Thế nhưng, sự kinh ngạc vẫn chưa dừng lại, một thanh âm lười biếng khác lại truyền vào tai:
"Đúng vậy, hai vị từ Ma Giới đến đây, hô phong hoán vũ, muốn trao đổi bảo vật thì cứ trao đổi bảo vật. Hôm nay lại muốn ngay trước mặt chúng ta, ức hiếp một tu sĩ Phân Thần kỳ nhỏ bé. Bảo Xà, Băng Phách, hai người các ngươi có phải là quá không xem các tu sĩ Linh Giới chúng ta vào mắt rồi không?"
Thanh âm ấy êm tai vô cùng, mang theo vài phần ý vị mềm mại đáng yêu không nói nên lời, khiến người nghe cảm thấy toàn thân khoan khoái. Thế nhưng, sắc mặt Băng Phách lại lập tức âm trầm xuống.
Có nhầm không vậy, mình chỉ muốn dạy dỗ một tiểu tử mà lại có nhiều người đến thế nhảy ra cản trở sao?
Ban đầu là Nãi Long Chân Nhân lên tiếng bảo vệ, tiếp đó Quảng Hàn tử và Cửu Vĩ Thiên Hồ lại lần lượt đứng ra.
Nàng dù thân là Chân Ma Thủy Tổ, nhưng thực lực của ba người này, nàng cũng không dám có chút khinh thường nào.
Tuy nói là không sợ, nhưng nếu không cần thiết, nàng cũng không muốn động thủ với ba người bọn họ!
Chỉ là việc này thật sự quá đỗi kỳ quái.
Một tu sĩ Phân Thần kỳ nhỏ bé, cớ sao lại đáng để ba vị đại năng đỉnh cấp của Linh Giới phải liên thủ bảo vệ?
Lẽ nào tiểu tử họ Lâm này còn liên quan đến bảo vật kinh người nào đó?
Ý niệm trong đầu Băng Phách xoay chuyển cực nhanh, nhưng nhất thời cũng không thể nào nghĩ thông suốt những khúc chiết bên trong.
Chỉ có thể đứng đó mà đoán già đoán non.
"Các ngươi thật sự định bảo vệ tiểu tử họ Lâm này, đối nghịch với bản Thủy Tổ sao?" Thanh âm không chút thiện cảm của Băng Phách truyền đến tai.
Lời uy hiếp này của nàng, nếu là người khác, tự nhiên sẽ vô cùng hữu dụng, nhưng Quảng Hàn tử và Cửu Vĩ Thiên Hồ nào có để tâm.
Băng Phách Thủy Tổ thì đã sao, cũng không phải chưa từng giao thủ với nàng ta. Tồn tại cấp bậc như bọn họ, tuy tránh những cuộc giao tranh vô nghĩa, nhưng giữa họ với nhau, cũng chẳng có ai sợ ai.
Băng Phách và Bảo Xà liếc nhìn nhau, biểu cảm đều rất khó coi.
Các nàng cũng có chút không biết phải làm sao.
Nếu chỉ có một mình Nãi Long Chân Nhân, các nàng còn có nắm chắc khiến đối phương ném chuột sợ vỡ bình.
Nhưng Thanh Khâu Quốc Chủ và Quảng Hàn Chân Nhân lại công khai đến gây rối, tình huống này là điều mà các nàng tuyệt đối không lường trước được.
Nếu thật sự động thủ, phe nàng và Bảo Xà chỉ có hai người, Thiên Nguyên tuy cũng là Thánh Tổ, nhưng trong cuộc đấu pháp cấp bậc này, e rằng khó mà phát huy được tác dụng gì.
Nói cách khác, tình thế các nàng phải đối mặt chính là địch đông ta ít.
Tuy không đến mức vẫn lạc, nhưng khả năng thua cuộc lại rất lớn.
Nói cách khác, động thủ không phải là lựa chọn sáng suốt.
Bỏ qua?
Con đường này dường như không tệ, nhưng lại khiến cho thể diện của Băng Phách và Bảo Xà biết đặt vào đâu?
Đường đường là Chân Ma Thủy Tổ, lại vì một câu nói của đối phương mà lùi bước, cho dù có trở về Ma Giới, hai nàng cũng sẽ cảm thấy mất mặt đến cực điểm.
Sĩ khả sát bất khả nhục!
Huống chi các nàng thật sự không muốn buông tha cho tiểu tử Lâm Hiên kia.
Phải làm sao bây giờ?
Thông minh quá sẽ bị thông minh hại, trong phút chốc, Bảo Xà và Băng Phách cũng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Lần này, thật đúng là lấy đá ghè chân mình rồi.
"Hai người các ngươi, thật sự định gây khó dễ cho bản Thánh Tổ?"
Sắc mặt Băng Phách cực kỳ khó coi, nếu thật sự không còn lựa chọn nào khác, nàng sẽ không khuất phục, cùng lắm thì đại náo một trận mà thôi. Dù sao đối phương cho dù ỷ vào người đông thế mạnh, có thể chiếm được thượng phong, nhưng tuyệt đối không thể nào giữ được mình lại.
Biểu cảm của Bảo Xà cũng tương tự, nàng ta vốn là một kẻ không thích nói nhiều, trông có vẻ như mọi thứ đều răm rắp nghe theo sự sắp đặt của Băng Phách.
"Ha, chưa nói đến gây khó dễ, chỉ là hai vị đạo hữu thân phận cỡ nào, lại liên thủ ức hiếp một tu sĩ Phân Thần kỳ nhỏ bé, hai vị không thấy có chút quá đáng sao?" Quảng Hàn Chân Nhân nhàn nhạt nói.
"Đúng vậy, ngay trước mặt chúng ta, quả thực là không nể mặt, thiếp thân sao có thể mặc kệ được?" Ngữ khí của Cửu Vĩ Thiên Hồ cũng nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, hôm nay, phe họ đang chiếm thế chủ động.
"Ý hai vị là, Băng Phách đại nhân và Bảo Xà đại nhân, cùng tiểu tử họ Lâm này thân phận chênh lệch quá xa, động thủ có phần không thích hợp sao?"
Ngay lúc bầu không khí ngày càng ngưng đọng, một thanh âm ngoài dự liệu của mọi người lại truyền vào tai.
Không chỉ các tu sĩ Linh Giới có mặt ở đây lộ vẻ kinh ngạc, mà ngay cả Bảo Xà và Băng Phách cũng ngỡ ngàng nhìn nhau.
Thiên Nguyên Thánh Tổ.
Lại là gã này xen vào.
Công bằng mà nói, nếu ở một nơi khác, Thiên Nguyên với tư cách là lão quái vật cấp Độ Kiếp, vẫn là vô cùng oai phong. Vấn đề là, giờ này phút này, tại Bồng Lai tiên đảo, tu sĩ Độ Kiếp kỳ đã có hơn trăm người, mà kẻ gây tranh chấp lại là Tán Tiên, Yêu Vương, Chân Ma Thủy Tổ, một Cổ Ma Độ Kiếp sơ kỳ như Thiên Nguyên quả thực chẳng đáng là gì.
Từ trước đến nay, Thiên Nguyên luôn tỏ ra như một tên đầy tớ, cung kính đứng sau lưng Bảo Xà và Băng Phách.
Mọi người đã quen với sự trầm mặc của hắn, lần này đột nhiên mở miệng, quả thực có cảm giác "một tiếng hót kinh người".
Băng Phách cũng có chút bất ngờ, chỉ một thoáng chần chờ, nàng cũng không mở miệng ngăn cản. Thiên Nguyên là thuộc hạ của nàng không sai, nhưng dù gì cũng là cấp bậc Thánh Tổ, quát tháo ra lệnh cũng có chút không thích hợp. Huống chi đối với thuộc hạ này, nàng cũng hiểu rõ, xem như là một kẻ có tâm cơ, đột nhiên nói như vậy, nhất định đã có một phen tính toán.
Cục diện bây giờ đã đủ tệ rồi, Thiên Nguyên đột nhiên mở miệng, liệu có thể xoay chuyển càn khôn được không?
Băng Phách không biết, nhưng còn nước còn tát, cứ thử xem sao.
"Nếu như các vị cảm thấy, Băng Phách và Bảo Xà đại nhân cùng tiểu tử họ Lâm chênh lệch quá xa, động thủ là lấy lớn hiếp nhỏ, vậy thì để ta thay mặt hai vị đại nhân, cùng tiểu tử họ Lâm một trận, các vị hẳn là không còn gì để nói nữa."
Thiên Nguyên quả thật không tầm thường, đối mặt với Quảng Hàn Chân Nhân và Thanh Khâu Quốc Chủ, lời nói vẫn mạch lạc rõ ràng, không hề có chút sợ hãi.
"Ngươi cùng tiểu tử họ Lâm động thủ?"
Quảng Hàn Chân Nhân kinh ngạc, sau đó không nhịn được mà bật cười: "Hừ, các hạ tính toán cũng hay thật, ngươi tuy không phải Bảo Xà hay Băng Phách, nhưng dù gì cũng là cấp bậc Thánh Tổ, quyết đấu với tiểu tử họ Lâm, chẳng lẽ không phải là ỷ lớn hiếp nhỏ sao?"
Cũng khó trách Quảng Hàn Chân Nhân nói như vậy, dù sao thực lực của Lâm Hiên ông chưa từng thấy qua.
Theo tư duy thông thường mà nói, Độ Kiếp kỳ và Phân Thần kỳ hoàn toàn là một trời một vực, để Lâm Hiên quyết đấu với Thiên Nguyên, đây chẳng phải là đẩy hắn vào chỗ chết sao?
Vừa mới nói một câu phản bác, bên cạnh, Cửu Vĩ Thiên Hồ lại bất ngờ mở miệng: "Bảo Xà và Băng Phách không ra tay, đổi lại ngươi cùng tiểu tử họ Lâm quyết đấu, chủ ý này, xem ra cũng được."
"Quốc chủ?"
Quảng Hàn Chân Nhân kinh hãi, Cửu Vĩ Thiên Hồ bị chập dây thần kinh nào vậy, đây không phải là hại Lâm Hiên sao, tiểu tử này nếu vẫn lạc, mình cũng không biết ăn nói sao với Bách Hoa tiên tử.
"Ha ha, chân nhân không cần phải vội, bản cung tự có lý lẽ của mình. Huống chi chuyện này, Lâm Hiên mới là chính chủ, ta thấy chúng ta tốt nhất vẫn nên hỏi ý của vị tiểu hữu này một chút."
Thanh âm của Thanh Khâu Quốc Chủ truyền vào tai, tại Băng Hải Giới, nàng đã từng chứng kiến thực lực của Lâm Hiên. Tuy rằng trong mắt những tồn tại cấp bậc như bọn họ, nó không đáng nhắc tới, nhưng cũng tuyệt không phải là có thể dùng tiêu chuẩn của Phân Thần kỳ để đo lường.