Chín ngày sau, bảo vật giao dịch hội sẽ được cử hành tại Thiên Trụ Sơn của Lăng Vân Môn. Sau khi đã nắm rõ tin tức này, Lâm Hiên đàm đạo thêm với hai người một lát rồi bất động thanh sắc cáo từ rời đi.
Rời khỏi Tàng Thư Các, thấy bốn phía không có ai, lúc này trên môi hắn mới chợt lộ ra một nụ cười.
*Linh Khống Thuật!* Lâm Hiên đang vô cùng khao khát công pháp này. Bảo vật trong giao dịch hội là tài sản tích lũy của cả một môn phái, khẳng định sẽ có bán. Hắn chỉ là một ngoại nhân đến mua rồi rời đi không vướng bận, nên không cần lo lắng sẽ có ai trong môn biết được.
Phía sau chợt có tiếng bước chân truyền tới, nụ cười trên môi Lâm Hiên liền tắt lịm, vẻ mặt thản nhiên trở lại, sau đó hắn quay về Phế Đan Phòng.
Đã quyết định tới đó, đương nhiên Lâm Hiên phải chuẩn bị chu đáo. Hắn đã hỏi rất rõ, Thiên Trụ Sơn cách đây khoảng 800 dặm. Nếu thi triển Ngự Phong Thuật nhanh thì một ngày, chậm thì hai ngày là có thể tới nơi. Như vậy hắn còn bảy ngày để chuẩn bị.
Về chuyện giao dịch hội không dùng tinh thạch mà dùng đan dược làm tiền tệ, đối với Lâm Hiên mà nói lại là một chuyện cực kỳ tốt. Hiện hắn chỉ có 10 khối hạ phẩm tinh thạch, song về đan dược thì lại dồi dào hơn rất nhiều.
Đương nhiên Lâm Hiên cũng hiểu rõ, một đệ tử Linh Động Kỳ cấp thấp nếu lộ ra sự giàu có thì dễ dẫn đến họa sát thân. Chuyến đi này cần mang theo đủ đan dược, thời cơ chưa tới thì tuyệt đối không ra tay, không được để kẻ khác chú ý.
Mấy ngày tới, hắn cần tinh chế thật nhiều phế đan. Hiện tại việc này với Lâm Hiên đã vô cùng thành thục, cả ngày hắn đều ở trong phòng tiến hành tinh chế.
Thoáng chốc đã qua năm ngày, Lâm Hiên từ từ đứng lên hoạt động thân thể một chút. Mấy ngày nay quả thực rất mệt mỏi, song thu hoạch cũng không tồi, tổng cộng là 300 viên hạ phẩm Tẩy Tủy Đan cùng với 9 viên trung phẩm đan.
Sở dĩ hắn tinh chế ra nhiều như vậy là vì Tẩy Tủy Đan là loại đan dược cấp thấp nhất, giá trị không cao, chủ yếu dùng cho tu sĩ Linh Động Kỳ. Đề phòng bất trắc, hắn muốn mang theo bên người nhiều một chút.
Đan dược chuẩn bị đầy đủ, Lâm Hiên đương nhiên là xuất phát. Trước tiên hắn kiểm kê gia tài một chút, hiện còn 8 khối tinh thạch, 3 kiện linh khí và gần 20 tấm phù lục ngũ hành. Đương nhiên phải mang theo người để đề phòng nguy hiểm bất trắc. Ngoài ra, hắn còn cẩn thận đem tấm áo giáp ngắn màu đen thu được từ Trương Vũ mặc vào người.
Trước khi xuất môn, Lâm Hiên cần phải tới chỗ đệ tử quản lý trong môn phái để thông báo một tiếng. Nếu là tu tiên giả Trúc Cơ Kỳ thì còn phải lập khế thư, bất quá đệ tử Linh Động Kỳ thì đơn giản hơn rất nhiều, chỉ cần tùy tiện tìm một lý do là được.
Sau khi lấy được lệnh bài xuất ngoại, Lâm Hiên liền rời khỏi Phiêu Vân Cốc. Sau gần bốn năm, đây là lần đầu hắn xuất cốc, trong lòng cũng có chút cảm khái.
*
Hai ngày sau.
Thiên Trụ Sơn thuộc Duyện Châu Triệu Quốc, trải dài hơn mười dặm, thực vật sum suê kéo dài liên miên. Ngọn chủ phong nơi đây là Thiên Trụ Phong hiểm trở, cao ngất hơn 5000 trượng. Vách núi dựng đứng, nghe nói loài khỉ cũng không thể leo qua.
Trước nay đã có không ít phàm nhân đến nơi này du lãm, song chỉ thấy nơi nơi đều là vách núi đá dựng đứng, không tìm thấy lối nhập sơn, chỉ có thể ngước nhìn mà cảm thán.
Nhưng hôm nay, tại Thiên Trụ Phong xuất hiện một thiếu niên dung mạo tầm thường, tuổi chưa đến 20, y phục bằng vải thô, có vẻ như là một gã tán tu nghèo khó.
Ngẩng đầu lên nhìn Thiên Trụ Phong, pháp lực trong cơ thể Lâm Hiên lưu chuyển, thi triển Ngự Phong Thuật. Hắn đạp trên các mỏm đá sắc nhọn cùng vách núi thẳng đứng mà như đi trên đất bằng, nhằm hướng phong đỉnh mà tới.
Mặc dù tiên pháp thần kỳ, nhưng muốn lên cao 5000 trượng cũng mất một đoạn thời gian. Hắn cũng nhìn thấy vài thân ảnh khác, đây chắc là những tu sĩ cũng vì bảo vật giao dịch hội mà đến.
Lâm Hiên chọn một đường ít người mà lên. Sau nửa canh giờ, hắn tới sơn đỉnh thì chỉ thấy sương mù nồng đậm che phủ trước mắt.
Lâm Hiên mỉm cười. Chỉ liếc mắt một cái là nhận ra đây là một Huyễn Trận sơ cấp, làm mê loạn phương hướng, hết sức thô thiển, chỉ dùng để ngăn cản phàm nhân, đề phòng những võ lâm cao thủ thế tục với những dụng cụ tốt có thể lên được đây. Còn tu tiên giả, cho dù là Linh Động Kỳ tầng thứ nhất, chỉ cần vận pháp lực lên nhãn đồng là có thể nhìn rõ.
Lâm Hiên cũng vận pháp lực vào song mục, huyễn tượng đều biến mất, lộ ra một cái Truyền Tống Trận đơn giản.
Đứng ở phía trên trận, Lâm Hiên vươn tay đem pháp lực quán nhập vào trận nhãn. Nhất thời chung quanh Truyền Tống Trận kêu "ông ông", phát ra vô số hoa văn chói sáng. Cảnh vật trước mắt hắn trở nên mơ hồ một màu trắng mịt mờ. Một lát sau, dị tượng tan đi, Lâm Hiên xuất hiện tại một cái hồ rộng lớn trên đỉnh núi. Khắp nơi phủ đầy màu xanh cây cỏ, trăm hoa đua nở, cảnh sắc vô cùng mỹ lệ.
"Đạo hữu tới tham gia bảo vật giao dịch hội chăng?"
Thanh âm truyền vào tai. Lâm Hiên quay sang thấy một thiếu niên đang đứng tiếp đón, có vẻ như là tu sĩ Lăng Vân Môn. Bất quá, khí sắc hắn không được tốt, cả người hữu khí vô lực, có vẻ là một phàm nhân. Còn chưa chờ Lâm Hiên trả lời, người này đã đưa cho hắn một cái Ngọc Giản.
Lâm Hiên có chút kinh ngạc, xem ra các tu sĩ khác đều được cấp nên hắn thản nhiên tiếp nhận.
Đi tới một gốc đại thụ, Lâm Hiên thấy không có ai liền đem thần thức truyền vào. Một đoạn văn tự hiện lên trong đầu, bên trong giới thiệu về bảo vật giao dịch hội lần này cùng với những điều cần chú ý.
Lâm Hiên xem qua một chút, trong này có đề cập sẽ giao dịch vài công pháp trung cấp, trong đó có cả Linh Khống Thuật. Trong lòng Lâm Hiên vô cùng mừng rỡ, hắn đem Ngọc Giản cất vào và đi tới một khu kiến trúc nằm ở phía đông thủy hồ kia.
Đây là một tòa lầu các nhỏ, trước kia là dịch quán của Lăng Vân Môn để tiếp đãi tu tiên giả bên ngoài tới. Tất cả tu sĩ đều đến đây để đăng ký.
"Danh tính, môn phái?"
"Triệu Cương, tán tu."
Lão giả ghi danh vươn tay một cái, bạch quang nhè nhẹ tỏa ra, một khối lệnh bài một mặt có khắc hai chữ "Triệu Cương", mặt kia khắc một chữ "Tán" hiện ra.
"Được rồi, đây chính là tín vật trong lúc giao dịch của ngươi, cầm lấy đi."
Tuy chỉ là khẽ nhấc tay một chút, song tu vi của lão giả này khiến Lâm Hiên thầm kinh hãi, không ngờ lại là Trúc Cơ Sơ Kỳ. Song sau khi giao dịch hội kết thúc, lão nhất định phải tự phế tu vị.
Một Lăng Vân Môn có mười mấy cao thủ Trúc Cơ Kỳ nhưng lại bị buộc phải giải tán bởi sự cường đại của tu sĩ Ngưng Đan Kỳ, khiến trong lòng Lâm Hiên tò mò cùng kinh hãi. Chưởng môn Phiêu Vân Cốc là Bạch Hạc Chân Nhân thì hắn từ lúc chỉ là đứng từ phía xa mà ngưỡng mộ tôn kính.
Trong lòng có một chút cảm khái, Lâm Hiên tiếp nhận lệnh bài. Trước tiên đi về căn phòng được cấp. Xem xét qua một lượt, hắn khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn, khôi phục thể lực. Hai ngày qua thi triển Ngự Phong Thuật cũng tiêu hao không ít linh lực.
Đả tọa chừng một canh giờ, linh lực trong cơ thể đã được bổ đầy. Lúc này sắc trời đã xẩm tối, không tiện ra ngoài nên hắn leo lên giường nghỉ ngơi.
*
Xuyên qua những đám mây, ánh dương quang ấm áp chiếu rọi xuống mặt đất, nắng vàng nhè nhẹ phản chiếu trên toàn cảnh Thiên Trụ Phong.
Lúc này Lâm Hiên đã ra ngoài tản bộ. Từ bình minh, các tu tiên giả đã tề tựu thành nhóm, xem ra ai ai cũng háo hức chờ đón bảo vật giao dịch hội này.
Theo Ngọc Giản, tại phía nam thủy hồ có một quảng trường dùng để làm nơi giao dịch. Ngày mai mới bắt đầu, song trước kia luôn ở trong môn nên Lâm Hiên chưa nắm rõ giá trị các loại bảo vật, vì vậy muốn đến tìm hiểu. Chỉ thấy nơi này các cửa tiệm quầy hàng được dựng lên san sát, tiếng rao bán mặc cả cò kè không ngừng vang lên, chẳng khác nào thị tứ của phàm nhân.
Quả là không ít! Lâm Hiên ước chừng ở đây phải có tới cả 2000 tu sĩ. Xem ra không chỉ có tu sĩ của Duyện Châu mà còn có từ địa phương khác tới.
Các môn phái hầu hết đều phái người tới đây. Qua trang phục có thể thấy có hai vị Trúc Cơ Kỳ trưởng lão Phiêu Vân dẫn theo một đám đệ tử. Ngoài ra còn có Hỏa Linh Môn, Đạo Phù Sơn, Thiên Tinh Tông, bảy tám tông phái lớn nhỏ đều có trưởng lão góp mặt.
Khuôn mặt hai vị trưởng lão kia xa lạ, song phương không biết nhau nên Lâm Hiên cũng không cần lo lắng bị nhận ra.
Trừ các tông môn, trong tu tiên giới cũng có một mô hình tiểu môn phái đó là gia tộc tu tiên, là những tu sĩ có ràng buộc về huyết thống, nhiều thì hơn trăm người, ít thì năm ba người, chưởng môn cũng chính là gia chủ.
Tuy kém hơn tông môn, nhưng những gia tộc này cũng có thực lực nhất định. Mục tiêu của bọn họ chính là những linh khí, phù lục hay công pháp cấp thấp mà các đại phái không để vào trong mắt. Nếu bọn họ mà trùng hợp mục tiêu với hắn thì có chút khó khăn. Lâm Hiên cau mày nghĩ cách ứng phó.
Còn số lượng đông đảo nhất chính là tán tu, nhưng tu vị thấp nhất. Đại bộ phận đến đây để xem náo nhiệt, mở mang tầm mắt hoặc là thử vận may.
Lăng Vân Môn giải tán, bán tất cả gia sản. Tuy nói là quyền giao dịch công bằng cho mỗi người, nhưng không hẳn thế. Nếu có người mua được bảo vật mà các đại môn phái coi trọng thì thực xin lỗi, người đó chuẩn bị đón nhận tai ương.
Kỳ thực nói trắng ra, phần lợi lộc béo bở phải để các đại phái dùng trước, sau đó là gia tộc, còn mấy miếng xương xẩu thì quẳng lại cho tán tu.