Thế nhưng, sự việc đã đến nước này, hối hận thì có ích gì nữa.
Trong Tu Tiên Giới này vốn không có thuốc hối hận, cho dù là Chân Linh cũng không ngoại lệ. Bất kể là ai, một khi đã làm sai thì cuối cùng đều phải trả một cái giá thật đắt.
- Bồi thường? Hừ, nếu ngươi là Chân Long, Thải Phượng hay một trong Tứ Linh, may ra còn có thể lấy ra thứ mà bản cung cần. Nhưng ngươi chẳng qua chỉ là một con Kim Nguyệt Chân Thiềm nhỏ nhoi, chút của cải ngươi tích cóp sao có thể sánh được với Thái Ất tiên thảo?
Trên gương mặt nữ tử lộ ra vẻ trầm ngâm, song ngữ điệu vẫn lạnh lùng đến cực điểm, thậm chí có thể nói là tràn ngập khinh thường!
Đúng vậy, chính là khinh thường.
Cảnh tượng này, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì khó mà tin được nó lại thật sự xảy ra. Đường đường là Kim Nguyệt Chân Thiềm, một trong những Chân Linh huyền thoại, vậy mà lại bị người khác khinh miệt.
Đây quả là một chuyện vô cùng hoang đường!
Mà giờ khắc này, Lâm Hiên lại thấy rất rõ, với thực lực mà nữ tử trước mắt đã thể hiện, nàng quả thực có tư cách đó.
Tuy cảnh giới của Lâm Hiên không cách nào cảm nhận được, nhưng hắn có thể phỏng đoán chắc chắn, nữ tử này nhất định là tu tiên giả Độ Kiếp hậu kỳ. Hơn nữa còn không phải là tu sĩ hậu kỳ bình thường, tám chín phần mười là một đại năng có thanh danh lừng lẫy như Nãi Long Chân Nhân, một siêu cấp cường giả uy chấn tam giới.
Nghe nữ tử nói vậy, trong mắt Kim Nguyệt Chân Thiềm cũng lóe lên một tia oán hận.
Quả thật trong giới Chân Linh, nó chỉ là tồn tại hạng chót. Nhưng đã được gọi là Chân Linh, thực lực dù yếu đến đâu cũng có giới hạn.
Hôm nay lại bị người khác xem thường đến thế, đây là chuyện trước nay chưa từng có. Có thể tưởng tượng được cơn thịnh nộ trong lòng nó lớn đến mức nào.
Nó hận không thể lập tức rút hồn luyện phách của nữ tử này.
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng mà thôi.
Đối mặt với kẻ địch mạnh hơn mình, đánh không lại thì cũng chỉ có thể nuốt ngược cơn giận đã dâng lên đến cổ họng vào trong.
Ngược lại, trên mặt nó còn lộ ra vài phần nịnh nọt.
- Đạo hữu hà tất phải nói vậy, mọi chuyện đều có thể hóa can qua thành ngọc bạch. Bản tôn chắc chắn không có bảo vật như Thái Ất tiên thảo, nhưng thân là Chân Linh, của cải tích lũy nhiều năm cũng không ít. Ngươi chỉ cần nói ra thứ mình muốn, bản tôn nhất định sẽ bồi thường, chắc chắn sẽ khiến ngươi hài lòng.
- Thật sao?
Nữ tử áo trắng nhướng mày, đôi môi anh đào khẽ mở, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ:
- Thái Ất tiên thảo là bảo vật mà bản cung đã chăm sóc gần trăm vạn năm, có công dụng cực kỳ quan trọng đối với ta. Lại bị ngươi một ngụm nuốt mất, há có thể tùy tiện tìm thứ gì đó bồi thường là xong chuyện sao, trừ phi ngươi...
- Trừ phi thế nào?
Thấy khẩu khí đối phương đã có chút buông lỏng, Kim Nguyệt Chân Thiềm mừng rỡ trong lòng.
Chỉ cần đối phương đồng ý hòa giải là tốt rồi. Nó sợ nhất là nữ tử này không chỉ thực lực mạnh đến đáng sợ, mà tính tình còn cố chấp ngang ngược, một khi đã quyết thì không gì lay chuyển nổi. Nếu nàng thật sự liều mạng, nhất quyết phải giết mình, lúc đó mới thực sự là đại họa.
Nếu nàng đã đồng ý hòa giải, cùng lắm là tổn thất nhiều bảo vật hơn một chút là có thể hóa giải nguy cơ trước mắt.
Dù sao bảo vật cũng chỉ là vật ngoài thân, với tư cách là Chân Linh, thọ nguyên của nó dài dằng dặc, gần như tương đương với Chân Tiên. Chỉ cần còn sống, sau này ắt có cơ hội tìm lại những bảo vật đã mất.
Trong lòng thầm nghĩ như vậy, tuy bên ngoài Kim Nguyệt Chân Thiềm vẫn duy trì cảnh giác, nhưng trong lòng cũng đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của đối phương lại khiến nó phẫn nộ đến cực điểm.
- Hừ, chút bảo vật ngươi tích lũy đó, bản cung chẳng thèm để vào mắt. Ngược lại, bản thân con nghiệt súc nhà ngươi lại khiến ta có chút hứng thú. Tuy tu vi kém một chút, nhưng với thực lực này, làm linh thú trông coi động phủ cho ta cũng không tệ.
- Thế này đi, ngươi giao ra một hồn một phách, cùng ta ký kết huyết khế chủ tớ, ân oán về tiên thảo này có thể xóa bỏ ngay lập tức.
- Cái gì? Ký kết huyết khế chủ tớ?
Kim Nguyệt Chân Thiềm trợn trừng hai mắt, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin, sau đó liền bị phẫn nộ tột cùng thay thế:
- Đạo hữu, ngươi đang nói đùa với ta sao? Ngươi muốn ta nhận ngươi làm chủ, ngươi có nhầm không vậy? Bản tôn dù sao cũng là Chân Linh, chứ không phải lũ yêu tộc hạ tiện kia!
Kim Nguyệt Chân Thiềm vô cùng phẫn nộ, nó cảm thấy tôn nghiêm của mình bị sỉ nhục nặng nề.
- Hừ, bản cung không có tâm trạng ở đây nói nhảm với ngươi. Ngươi nghĩ tâm tình của ta tốt lắm sao? Đây là cách duy nhất để hóa giải ân oán về Thái Ất tiên thảo. Ngươi, hoặc là tôn ta làm chủ, hoặc là đi chết!
Đối mặt với sự phẫn nộ của Chân Linh, bạch y nữ tử lại chẳng hề để tâm, dáng vẻ không chút khoan nhượng.
- Được, được lắm...
Kim Nguyệt Chân Thiềm giận quá hóa cười:
- Các hạ chẳng qua chỉ là một tu tiên giả Độ Kiếp hậu kỳ mà thôi, ngươi thật sự coi bản tôn là quả hồng mềm mặc sức bóp nắn sao? Pháp lực của ngươi đúng là cao hơn ta một bậc, nhưng nếu bản tôn thật sự liều mạng, ngươi cũng đừng mong toàn thân trở ra. Chẳng lẽ đạo hữu chưa từng nghe câu ‘giết địch một nghìn, tự tổn tám trăm’ hay sao?
"Quả nhiên là tu tiên giả Độ Kiếp hậu kỳ, không biết là vị tiền bối đại danh đỉnh đỉnh nào?"
Lâm Hiên ẩn mình trong bóng tối, qua những lời đối thoại, cuối cùng hắn cũng đoán ra được tu vi của nữ tử kia. Đáng tiếc, tuy thực lực của hắn không yếu, nhưng đối với những bí ẩn của cấp bậc Độ Kiếp Kỳ cũng không tiếp xúc nhiều. Ngoại trừ tam đại Yêu Vương cùng tam đại Tán Tiên là tương đối quen thuộc, đối với các đại năng khác, hắn cũng chỉ tình cờ biết đến Nãi Long Chân Nhân. Ngoài ra, những cường giả khác trong Linh Giới, hắn ngay cả tên cũng chưa từng nghe qua.
Chuyện này cũng không có gì lạ, trong Tu Tiên Giới, tầm mắt và kiến thức vốn tỷ lệ thuận với tu vi. Thực lực của hắn còn chưa đạt tới tầng thứ đó, hiển nhiên cũng không thể tiếp xúc với những kiến thức tương ứng.
Mà tuy Kim Nguyệt Chân Thiềm vô cùng phẫn nộ, nhưng những lời này vẫn mang vài phần ý tứ hòa giải.
Nó là người rõ ràng nhất thực lực của kẻ địch, vì vậy khó tránh khỏi có chút mạnh miệng yếu lòng.
Nhưng nữ tử áo trắng lại là một nhân vật vô cùng quả quyết, căn bản không có hứng thú dây dưa với đối phương. Không một lời thừa thãi, đôi mi thanh tú của nàng nhướng lên, bàn tay nhỏ nhắn giơ ra, một thanh tiên kiếm mỏng như cánh ve, trong suốt như pha lê, lặng lẽ hiện ra trong lòng bàn tay nàng.
Thân kiếm khẽ rung lên, dường như chỉ có bờ vai nàng khẽ động, ngoài ra không hề có động tác dư thừa nào, nhưng toàn bộ bầu trời tức khắc như bị một loại ma thuật nào đó thay đổi, bị vô số kiếm khí lấp đầy.
Kiếm khí tựa mưa sa, rực rỡ mà sắc lạnh, nhiều đến hàng ngàn hàng vạn đạo, thanh thế mênh mông cuồn cuộn, không hề thua kém một kích toàn lực đã đánh bay Kim Nguyệt Chân Thiềm lúc trước.
Công kích mang theo khí thế kinh thiên động địa như vậy, nhưng tất cả kiếm khí lại được sắp xếp theo một trật tự huyền ảo, dường như ẩn chứa một loại thiên địa pháp tắc nào đó, nhưng cụ thể là gì thì lại không thể nói rõ thành lời.
Lâm Hiên ngây cả người, hoàn toàn quên mất bản thân đang ở cách nơi giao chiến chỉ trăm dặm. Với uy lực kinh người của những đạo kiếm khí kia, nếu như có một đạo vô tình bay lạc đến đây, chín phần mười là hắn không thể nào chống đỡ nổi.
Chỉ có điều, không thể trách Lâm Hiên thất thần được, bởi vì tình cảnh trước mắt chính là một cơ duyên lớn lao. Cường giả Độ Kiếp hậu kỳ cùng Chân Linh giao chiến, đây đâu phải là cơ hội tầm thường mà hắn có thể tận mắt chứng kiến. Nói không chừng, những hình ảnh này có thể mang lại cho hắn sự giác ngộ, bất kể là đối với việc tu luyện hay đột phá cảnh giới đều có lợi ích to lớn.
Vì vậy, hắn nhìn không chớp mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết nhỏ nào.
- Ộp!
Một tiếng gầm kinh thiên động địa truyền vào tai, đã đến nước này thì Kim Nguyệt Chân Thiềm cũng không còn đường lui. Tuy nó cực kỳ kiêng dè nữ tử trước mắt, nhưng thân là Chân Linh, nó cũng có sự kiêu hãnh của riêng mình, tuyệt đối không thể đi làm linh thú cho đối phương.
Sự việc đã đến nước này, không còn đường thương lượng nữa. Bất kể có thể đánh thắng hay không, nó cũng chỉ có thể dốc toàn lực cùng đối phương quyết một trận tử chiến.