Cảm giác này khiến người ta gần như nghẹt thở.
Với tu vi đã đạt đến cảnh giới như Lâm Hiên, hắn ít nhiều cũng đã tiếp xúc với Thiên Địa pháp tắc. Nhưng đó cũng chỉ là một chút da lông bên ngoài mà thôi. Muốn vận dụng được nó, tu vi phải đạt đến Độ Kiếp kỳ.
Hơn nữa, hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, đối với đa phần pháp tắc, cho dù đã thành công tiến giai Độ Kiếp kỳ, nhưng những tu sĩ chưa đạt đến Độ Kiếp trung kỳ vẫn khó lòng vận dụng.
Tóm lại, bất kể thế nào, một tu sĩ Phân Thần kỳ như Lâm Hiên cũng không có cách nào so sánh được với bọn họ.
Cũng chính vì vậy mà khi giao thủ với Đào Ngột, Lâm Hiên mới rơi vào thế bị động như thế. Tên này hoàn toàn khác so với những địch nhân mà trước đây hắn từng đối mặt, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ rơi vào cạm bẫy của đối phương.
Lúc này, đối phương một lần nữa dẫn động Thiên Địa pháp tắc, Lâm Hiên đã không còn đường lui, chỉ có thể hét lớn một tiếng, dồn hết sức tung ra một quyền.
Oanh!
Toàn bộ không gian tức thì run rẩy dữ dội. Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết của Lâm Hiên vốn uy năng bất phàm, lại thêm tác dụng của Cực Phẩm Kỳ Lân quả cùng vô số thiên tài địa bảo, nhục thể của hắn đã cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi.
Một quyền đánh ra, dường như có thể xé rách cả không gian, hơn nữa trên cánh tay còn bao bọc cả Huyễn Linh Thiên Hỏa.
Cả hai hợp lại, uy lực đương nhiên không tầm thường.
Trong thoáng chốc, giữa không trung xuất hiện một vòng xoáy màu vàng, vô thanh vô tức, từ bên trong tản mát ra một cỗ hấp lực cực kỳ cường đại. Đây không phải là lực xoáy do không khí bình thường tạo ra, mà trông thế nào cũng có vài phần tương tự với vòng xoáy không gian.
Đào Ngột cũng không khỏi kinh ngạc, cho dù là Cổ Ma Phân Thần kỳ chuyên tu Luyện Thể thuật, một quyền đánh ra cũng tuyệt đối không có uy lực lớn đến vậy. Lâm tiểu tử này quả thực vô cùng cường hãn, đáng tiếc... Rất nhanh, vẻ mặt hắn đã chuyển thành nụ cười lạnh lẽo. Không gian vỡ vụn do dẫn động Thiên Địa pháp tắc, không thể đơn giản như vậy mà bị hóa giải.
Quyền kình của đối phương dù cao minh đến đâu, cũng chỉ là giãy chết mà thôi.
Quả nhiên, từ bên trong những vết nứt không gian lớn nhỏ kia bỗng bay ra một đạo bạch quang. Đạo bạch quang này cực kỳ mỏng manh, bề ngoài không có chút gì đặc biệt, nhưng chỉ quét qua một cái, đã đem vòng xoáy màu vàng kia xé rách thành từng mảnh.
Sau đó, nó ào ạt lao về phía trước.
Một kích toàn lực của Lâm Hiên gần như chẳng thể ngăn cản được chút nào.
Ngay lập tức, đạo bạch quang do không gian pháp tắc sinh ra đã lao đến trước người Lâm Hiên, tình cảnh của hắn dường như đã trở nên cực kỳ nguy cấp. Mà Đào Ngột còn thấy chưa đủ, hắn há to miệng, từ bên trong phun ra vô số lôi cầu đỏ thẫm, đường kính chừng hơn một xích.
Loại Hung Sát Thiên Lôi này uy lực không tầm thường, mỗi một quả đều có thể uy hiếp tu sĩ Phân Thần kỳ bình thường. Đào Ngột không tiếc pháp lực mà phun ra nhiều như vậy, lại còn có Thiên Địa pháp tắc kia, cho dù Lâm tiểu tử có nhiều thủ đoạn hơn nữa thì cũng nhất định vẫn lạc.
Con ngươi Lâm Hiên co rụt lại, đối mặt với tầng tầng lớp lớp công kích của đạo bạch quang cùng lôi cầu, hắn không nắm chắc có thể né tránh tất cả. Cho dù là Huyền Vũ Chân Linh Nghiên cũng khó mà trụ vững dưới công kích như vậy.
Huống chi trong tình huống này, phòng ngự tuyệt đối không phải là biện pháp tốt nhất, chỉ sơ sẩy một chút, không chừng sẽ trở thành bia ngắm cho đối phương.
Nên làm gì bây giờ?
Hiện tại, đối mặt với lựa chọn sinh tử, không có nhiều thời gian cho hắn đắn đo.
Trong mắt Lâm Hiên lóe lên dị mang, từ trong tay áo bay ra một tấm phù lục. Ngay sau đó, thân ảnh của hắn đã bị đạo bạch quang cùng lôi cầu bao trùm, tiếng nổ vang trời không dứt, đất trời biến sắc.
Ma phong gào thét quét qua, cuốn tung bụi đất khắp đại địa.
Sau khoảng thời gian uống cạn nửa chén trà, tất cả dị tượng mới dần dần lắng xuống. Bầu trời ảm đạm, thân ảnh Lâm Hiên đã biến mất không còn tăm hơi.
"Ha ha, tên ngu xuẩn, dám đối nghịch với bản Ma tôn, cuối cùng đến xương cốt cũng không còn."
Đào Ngột ngửa mặt cười lớn, trong thanh âm tràn đầy vẻ vui mừng. Kẻ địch truyền kiếp là Lâm Hiên đã vẫn lạc, hiển nhiên khiến tâm tình của hắn vô cùng tốt, đến việc bản thân bị trọng thương cũng không thèm để ý nữa.
Nhưng tiếng cười còn chưa dứt, không gian đột nhiên chấn động, trên không trung cách đỉnh đầu hắn mấy trăm trượng. Những đạo linh quang ngũ sắc rực rỡ hướng về chính giữa tụ lại, sau đó, một thân ảnh quen thuộc đã xuất hiện trong tầm mắt.
"Lâm tiểu tử!"
Nụ cười trên mặt Đào Ngột cứng đờ, lập tức hiện lên vẻ không thể tin nổi. Uy lực của một kích kia như thế nào, hắn là người rõ ràng nhất, cho dù là chính mình ở thời kỳ toàn thịnh, có tiếp được hay không còn chưa dám chắc.
Thế mà giờ khắc này, đối phương ngoại trừ sắc mặt có chút nhợt nhạt, toàn thân đến một vết thương cũng không có... Điều này sao có thể?
"Hừ!"
Lâm Hiên bất động thanh sắc, nhưng sâu trong nội tâm lại thầm kêu may mắn không thôi. Vừa rồi, đối mặt với công kích cuồng bạo như vậy, hắn quả thực không có cách nào kháng cự. Bị bức bách đến đường cùng, Lâm Hiên buộc phải tế ra Hoàn Mỹ Thế Kiếp phù thu được ở Ma giới.
Nhưng nói là hoàn mỹ, kỳ thực chỉ khi đối mặt với công kích ở cấp độ Phân Thần kỳ mới có thể tạo được hiệu quả thế kiếp hoàn hảo. Nếu công kích đạt tới cấp độ Độ Kiếp kỳ, đã vượt qua cảnh giới, hiệu quả của lá phù này sẽ giảm đi ít nhiều.
Có thể thành công hay không, thật khó mà nói trước được.
Điểm này trong lòng Lâm Hiên hiểu rất rõ, bất quá, khi nãy đã không còn biện pháp nào khác, cho nên đành phải đánh cược vào vận khí của mình.
Đương nhiên, Lâm Hiên cũng đã chuẩn bị hậu thủ, kết quả là vận khí của hắn coi như không tệ. Hữu kinh vô hiểm hóa giải nguy cơ, công lao đương nhiên hoàn toàn thuộc về Hoàn Mỹ Thế Kiếp phù.
Đáng tiếc đây là vật chỉ dùng được một lần duy nhất, sau khi sử dụng liền hóa thành hư vô.
Nghĩ tới đây, Lâm Hiên không khỏi thầm than tiếc nuối. Từ khi gặp phải Đào Ngột, hắn đã gặp phải quá nhiều nguy hiểm. Tam đại linh phù thu được từ Cổ Ma giới, chỉ thoáng một cái đã sử dụng hết, trong lòng phiền muộn thế nào thì khỏi phải nói, mà hiểm cảnh trước mắt vẫn chưa thể giải trừ. Có thể nhẫn, không thể nhục, nếu không phải cố kỵ những đại năng khác ở giới diện này, thiếu chút nữa Lâm Hiên đã muốn vận dụng Ngũ Long Tỳ trong đan điền mà trực tiếp diệt sát đối phương.
Cường giả Độ Kiếp kỳ thì sao chứ, giờ khắc này, thương thế của hắn đã nghiêm trọng đến cực điểm, Lâm Hiên tin tưởng, nếu tế ra Ngũ Long Tỳ, hắn có thể một kích diệt sát.
Nhưng làm như vậy không ổn chút nào, một khi bị lão quái vật khác chú ý thì đúng là được không bù nổi mất. Cho nên Lâm Hiên chỉ có thể đem ý nghĩ đầy dụ hoặc này giấu kín trong lòng, không thể thực sự làm như vậy.
Nhưng sự tức giận trong lòng thì có thể tưởng tượng, tay áo phất lên, Lâm Hiên lại tế ra một bảo vật.
Đó là một cây giáo cổ xưa, bảo vật này hắn thu được từ Tuyết Hồ tộc, nhưng lại có lai lịch rất lớn. Cụ thể thế nào thì Lâm Hiên không rõ ràng lắm, nhưng trình độ huyền diệu chỉ sợ không hề thua kém Tiên Thiên Linh Bảo.
Đáng tiếc tu vi Lâm Hiên còn thấp, không thể phát huy tất cả uy năng của nó, nếu không, tuy không thể so sánh với Ngũ Long Tỳ, nhưng cũng có thể coi là một đòn sát thủ.
"Muốn lợi dụng không gian pháp tắc để lấy mạng Lâm mỗ sao? Ta cũng muốn cho ngươi nếm thử một chút thần thông không gian của bổn công tử." Vẻ mặt Lâm Hiên hiện lên nét âm trầm, thừa dịp đối phương đang kinh nghi, hắn không chút do dự động thủ.
Chỉ thấy hắn nâng tay phải lên, pháp lực toàn thân như nước vỡ đê rót vào cây giáo trong tay.
Trong thoáng chốc, tiếng thanh minh vang vọng, mặt ngoài bảo vật nổi lên vô số phù văn đủ màu sắc. Ngũ sắc linh quang lưu chuyển không ngừng, sau đó Lâm Hiên chĩa mũi giáo xuống rồi hung hăng chém mạnh.
Theo động tác của hắn, một cỗ khí tức hung lệ tràn ra cùng với vô số phù văn ẩn hiện trên bề mặt. Những văn tự hiếm lạ này tràn đầy khí tức cổ xưa, khác xa so với Ma văn, mà ngược lại có vài phần tương đồng với văn tự Yêu tộc.
Lại qua một lát, những văn tự này lóe lên linh quang rồi tụ lại thành một vòng tròn, một trận pháp quỷ dị tinh xảo đã hiện ra trước mắt.
Cuối cùng, từ trong trận pháp hình thành một đạo đao quang.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn