Lâm Hiên vừa tế ra hơn mười thanh phi kiếm, vẻ khinh thị trên mặt Chung lão quái đã hoàn toàn biến mất.
Thậm chí còn ẩn ẩn lộ ra vài phần kinh ngạc.
Đương nhiên, lão cũng không hề sợ hãi.
Chỉ thấy tay áo lão phất lên, cả người lập tức biến mất tại chỗ.
Không, không chỉ thân hình lão, mà toàn bộ cảnh vật thoáng chốc đã trở nên mơ hồ, rồi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Ngay sau đó, cảnh tượng xung quanh đột ngột biến đổi, bầu trời bắt đầu lất phất những bông tuyết trắng xóa. Mặt đất thì biến thành một mặt băng trong suốt, nơi này rõ ràng đã hóa thành một vùng băng nguyên mênh mông.
Ảo thuật?
Không đúng, là bị truyền tống đến một không gian bị phong bế.
Con ngươi Lâm Hiên co rụt lại, tình huống này hắn đã từng trải qua. Mặc dù sự việc phát sinh đột ngột, nhưng cũng không khiến hắn bối rối.
Hắn một bên tế ra mấy kiện pháp bảo phòng ngự, một bên đem thần thức bao trùm ra xung quanh, nhưng lại không phát hiện có bất kỳ cấm chế hay mai phục nào.
Vậy lão sắp đặt đưa mình vào không gian phong bế này là có mục đích gì?
Trong lòng Lâm Hiên nghi hoặc không thôi.
Ý niệm còn chưa kịp xoay chuyển, cách đó không xa, không gian đột nhiên chấn động. Lâm Hiên vội vàng quay đầu lại, đã thấy lão giả tráng kiện hiện ra từ trong hư không, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: "Không cần tìm nữa, đối phó với một hậu bối Phân Thần kỳ như ngươi, chẳng lẽ lão phu còn phải bố trí mai phục sao? Đưa ngươi đến không gian phong bế này, chẳng qua chỉ vì không muốn có kẻ nào đến quấy rầy mà thôi."
Lời giải thích này nghe qua dường như rất hợp lý.
Bất quá Lâm Hiên vẫn bán tín bán nghi.
Tu Tiên giới vốn tàn khốc, gió tanh mưa máu nhiều vô số kể, lừa gạt lẫn nhau lại càng nhiều hơn... Tuy bề ngoài đối phương là một nhân vật cực kỳ kiêu ngạo, không thèm nói lời giả dối, nhưng biết mặt không biết lòng, Lâm Hiên nào dám hoàn toàn tin tưởng lời lão nói.
Bất quá dù trong lòng còn nghi hoặc, nhưng hắn cũng không úy kỵ điều gì. Tay áo phất lên, một đạo pháp quyết kích bắn ra. Trong nháy mắt, ngân quang bùng lên, hơn mười thanh Cửu Cung Tu Du kiếm lập tức hiện ra, như gió táp mưa rào hướng về phía đối phương đâm tới.
"Chút tài mọn!"
Chung lão quái vẫn tỏ ra kiêu ngạo vô cùng. Chỉ thấy lão vươn tay vỗ nhẹ vào sau gáy, đồng thời há miệng ra. Ánh sáng màu đỏ lóe lên, một chiếc hồ lô đỏ rực như lửa, lớn cỡ nắm tay trẻ sơ sinh được phun ra.
"Ngu xuẩn, dám khoe khoang một bộ pháp bảo hoàn chỉnh trước mặt lão phu sao. Hơn mười thanh phi kiếm, cũng không đến nỗi mất mặt. Để xem ngươi đối phó với thần thông Kiếm Hồ Lô của lão phu như thế nào?"
"Kiếm Hồ Lô?"
Con ngươi Lâm Hiên hơi co lại, ánh mắt lấp lóe, tập trung toàn bộ sự chú ý vào chiếc hồ lô đỏ như lửa kia.
Sau đó, "phốc" một tiếng, từ trong hồ lô phun ra một đạo linh quang đỏ rực lớn chừng cánh tay, uy lực xem ra không hề tầm thường... Không, không đúng, đạo linh quang này sau khi rời khỏi hồ lô liền lập tức tản ra bốn phía, hóa thành từng thanh tiểu kiếm.
Thần thức Lâm Hiên đảo qua, tổng cộng có chừng vài chục thanh.
Bất quá đây mới chỉ là khởi đầu, chỉ thấy phù văn trên bề mặt hồ lô lưu chuyển, tiếng vang thanh thúy không dứt bên tai, từ bên trong lại phun ra một đạo linh quang nữa.
Mỗi một đạo linh quang đều biến thành mấy chục thanh tiểu kiếm.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ bầu trời đã bị một rừng tiểu kiếm che kín.
Nhẩm tính một chút, số lượng đã lên đến ba bốn ngàn thanh.
Sắc mặt Lâm Hiên không khỏi trở nên khó coi. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, nhưng đây là lần đầu tiên trông thấy một pháp bảo như vậy.
Nếu chỉ là kiếm quang ngưng tụ thành thì cũng chẳng đáng nói.
Mấu chốt là hàng ngàn thanh tiểu kiếm này đều là thực thể, tuyệt đối không phải thứ mà kiếm quang ngưng tụ bằng pháp lực có thể so sánh được.
Nhiều phi kiếm như vậy, quả đúng là lần đầu tiên trông thấy. Cho dù uy lực mỗi thanh không đáng vào đâu, nhưng nếu đồng loạt tấn công, uy lực sẽ cực kỳ khủng bố.
Ý niệm trong đầu xoay chuyển, Lâm Hiên nào dám tỏ ra khinh thị, cũng không cần che giấu nữa, hắn quát nhẹ một tiếng, đem toàn bộ Cửu Cung Tu Du kiếm tế ra.
Trong nháy mắt, ngân quang đại phóng, chói lòa vô cùng. Cùng với hơn chục thanh phi kiếm lúc trước, tổng cộng vừa tròn chín chín tám mươi mốt thanh Cửu Cung Tu Du kiếm, thanh thế cực kỳ kinh người.
Bổn mạng pháp bảo của Lâm Hiên nhiều đến như thế, cũng khiến Chung lão quái ngoài ý muốn vô cùng. Trên mặt lão toát ra vài phần kinh ngạc, nhưng chỉ lóe lên rồi thôi, rất nhanh đã bị vẻ kiêu ngạo thay thế.
Đối phương có nhiều Tiên Kiếm hơn nữa thì sao, cũng không thể so sánh với mình được.
"Đi!"
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn