thể?

Cả đời lão còn chưa từng gặp qua tu sĩ Ly Hợp kỳ, vậy mà bây giờ lại xuất hiện một lão quái vật Phân Thần kỳ ngay trước mắt. Trong lúc nhất thời, lão còn hoài nghi có phải những điều mình biết về biểu hiện của từng cảnh giới là sai lầm hay không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!