Sau đó, hắn nâng tay phải, đặt nằm ngang trước ngực. Một đoàn hỏa diễm đang nhảy nhót không ngừng trong lòng bàn tay.
Ngọn lửa ngũ sắc lưu ly, hào quang rực rỡ liên tục lưu chuyển trên bề mặt, trông vô cùng diễm lệ.
Huyễn Linh Thiên Hỏa!
Hiện giờ, tia Ma khí quỷ dị kia đã tan biến vô tung vô tích, hiển nhiên đã bị Lâm Hiên hoàn toàn luyện hóa. Nhưng nhìn kỹ, Huyễn Linh Thiên Hỏa rõ ràng đã có sự biến đổi so với trước kia.
Đột nhiên, hai tay Lâm Hiên khẽ động, mười ngón tay liên tục đánh ra những đạo pháp quyết huyền ảo.
Oanh!
Huyễn Linh Thiên Hỏa đang lơ lửng trong lòng bàn tay run lên, bỗng nhiên trước mắt xuất hiện một biến hóa khó lường.
Lúc này, Lâm Hiên dường như muốn thử nghiệm uy lực của ngọn hỏa diễm vừa tấn cấp. Hắn nâng tay phải, một ngón tay điểm về phía trước.
"Lên!"
Một tiếng vang nhỏ truyền đến, quang cầu màu xanh đang giam cầm con Dã Trư trước mặt đột nhiên bạo liệt, tan biến thành hư vô.
"Ngao!"
Một tiếng rống kinh thiên động địa vang lên, hung mang trong mắt Dã Trư bắn ra bốn phía. Tính tình Yêu thú vốn cực kỳ hung bạo, nhất là loài Dã Trư, một khi đã nổi cơn thịnh nộ thì căn bản không màng đối phương là cấp bậc nào, chỉ biết liều mạng trước rồi tính sau.
Hơn nữa, giờ phút này, Lâm Hiên đã thu liễm linh áp toàn thân, mà con Dã Trư kia đã bị giam cầm suốt một ngày một đêm, trong lòng chất chứa phẫn nộ tột cùng. Vừa thoát khỏi quang cầu, nó lập tức không chút do dự, co mạnh bốn chân, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, rồi bổ nhào về phía Lâm Hiên.
Đây chỉ là một Yêu thú cấp thấp, Lâm Hiên đương nhiên không hề sợ hãi, thế nhưng hiện tại không phải là đối địch mà là thí chiêu (thử nghiệm chiêu thức), cho nên hắn không hề tỏ ra hời hợt, mà sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
Mắt thấy Yêu thú cấp thấp kia chỉ còn cách mình vài thước, hai tay Lâm Hiên đột nhiên hợp lại, sau đó hướng về hai bên tách ra. Theo động tác của hắn, thể tích Ma viêm đột nhiên tăng vọt. Chỉ thấy hào quang đen kịt bắn ra bốn phía, con Dã Trư kia còn chưa kịp tiếp xúc với nó đã trở nên cuồng loạn.
Không... Chính xác hơn là kinh hoàng tột độ, nó liền quay người bỏ chạy, dường như vừa chạm trán với thứ gì đó cực kỳ kinh khủng.
"Quả nhiên không tệ."
Tay áo Lâm Hiên phất lên, Ma viêm đang tăng vọt kia nhanh chóng co rút lại, sau đó như trường kình hấp thủy (cá voi hút nước) bay vào trong ống tay áo của hắn. Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, chỉ thấy con Dã Trư kia chui vào một góc tối, cuộn tròn thân thể đang run lên bần bật, trong mắt tràn ngập vẻ mê mang và sợ hãi.
Xem ra đúng như hắn dự đoán, sau khi luyện hóa được Ma khí quỷ dị kia, Huyễn Linh Thiên Hỏa lại có thêm thần thông công kích tinh thần. Ngẫm lại điều này cũng không có gì là lạ, chỗ đáng sợ nhất của Thiên Ngoại Ma Đầu chính là khiến tu sĩ sinh ra Tâm Ma.
Tâm Ma rốt cuộc là gì, có lẽ không có bất kỳ điển tịch nào có thể phân tích rõ ràng, nhưng có thể khẳng định một điều, Tâm Ma nhất định có quan hệ mật thiết tới tinh thần, điểm này Lâm Hiên có thể chắc chắn.
Con Dã Trư vừa rồi dù sao cũng chỉ là Yêu thú cấp thấp, linh trí cực kỳ thấp kém.
Nếu Lâm Hiên đoán không lầm, công kích tinh thần này đối với những tồn tại có linh trí thấp sẽ trở nên kém hiệu quả. Ngược lại, nếu đổi thành nhân loại hoặc Yêu thú đã hóa hình, e rằng kết quả sẽ hoàn toàn khác biệt. Có lẽ không chỉ là hoảng loạn, mà thậm chí còn có thể khiến đối phương tẩu hỏa nhập ma.
Huống chi, cho dù không có hiệu quả bưu hãn (mãnh liệt) như vậy, thì việc khiến tinh thần đối phương hoảng hốt cũng đã là quá đủ.
Chớ xem thường điều đó, bình thường việc thất thần trong nháy mắt thì không thành vấn đề, nhưng trong cuộc so chiêu giữa các cao thủ, giành giật từng li từng tí, đối phương chỉ ngẩn người trong khoảnh khắc cũng đủ để mình thi triển thủ đoạn diệt sát.
Có thể nói, thần thông này quả thực vô cùng hữu dụng đối với Huyễn Linh Thiên Hỏa, tại thời khắc mấu chốt, thậm chí có thể trở thành đại sát chiêu của hắn.
Lâm Hiên vô cùng thỏa mãn, chiến lợi phẩm thu được ở không gian phong ấn quả là nhiều không kể xiết.
Trong lúc Lâm Hiên đang cảm thấy cực kỳ vui vẻ, liệt kê những thành quả mà mình thu được, thì bên ngoài động phủ, một đám Tu Tiên giả Phân Thần kỳ của Phiêu Miểu Tiên Cung đã trở nên lo lắng, bồn chồn như kiến bò trên chảo nóng.
.....
"Vương sư đệ, ta không nghe lầm đấy chứ? Ngươi nói Diệp sư tỷ cùng Vân sư huynh đã vẫn lạc, ngay cả Đại trưởng lão cũng bị trọng thương, thậm chí tu vi đã tụt xuống hai tầng?" Vị tu sĩ sắc mặt vàng như nến mở lời, mà vẻ mặt của hắn cũng chẳng khá hơn chút nào.
"Đúng vậy."
Đại hán râu quai nón khẽ gật đầu, sắc mặt cực kỳ trầm trọng: "Chuyện trọng đại như vậy, tiểu đệ nào dám ăn nói hàm hồ. Đây là điều ta biết được từ chính miệng Đại trưởng lão."
"Ngu huynh không phải là không tin lời sư đệ, chỉ là chuyện này..." Vị tu sĩ sắc mặt vàng như nến thở dài, sau đó quay đầu lại: "Phong sư huynh, ngươi thấy chuyện này thế nào?"
Người mà hắn xin ý kiến là một tu sĩ chừng năm mươi tuổi, mái tóc hoa râm, dung mạo không có gì đặc biệt, nhưng nhìn kỹ thì đã là một tu sĩ Phân Thần hậu kỳ.
Lão giả họ Phong thở dài: "Đại trưởng lão chính là nhân tài kiệt xuất của bổn môn, có khả năng tiến giai đến Độ Kiếp kỳ. Về phần Vân sư đệ cùng Diệp sư muội, tuổi còn rất trẻ đã tiến giai đến Phân Thần hậu kỳ, luận về tư chất thì hơn xa lão phu. Ba người họ liên thủ, phóng nhãn khắp Băng Hải giới, ngoại trừ Huyền Băng Lão Yêu đã lâu không xuất thế, ta thực sự không nghĩ ra người nào có thể khiến bọn họ hai người vẫn lạc, một người trọng thương bỏ chạy."
"Hừ, hiện tại nói những điều này thì có ích gì? Ta tin tưởng Vương sư đệ sẽ không nói láo. Đợi đến khi Đại trưởng lão xuất quan, chúng ta sẽ nhanh chóng tường tận mọi chuyện." Một thanh âm lảnh lót như chuông vang lên, nhưng ngữ điệu lại lạnh lùng vô cùng. Kẻ nói chuyện chính là một nữ tu xinh xắn, da thịt trắng muốt như ngọc. Có điều không hiểu tại sao, nàng lại dùng một chiếc khăn lụa trắng che kín khuôn mặt, chỉ lộ ra vầng trán cùng đôi mắt.
Nàng tuy nhỏ bé, nhưng tu vi đã đạt đến Phân Thần hậu kỳ, hơn nữa còn rất có uy thế, lời vừa nói ra đã khiến những kẻ khác câm như hến.
"Vương sư đệ, có phải Đại trưởng lão đã nói mười ngày sau sẽ xuất quan?"