Trên chín tầng trời, cương phong tựa lưỡi đao sắc bén cắt qua thân thể, Lâm Hiên trợn mắt rống lớn một tiếng. Cách đó trăm trượng, đôi mắt Đào Ngột trợn trừng như chuông đồng. Trên khuôn mặt xấu xí dữ tợn, vài phần hoảng sợ chợt hiện.
Tên tiểu tử này lại không bị pháp lực cắn trả ư?
Làm sao có thể như vậy? Đừng nói là Tu Tiên giả Phân Thần trung kỳ, ngay cả cường giả hậu kỳ cũng tuyệt đối không thể thao túng Cự Kiếm Thuật với quy mô lớn đến thế. Cảnh tượng trước mắt, nếu không tận mắt chứng kiến, bất luận là ai kể lại cũng khó lòng tin nổi.
Chỉ trong khoảnh khắc, hàng trăm khẩu Cự Kiếm đã lao vút đến trước mặt.
Rống!
Đào Ngột ngẩng đầu, há cái miệng rộng dính đầy máu, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Từ trong miệng nó, sóng âm hữu hình tựa hồ nước bị cuồng phong quét qua, từng vòng gợn sóng nhộn nhạo lan tỏa khắp nơi...
Hám Ba Ma Công!
Đồng tử Lâm Hiên co rút, chỉ một tiếng rống này cũng đủ diệt sát Tu Tiên giả Phân Thần kỳ bình thường trong chớp mắt.
Song, giờ khắc này, đây chỉ là đòn công kích mở màn.
Ngay sau đó, từ trong miệng nó tiếp tục phun ra một đoàn hỏa diễm đen như mực.
Vừa xuất hiện, nhiệt độ xung quanh lập tức tăng vọt, không gian phụ cận tựa hồ kinh sợ đoàn hỏa diễm này, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy mà tan chảy.
Hoang Man Hung Diễm!
Đào Ngột là một trong những Chân Linh thuộc tính hỏa, bổn mạng chân hỏa nó phun ra tuy không thể sánh bằng Phượng Hoàng, nhưng tuyệt nhiên không phải một tồn tại Phân Thần kỳ có thể ngăn cản.
Chưa dừng lại ở đó, hai chân trước của nó nâng lên, móng vuốt bỗng trở nên sắc nhọn, lóe ra hắc quang chói mắt, hung hăng nện xuống phía trước.
Xoẹt xẹt...
Tựa như âm thanh gấm vóc bị xé toạc, cảnh tượng này quả thực vô cùng quen thuộc. Trăm năm trước, Đào Ngột khi bị trọng thương đã từng thi triển. Nhưng giờ khắc này, do hóa thân ở trạng thái sung mãn nhất thi triển, uy lực tất nhiên vượt xa trước kia rất nhiều.
Không gian phụ cận dường như đã hoàn toàn sụp đổ, trong khoảnh khắc bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Tựa như một tấm vải bị mèo không ngừng cào xé, trên bề mặt chằng chịt những vết rách. Những khe nứt không gian này dài ngắn bất đồng, nhưng bất cứ ai nhìn vào đều dâng lên cảm giác sợ hãi khó tả. Phảng phất một đám ác ma đang há to cái miệng đen ngòm, bất cứ vật gì tới gần đều bị chúng tàn nhẫn thôn phệ.
Lâm Hiên khẽ nhướng mày, trong lòng khẽ động, nhưng thế công vẫn không hề ngừng lại. Hắn há miệng phun ra một đoàn hỏa diễm chỉ lớn bằng quả trứng gà.
Hỏa diễm ngũ sắc lưu ly, ở trung tâm còn ẩn chứa một đoàn hắc khí. Vừa rời khỏi miệng, nó lập tức bành trướng hơn mười lần, tựa một đám lưu tinh chói sáng, không chút sợ hãi nào lao thẳng về phía Man Hoang Hung Diễm.
Kế đó, hai tay hắn nắm chặt, đánh ra một đạo pháp quyết vào Huyền Vũ Chân Linh Nghiên đang lơ lửng trước người.
Nghiên mực lóe lên quang mang, sau đó cấp tốc xoay chuyển.
Trong nháy mắt, nó đã bành trướng hơn một trượng, che phủ toàn bộ thân thể Lâm Hiên. Chưa dừng lại, một màn sương mù đen kịt lấy bảo vật này làm trung tâm mà lan tỏa ra, ngay sau đó, không gian tràn ngập mùi mực thơm ngát. Đám sương mù kia cuồn cuộn bốc lên, sau đó ngưng tụ thành một tấm chắn, mặt ngoài hiển hiện vô số phù văn lớn cỡ nắm tay. Đám phù văn lóe lên, rõ ràng biến thành từng thanh lợi kiếm, trôi nổi chằng chịt trước người hắn.
Công kích chính là phòng ngự tốt nhất!
Dùng kiếm quang ngưng kết thành tấm chắn, càng là công thủ nhất thể, uy lực không thể nghi ngờ.
Rất nhanh, Hám Ba Ma Công đã đánh tới. Sóng âm tuy vô hình, nhưng vẫn không thể đột phá tầng phòng ngự của kiếm quang. Lâm Hiên khẽ thở phào một hơi.
Bên kia, Huyễn Linh Thiên Hỏa cùng Man Hoang Hung Diễm cũng đang kịch liệt quấn lấy nhau.
Hai loại hỏa diễm dị biệt thôn phệ lẫn nhau, so đấu tiêu hao. Nhưng rất nhanh, Huyễn Linh Thiên Hỏa đã chiếm được thượng phong. Linh diễm này đã trải qua thiên chuy bách luyện, cho dù đối mặt với bổn mạng chân hỏa của cường giả Độ Kiếp kỳ cũng không hề thua kém.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ vẻ tươi cười, nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn lại trở nên ngưng trọng.
Cự Kiếm Thuật của hắn vốn là chủ công, nhưng giờ khắc này, không gian bị nghiền nát lại dẫn động Thiên Địa pháp tắc, uy lực kinh người của Cự Kiếm đã dễ dàng bị phá giải.
Đây là lực lượng pháp tắc sao?
Lâm Hiên kinh ngạc, khí huyết trong ngực cuồn cuộn, từ trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.
"Tiểu tử, cảm giác ra sao? Ngươi cho rằng bản tôn vẫn là cỗ hóa thân bị trọng thương lần trước ư?"
Tiếng cuồng tiếu của Đào Ngột vang lên, ngữ khí tràn đầy vẻ bạo ngược. Nhưng trong nội tâm nó thầm nghĩ: Tên tiểu tử này quả nhiên có chỗ bất phàm. Nếu đổi lại một Tu Tiên giả khác, thứ bị Không Gian Pháp Tắc xé rách thành từng mảnh sẽ không chỉ là kiếm quang, mà ngay cả bản thể bổn mạng pháp bảo cũng cùng chung số phận.
Nhưng Tiên Kiếm của đối phương chỉ bị tổn thất một chút linh tính mà thôi. Rốt cuộc là bảo vật gì mà có thể đối chọi cứng rắn với Thiên Địa Pháp Tắc?
Đào Ngột không biểu lộ ra ngoài, nhưng sâu trong nội tâm cũng dâng lên một tia hoảng sợ.
Sau tiếng cuồng tiếu, Đào Ngột ngẩng đầu, há cái miệng rộng dính đầy máu, tựa trường kình hấp thủy, hút Thiên Địa nguyên khí vào bụng.
"Chẳng lành!"
Lông tóc Lâm Hiên dựng đứng, bản năng mách bảo hắn nguy cơ cực lớn đang cận kề.
Nhưng không đợi Lâm Hiên kịp hành động, từ trong miệng Đào Ngột đã phun ra một luồng hắc quang.
Tốc độ nhanh đến mức không thể dùng ngôn ngữ mà miêu tả, dường như trong nháy mắt đã đến trước mặt. Lâm Hiên căn bản không kịp né tránh, chỉ có thể đem toàn bộ pháp lực rót vào Huyền Vũ Chân Linh Nghiên.
Oanh!
Tầng kiếm quang phía trước dễ dàng bị phá tan thành từng mảnh, sau đó, màn sương mù xung quanh cũng bị quét sạch không còn tăm hơi. Luồng hắc quang đáng sợ trực tiếp đánh lên bản thể Huyền Vũ Chân Linh Nghiên.
Một tiếng trầm đục vang lên, Thông Thiên Linh Bảo thu được từ Tuyết Hoa Thánh Tổ cũng không thể ngăn cản công kích cường hoành này. Rất nhanh, phòng ngự bị đột phá, Lâm Hiên cũng bị luồng ánh sáng kia nuốt chửng.
Trong mắt Đào Ngột tràn đầy vẻ hưng phấn.
Tên ghê tởm này chẳng lẽ vẫn chưa hồn phi phách tán ư?
Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong khoảng mười tức công phu. Sau khi bầu trời một lần nữa khôi phục vẻ thanh minh, nơi Lâm Hiên đứng trước đó đã không còn một bóng người.
Nhưng sau khi khịt khịt mũi vài cái, thần sắc nó khẽ động, thanh âm ồm ồm vang lên: "Không tệ, không tệ, quả nhiên không hổ danh là kẻ thù truyền kiếp của bản tôn, dưới một kích như vậy mà vẫn chưa vẫn lạc. Bất quá Lâm tiểu tử, ngươi còn ẩn mình ở đó làm gì, chẳng lẽ ngươi cho rằng có cơ hội đánh lén bản tôn ư?"
Đào Ngột vừa dứt lời, một tiếng thở dài khẽ vang. Linh quang chớp lóe, thân ảnh Lâm Hiên đã hiện ra cách đó chừng trăm trượng...
Hơi thở nặng nề, giờ khắc này, thân thể Lâm Hiên chật vật đến cực điểm. Không, có lẽ không thể dùng từ "chật vật" để hình dung.
Từ khi bước vào con đường tu tiên, Lâm Hiên chưa từng chịu thương nặng nề đến thế. Toàn thân chi chít những vết thương lớn nhỏ. Trong bụng còn một lỗ máu lớn bằng chén ăn cơm. Mặc dù không có máu tươi chảy ra, nhưng thương thế như vậy cũng đủ khiến người ta kinh hãi.
Nếu đổi là một Tu Tiên giả Phân Thần kỳ khác, thân thể đã sớm bị phế đi. Nhưng Lâm Hiên lại bất đồng, cường độ thân thể của hắn có thể sánh ngang với Yêu tộc cùng giai, thậm chí còn cường hãn hơn một chút. Trên mặt tràn đầy vẻ đau đớn, nhưng tổn thương như vậy vẫn chưa đến mức khiến nhục thể hắn tiêu vong.
Bất quá, chiến lực đã giảm đi không ít. Trong hoàn cảnh này mà tiếp tục đấu pháp với Đào Ngột, chẳng khác nào tự tìm cái chết.