"Các ngươi còn ngây ra đó làm gì, còn không mau khởi động uy năng của trận pháp."
Thanh âm hung ác của nữ tử áo choàng đen vang lên. Đạo lữ của ả bị Lâm Hiên diệt sát, đương nhiên hận hắn đến tận xương tủy. Vừa nói, ả vừa vung vẩy trận kỳ trong tay, đồng thời điên cuồng rót pháp lực vào trong đó.
Những lão quái vật khác đều có chút bất mãn khi bị người khác chỉ huy, nhưng hiện tại đại địch trước mắt, cho nên cũng chẳng nhiều lời mà nhao nhao làm theo. Trong khoảnh khắc, trận kỳ bay múa phấp phới, tiếng ầm ầm không ngừng truyền đến, Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận rốt cục đã hoàn toàn vận chuyển.
Bên này trận pháp vừa khởi động, trong sơn cốc đương nhiên phong vân biến ảo.
Theo những tiếng sấm rền cuồn cuộn vang lên, sắc mặt Lâm Hiên khẽ biến, không nói hai lời liền phất tay áo, hai tay hư không nắm lại. Theo động tác của hắn, một màn sáng màu xanh mờ ảo hiện ra, bao bọc toàn bộ thân thể.
Cửu Thiên Linh Thuẫn!
Đây là bí thuật Lâm Hiên học được từ lúc mới bước chân vào tiên đạo. Ngày nay uy lực của Cửu Thiên Huyền Công đã quá yếu, từ lâu đã bị Lâm Hiên bỏ xó. Nhưng một số bí thuật trong đó lại vô cùng huyền diệu, vẫn có thể tiếp tục sử dụng.
Ví như Cửu Thiên Vi Bộ, đây chính là bí thuật được hắn sử dụng thường xuyên.
Kế đến là Cửu Thiên Linh Thuẫn.
Bất kể thế nào, lực phòng hộ của nó đều hơn xa linh quang hộ thể thông thường.
Đương nhiên, đã qua nhiều năm như vậy, thực lực của Lâm Hiên cũng đã khác xưa một trời một vực. Hai thần thông này tuy vẫn luôn được sử dụng nhưng cũng không ngừng được hắn cải tiến. So với nguyên bản thì sớm đã không thể nào so sánh, thậm chí có thể nói là đã hoàn toàn thay đổi.
Bên này, linh quang quanh thân Lâm Hiên vừa bùng lên, chỉ trong một khắc này, toàn bộ cảnh vật đã phát sinh biến hóa quỷ dị.
Vốn là một sơn cốc rộng lớn, giờ phút này đã biến thành một hoang mạc mênh mông bát ngát.
Mặt trời trên đỉnh đầu so với bình thường thì lớn hơn rất nhiều, đáng sợ hơn là từ trên trời đang không ngừng rơi xuống những ngọn lửa hừng hực.
Trong môi trường như vậy, nếu là phàm nhân, chỉ sợ trong một hơi thở đã bị sức nóng thiêu đốt thành tro bụi. Cho dù là Tu Tiên giả cảnh giới thấp một chút, cũng chẳng thể kiên trì được bao lâu.
Phải biết rằng, hiện tại từ trên trời đang không ngừng rơi xuống vô số hỏa cầu li ti. Đây không phải loại lửa bình thường, mà so với Đan hỏa của tu sĩ Ngưng Đan kỳ cũng không hề thua kém. Số lượng lại càng khiến người ta phải nghẹn họng nhìn trân trối, dày đặc tựa như một trận mưa rào.
Con ngươi Lâm Hiên hơi co lại, bên khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh.
"Lại là ảo thuật kết hợp với trận pháp công kích. Phục Hợp trận pháp sao, có chút ý tứ."
Ngoài miệng nói như vậy, nhưng biểu hiện của Lâm Hiên lại càng thêm ngưng trọng.
Phải biết rằng Phục Hợp trận pháp chính là loại cấm chế đáng sợ bậc nhất. Trong Thiên Nguyên Trận Thư cũng có đề cập đến. Bất quá Lâm Hiên cũng chỉ lướt xem qua rồi bỏ.
Ý niệm trong đầu còn chưa dứt, tiếng "ong ong" đã truyền vào tai. Lâm Hiên quay đầu lại, chỉ thấy trong hoang mạc trước mắt cuộn lên vô số hạt cát màu đen. Không, đó không phải là cát, trong mắt Lâm Hiên lóe lên quang mang kỳ lạ, đã thấy rõ cái gọi là hạt cát kia kỳ thực chính là vô số con kiến màu đen.
Toàn thân chúng tỏa ra hắc quang sáng bóng, lặng lẽ không một tiếng động, trông quỷ dị vô cùng.
Thiết Hỏa Kiến!
Lâm Hiên cực kỳ kinh ngạc, đây cũng là một trong những Man Hoang kỳ trùng. Truyền thuyết nói rằng thân thể của chúng cứng rắn vô song, đồng thời sở hữu hai loại thần thông là thôn phệ và hỏa diễm.
Dựa theo phẩm giai thì so với Huyết Hỏa Kiến mà hắn nuôi dưỡng chỉ có hơn chứ không kém, chính là loài vô cùng khó đối phó.
Trong trận pháp tại sao lại có Thiết Hỏa Kiến? Hẳn là không phải thần thông vốn có mà do có người cố ý thả vào. Phối hợp với hoang mạc mà trận pháp huyễn hóa ra, uy lực so với trước đã tăng lên không ít.
"Hừ, đám sâu bọ này quả thực không tệ, đáng tiếc chỉ bằng một ít kỳ trùng đã muốn đối phó ta, đúng là trò cười cho thiên hạ."
Lâm Hiên lẩm bẩm, khóe miệng lộ ra nụ cười trào phúng. Sau đó tay áo hắn phất một cái, linh quang lóe lên, một cái chuông nhỏ đã hiện ra trước mắt. Chiếc chuông chỉ cao chừng một thước, toàn thân màu tím, khắc đầy những hoa văn thần bí cổ xưa, trên bề mặt còn trôi nổi vô số phù văn không ngừng ẩn hiện.
Đây là một kiện Linh Bảo Lâm Hiên đoạt được ở Nhân giới.
Bình thường rất ít khi có cơ hội dùng đến, bởi đây chỉ là loại bảo vật phụ trợ. Bất quá nếu dùng để đối phó kỳ trùng, lại có thể đạt được hiệu quả không thể tưởng tượng nổi. Đây cũng chính là lý do khi Lâm Hiên thấy đối phương dùng Thiết Hỏa Kiến đối phó mình, hắn lại âm thầm cười lạnh.
Toàn bộ quá trình nói thì dài dòng, kỳ thực chỉ diễn ra trong nháy mắt. Lâm Hiên vừa tế ra Bách Linh Chung thì trùng vân màu đen do Thiết Hỏa Kiến tạo thành đã ùn ùn kéo đến cách hắn chừng vài trượng. Trong trùng vân chi chít những điểm đen, mênh mông đến mức không thấy điểm cuối.
Uy lực của Khu Trùng thuật thường có quan hệ trực tiếp với số lượng kỳ trùng. Đã có Thiết Hỏa Kiến phối hợp công kích, hai tu sĩ kia lại dốc sức liều mạng khu động dùi cui cùng cây giáo ngắn, điên cuồng công kích tới. Đáng tiếc là chẳng tạo nên được bao nhiêu áp lực cho Lâm Hiên.
Hắn căn bản không thèm để ý, chỉ thấy tay phải nâng lên, nhẹ nhàng búng về phía Bách Linh Chung một cái.
"Ong..."
Một tiếng chuông cổ xưa vang vọng, theo động tác của Lâm Hiên, những gợn sóng màu tím nhạt mà mắt thường có thể thấy được lấy chiếc chuông làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía, sau đó hướng về phía đám Thiết Hỏa Kiến mà tràn tới.
"Chi chi..." Chỉ trong thoáng chốc, tiếng côn trùng kêu vang vọng khắp không gian, ngàn vạn Thiết Hỏa Kiến dường như chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết, sau đó đồng loạt tự bạo.
Sau đó Lâm Hiên lại tiếp tục búng tay một cái, động tác nhẹ nhàng đến cực điểm. Nhưng một đám lớn ma trùng nhìn như hung hãn kia lại chẳng khác gì tờ giấy mỏng manh, cực kỳ dễ dàng bị Lâm Hiên diệt sát.
Cứ giằng co như vậy trong khoảng mười nhịp thở, kẻ khu động ma trùng kia rốt cục cũng không ngồi yên được nữa, hắn hét lớn một tiếng: "Tiểu bối, dám diệt sát nhiều con cháu của ta như vậy. Lão phu nhất định phải nghiền ngươi thành tro mới hả giận."
Trong thanh âm bao hàm hận ý ngút trời, Lâm Hiên nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, đã thấy một đầu siêu cấp Thiết Hỏa Kiến dài đến mấy trượng. Linh lực chấn động trên thân thể cho thấy đối phương đã đạt tới cảnh giới Phân Thần kỳ, linh trí cũng đã được khai mở.
Vạn vật đều có thể tu tiên, tuy sự gian nan đối với các loài trùng lớn hơn rất nhiều so với nhân loại cùng yêu tộc, nhưng so với cỏ cây thì lại dễ dàng hơn không ít. Mà tu vi có thể đạt đến Phân Thần kỳ, linh trí đương nhiên sẽ không hề thua kém Tu Tiên giả nhân loại.
Kẻ này cũng là một trong những trưởng lão của Thiên Tinh cốc, đã là Trùng tu thì việc sử dụng Thiết Hỏa Kiến đương nhiên sẽ dễ dàng hơn xa nhân loại dùng Khu Trùng thuật.
Vốn là hắn có chút kiêng kỵ Lâm Hiên, cho nên mới dùng đám kỳ trùng chưa có linh trí kia làm pháo hôi. Cho rằng bất kể thế nào cũng khiến Lâm Hiên luống cuống tay chân, sau đó hắn có thể đục nước béo cò. Nào ngờ lại hoàn toàn không có một chút tác dụng, kỳ trùng lao tới bao nhiêu đều bị diệt trừ bấy nhiêu. Do đó hắn tự nhiên không thể ngồi yên, trong cơn phẫn nộ đã tự mình xuất trận.
Thấy kẻ giật dây lại là một ma trùng lớn như vậy, Lâm Hiên có chút kinh ngạc, nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Tay phải hắn nâng lên, một ngón tay hướng về Bách Linh Chung phía trước điểm ra.
Đoạt Mệnh...
Lúc này bắn ra không phải sóng âm, mà chính là một đạo lôi điện màu tím đen, to chừng cánh tay, tốc độ nhanh như chớp giật, về phần uy lực, lại càng vượt xa sóng âm vừa rồi.
Đáng tiếc là địch nhân lần này cũng không phải đám ma trùng làm pháo hôi kia, mà chính là một đầu siêu cấp Thiết Hỏa Kiến. Chỉ thấy nó mở to cái miệng đáng sợ, một tiếng "Tê..." vang lên, từ bên trong phun ra một loại ma hỏa màu đỏ thẫm.
Ma hỏa chia làm mấy luồng cỡ cánh tay, hung hãn hướng về đạo lôi điện màu tím đen bắn tới.
Hai bên va chạm, ba màu linh quang lưu chuyển, nhưng lôi điện rất nhanh đã bị ma hỏa tiêu diệt. Điều này cũng không có gì lạ, Bách Linh Chung tuy là loại Linh Bảo chuyên môn khắc chế linh trùng, nhưng thì sao chứ...
Thiên địa vạn vật tương sinh tương khắc. Nước có thể dập tắt lửa, nhưng nếu lửa quá lớn, cũng có thể làm nước bốc hơi. Ma trùng Phân Thần kỳ sao có thể bị Linh Bảo bình thường khắc chế. Kết quả như vậy cũng không nằm ngoài dự đoán của Lâm Hiên.
Đối mặt với loại trùng sử dụng hỏa diễm, Lâm Hiên cũng không tỏ ra nóng nảy, tay áo phất lên, lúc này tế ra chính là Huyễn Linh Thiên Hỏa.
Siêu cấp Thiết Hỏa Kiến kinh hãi thất sắc.
Mới vừa rồi, chính mắt nó đã thấy thần thông này thuấn sát tông chủ Linh Quỷ Tông.
Thực lực của nó tuy không tầm thường, nhưng so sánh với người đứng đầu cả một tông phái vẫn có chênh lệch nhất định. Nó cũng không dám đem cái mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn, vì vậy liền lựa chọn tránh lui.
Quả nhiên, Huyễn Linh Thiên Hỏa vừa tiếp xúc với hỏa diễm màu đỏ thẫm kia, đã dễ dàng đem nó cắn nuốt sạch sẽ.
Nhưng bên này, Lâm Hiên vừa bức lui cường địch thì tiếng "vù vù" lại truyền đến. Hắn quay đầu lại, liền trông thấy vô số phi kiếm màu đỏ thẫm lao đến trước mắt, đếm qua ước chừng hơn hai mươi thanh.
Lâm Hiên nhíu mày, tay áo phất một cái, ngân quang bùng lên. Lúc này, ánh sáng bạc bay ra không còn là kiếm khí, mà chính là bản thể Cửu Cung Tu Du Kiếm.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽