Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1403: CHƯƠNG 2866: THƯỢNG PHẨM ĐAN

"Vậy tỷ tỷ sưu tầm Tu La Thất Bảo, chẳng lẽ là muốn..."

"Đúng vậy. Người khôn ngoan nghĩ ngàn điều, ắt cũng có một điều sơ sót. Dù là A Tu La Vương kinh tài tuyệt diễm cũng không thể tránh khỏi sai lầm. Sự sắp đặt cho việc chuyển sinh của nàng cố nhiên là xảo diệu vô cùng, nhưng đối với ta mà nói, lại cố tình có kẽ hở để lợi dụng. Nếu có thể thu thập đủ Tu La Thất Bảo, sức mạnh sánh ngang Chân Tiên của A Tu La Vương sẽ thuộc về ta."

Băng Phách nói đến đây, trong mắt loé lên một tia dị sắc, vừa như khát vọng, lại tựa ghen ghét, còn ẩn chứa vài phần hàm ý phức tạp khó tả.

Bảo Xà không khỏi âm thầm suy tư, chỉ sợ ân oán giữa vị tỷ tỷ này của mình và A Tu La Vương còn sâu xa hơn thế nữa.

Bất quá vẫn là câu nói cũ, họa từ miệng mà ra, nàng tuy trong lòng hiếu kỳ nhưng tuyệt đối sẽ không chủ động dò hỏi.

Chỉ là nếu Băng Phách thật sự có thể tìm đủ Tu La Thất Bảo, đem sức mạnh của A Tu La Vương thu vào túi, vậy thì nhìn khắp tam giới, sẽ không còn ai là địch thủ. Bản thân mình là hảo hữu thân thiết nhất của nàng, cũng sẽ nước lên thì thuyền lên, thân phận khác đi một trời một vực, thậm chí có thể mượn sức của nàng để tiến thêm một bước, vũ hóa thành tiên, cũng không phải là không có một tia khả năng.

Nghĩ đến đây, dẫu với tâm cảnh của Bảo Xà Thánh Tổ, trái tim cũng không khỏi đập nhanh hơn mấy phần. Là một trong chín vị Chân Ma Thủy Tổ, thân phận tuy đã vô cùng tôn quý, nhưng so với Chân Tiên, dù sao vẫn còn chênh lệch.

Tu tiên giả bình thường có lẽ lấy trường sinh bất lão làm mục tiêu, nhưng khi thực lực đã đến cấp bậc của các nàng, trường sinh đã chẳng có gì đặc biệt. Con đường tu luyện là vô tận, càng cường đại lại càng hướng về cảnh giới Chân Tiên vô cùng.

Thế nhưng lại luôn kém một bước, trả giá mấy trăm vạn năm mà vẫn khó lòng lĩnh ngộ được cảnh giới Chân Tiên. Hôm nay cơ hội đã đến, nếu Băng Phách có thể được như ý nguyện, có lẽ mình cũng có cơ hội thơm lây.

Về phần bỏ qua Băng Phách, tự mình đi tìm Tu La Thất Bảo, ý nghĩ này Bảo Xà tự nhiên cũng từng có, nhưng rất nhanh đã dập tắt.

Muốn giải trừ phong ấn, phải dùng huyết mạch của A Tu La Vương tộc làm dẫn. Lời này của Băng Phách không phải là nói suông. Nếu không, không có trở ngại này, nàng đâu có ngốc mà đem bí mật động trời như vậy nói cho mình nghe!

Băng Phách dám làm như thế, hẳn là đã đoán chắc mình dù có được bảo vật cũng vô dụng. Điểm này, Bảo Xà trong lòng hiểu rõ, đã như vậy, nàng cũng không nảy sinh ý nghĩ không an phận nào nữa.

Thành thành thật thật phò tá Băng Phách tìm kiếm bảo vật, đến lúc đó nàng ăn thịt, mình cũng sẽ được húp canh. Điều này đối với cả hai người đều có lợi.

Nghĩ tới đây, Bảo Xà mỉm cười mở miệng:

"Tỷ tỷ yên tâm, Tu La Thất Bảo tuy không biết ở nơi nào, nhưng làm muội muội, nhất định sẽ tận tâm phò tá tỷ..."

"Tốt, chỉ cần tỷ muội chúng ta liên thủ, thiên hạ này đâu cũng đi được. Ngu tỷ nếu có ngày tâm nguyện được đền bù, cũng sẽ không bạc đãi ngươi đâu."

Băng Phách trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, một phen thuyết phục của mình cuối cùng không uổng phí. Có Bảo Xà tương trợ, việc tìm kiếm Tu La Thất Bảo chắc hẳn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Sau đó hai nữ lại trò chuyện thêm vài chuyện khác. Rất nhanh, phía trước xuất hiện một sơn cốc hoang vu. Sơn cốc bị núi hoang bao bọc, nhưng lại trơ trụi, đừng nói hoa cỏ cây cối, ngay cả một bụi cỏ thấp bé cũng không thấy.

Không chỉ có vậy, linh khí trong thiên địa cũng cực kỳ cổ quái, thế nhưng trên mặt Bảo Xà và Băng Phách lại đồng thời lộ ra vẻ vui mừng.

"Không tệ, không tệ, chính là nơi này. Từ tọa độ không gian này xé rách hư không, hai ta có thể trở về Thánh Giới rồi." Bảo Xà vui mừng nói.

"Ừm." Băng Phách gật đầu: "Lần này ra ngoài, cuối cùng không uổng công, đã thành công lấy được hộp trang điểm trong Tu La Thất Bảo. Đáng tiếc tên tiểu tử họ Lâm kia quá mức giảo hoạt, lại để hắn từ trong tay tỷ muội chúng ta trốn thoát được!"

"Tỷ tỷ vừa mới còn khuyên ta, đừng quá để tâm đến việc này, sao hôm nay chính tỷ lại canh cánh trong lòng như vậy?" Bảo Xà ngạc nhiên, có chút kỳ quái nói.

"Không có gì, ngu tỷ bất quá là hữu cảm nhi phát mà thôi. Tên tiểu tử họ Lâm này tuy đáng giận, nhưng tư chất quả thật không tầm thường, tấn cấp cực nhanh, hôm nay lại được Cửu Chuyển Linh Xà Đan của ngươi tương trợ, bước vào Độ Kiếp kỳ cũng có một tia khả năng. Cái gọi là nuôi hổ gây họa, ta cảm thấy mối phiền toái này vẫn nên sớm tìm cách diệt trừ."

Băng Phách nói như vậy. Nàng đúng là đã khuyên Bảo Xà, nhưng sắp phải rời khỏi Linh Giới rồi, trong lòng lại không hiểu sao cảm thấy có chút bất an. Cảm giác lo sợ này, với tư cách là Chân Ma Thủy Tổ, đã bao nhiêu năm nàng chưa từng trải qua.

Thân là tu tiên giả, linh triệu trong lòng này tuy chưa chắc lần nào cũng ứng nghiệm, nhưng nếu xem nhẹ, khẳng định cũng không ổn. Cho nên nàng mới nói phải nhanh chóng diệt trừ Lâm Hiên.

Chỉ là lần này, khẳng định không kịp nữa rồi. Bất quá cho dù trở về Thánh Giới, với thân phận của các nàng, muốn đối phó một tu sĩ Phân Thần kỳ, cũng luôn có thể nghĩ ra cách.

"Ha ha, tỷ tỷ việc này không cần phải gấp. Tên tiểu tử họ Lâm kia nếu thật sự dùng Cửu Chuyển Linh Xà Đan để đột phá bình cảnh Độ Kiếp kỳ, tuyệt đối không có khả năng thành công. Không chỉ vậy, hắn còn có thể tẩu hỏa nhập ma, căn bản không cần hai ta động thủ, sẽ tự khắc hồn quy Địa Phủ." Bảo Xà cười nhẹ nói.

"Vì sao, chẳng lẽ Cửu Chuyển Linh Xà Đan ngươi cho hắn là giả?" Băng Phách hết sức kinh ngạc.

"Đương nhiên là thật. Tiểu tử kia đã chỉ đích danh muốn vật ấy, có thể thấy kiến thức cũng không tầm thường. Ta nếu lấy ra một viên đan dược giả, tám chín phần mười sẽ bị hắn nhìn thấu ngay tại chỗ, chẳng phải là làm mất mặt mũi của ta và tỷ tỷ hay sao?" Thanh âm nhàn nhạt của Bảo Xà truyền vào tai.

"Đã là thật, vậy tại sao ngươi nói hắn dùng vào ngược lại sẽ tẩu hỏa nhập ma, đến nỗi hồn phi phách tán?" Băng Phách càng nghe càng hồ đồ, với tâm cơ của nàng, nhất thời cũng không nghĩ ra được chỗ huyền diệu bên trong.

"Tỷ tỷ có lẽ cũng rõ, Cửu Chuyển Linh Xà Đan tuy quý hiếm vô cùng, nhưng là dùng chín chín tám mươi mốt loại độc xà làm chủ dược, phụ thêm các loại linh vật trân quý khác, ngưng luyện mà thành."

"Đúng vậy, điều này ta tự nhiên biết." Băng Phách gật đầu nói.

"Viên đan này luyện chế không dễ, cho dù là ta, bình thường cũng chỉ có thể luyện chế ra một ít linh đan phẩm chất thông thường mà thôi. Bất quá luyện nhiều lần, cũng có lúc cơ duyên xảo hợp. Viên Cửu Chuyển Linh Xà Đan ta tặng cho Lâm Hiên, chính là trong một lần vận khí cực tốt, luyện chế ra được thượng phẩm đan."

"Thượng phẩm đan." Băng Phách cũng không phải tu sĩ tầm thường, đã mơ hồ đoán ra được điều gì.

"Ha ha, xem ra tỷ tỷ đã nghĩ tới. Dược lực của Cửu Chuyển Linh Xà Đan vô cùng cương mãnh, đan dược phẩm chất thông thường cũng đủ để tăng tỷ lệ tiến giai Độ Kiếp kỳ của tu sĩ lên hai thành. Mà viên thượng phẩm đan này, theo ta ước tính, không sai biệt lắm là có một nửa tỷ lệ."

"Một nửa?" Băng Phách dù đã có suy đoán, vẫn bị dọa cho giật mình. Nhìn khắp tam giới, tồn tại Độ Kiếp kỳ có mấy người, viên đan dược này lại có một nửa tỷ lệ giúp người ta tấn cấp, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

"Ha ha, tỷ tỷ yên tâm, một nửa tỷ lệ tuy kinh người, nhưng cũng phải có mệnh hưởng dụng mới được. Chính vì viên cực phẩm đan này không tầm thường, cho nên chỗ tốt của nó cũng không phải là một tu sĩ Phân Thần kỳ có thể thừa nhận nổi. Hắn nếu thật sự ăn vào vật ấy, chỉ có thể tẩu hỏa nhập ma..."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!