Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 142: CHƯƠNG 142: NAM MINH LY HỎA

"Hừ! Thần thông của tu sĩ Ngưng Đan Kỳ chẳng qua chỉ có thế này thôi sao?"

Âm thanh hòa lẫn trong hào quang rực rỡ dần tản đi, để lộ chân diện mục của hung thủ. Chúng nhân lúc này ngước mắt nhìn lên, vẻ mặt ai nấy đều cực kỳ cổ quái.

Đó là một tảng đá hình trứng, to bằng nắm tay!

Tảng đá có màu lam nhạt, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng bên trong lại ẩn chứa linh lực hỏa thuộc tính vô cùng kinh người.

Lâm Hiên khẽ chớp mắt, trong lòng mơ hồ nghĩ tới điều gì đó, mày nhíu lại trầm tư.

Đám tu sĩ tại đây đều kinh hãi đến ngây người. Tu sĩ họ Chu cùng nữ tu kia liếc nhìn nhau. Bọn họ đã đạt Kim Đan đại thành, kiến thức tự nhiên uyên bác, nhưng chuyện kỳ lạ như thế này quả thực là lần đầu tiên chứng kiến.

Một tảng đá lại có thể đàm thoại, thậm chí còn có thể sát nhân?

Khi bọn họ còn đang kinh ngạc tột độ, dị tượng lại nổi lên. Từ bên trong tảng đá phát ra một luồng sáng, nhanh chóng tụ lại thành một tiểu nhân.

Tiểu nhân này trông kháu khỉnh vô cùng, chỉ cao chừng ba bốn tấc. Toàn thân rõ ràng là hình hài một tiểu hài nhi, nhưng vẻ mặt lại dữ tợn vô cùng.

"Cái này... Đây rốt cuộc là vật gì?"

Nữ tu mặt mày biến sắc, kinh hãi thốt lên. Chẳng lẽ tiểu nhân hình dáng cổ quái này lại là Nguyên Anh của tu sĩ trong truyền thuyết?

Chẳng lẽ là một vị lão quái nào đó đến khu vực bị chiếm cứ tìm kiếm bảo vật, lại xui xẻo đến mức thể xác bị hủy diệt, chỉ còn lại Nguyên Anh bị phong ấn?

Nếu đúng là như vậy, hoàn cảnh của nàng và các tu sĩ ở đây sẽ vô cùng nguy hiểm. Bởi vì đã mất đi thể xác, đối phương rất có thể sẽ thi triển *Đoạt Xá*.

Đoạt Xá chính là một loại thần thông ác độc nghịch thiên, chỉ có tu sĩ Nguyên Anh Kỳ mới có thể tu luyện. Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ không may ngã xuống vốn rất hiếm, nhưng nếu gặp phải hoàn cảnh đó, Nguyên Anh có thể xuất khiếu chạy trốn. Đương nhiên, những Nguyên Anh như thế về sau không có thân thể. Thế là, có một vị Cổ Tu tiền bối đã sáng tạo ra loại bí pháp chiếm đoạt tinh hồn kẻ khác, bằng cách đoạt lấy thân thể của các tu sĩ cấp thấp hơn.

May mắn thay, hành vi thương thiên hại lý này cũng có hạn chế rất lớn. Sau mỗi lần Đoạt Xá, tu vị của Nguyên Anh sẽ rớt xuống không ít. Hơn nữa, linh căn tố chất của thân thể bị đoạt xá thường không thể sánh bằng bản thể của tu sĩ trước kia. Như vậy, cho dù Đoạt Xá thành công, đối với việc tu luyện về sau cũng cực kỳ có hại. Cho nên, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tu sĩ Nguyên Anh Kỳ sẽ không làm ra chuyện độc ác này.

Do đó, Đoạt Xá thuộc về loại pháp thuật cấm kỵ, khiến phần lớn các tu sĩ nghe đến đều phẫn nộ. Nếu một khi tu sĩ Nguyên Anh Kỳ làm ra chuyện bất hảo này, họ cũng sẽ tiện tay sát nhân diệt khẩu những kẻ chứng kiến.

Hôm nay, nữ tu và nhóm tu sĩ này thật xui xẻo khi gặp phải oan gia này. Nghĩ tới đây, trong đáy mắt của Quỷ Đạo nữ tu hiện lên tia sợ hãi. Đối phương cho dù không có thân thể, nàng cũng nào phải là đối thủ.

Nghĩ vậy, thân hình nàng đột ngột hóa thành một đạo hắc quang, hướng về một phương xa phá không mà đi.

"Muốn chạy sao? Nào có dễ dàng như thế?"

Hài nhi cổ quái kia thầm hừ một tiếng, phùng má phun ra một đạo hỏa diễm.

Quỷ Đạo nữ tu đương nhiên không khoanh tay chịu chết, nàng lấy ra một tấm lục phù dán lên người. Sau đó, môi anh đào hé mở, cực nhanh niệm ra một câu chú ngữ. Ngay lập tức, vô số âm phong và hắc vụ bao bọc lấy nàng.

Thủ đoạn phòng ngự này quả thật bất phàm, nhưng trên mặt hài nhi lại hiện lên vẻ châm chọc.

Hỏa diễm trong nháy mắt đã bắn tới. Không ngờ những quỷ vụ dày đặc dùng để phòng ngự lại không chút hiệu quả, trong chốc lát đã bị bốc cháy. Rồi nghe bên trong hỏa diễm truyền ra tiếng kêu thê lương thảm thiết của Quỷ Đạo nữ tu, sau một lát thân thể nàng đã biến thành tro tàn.

Uy năng đến cỡ như thế, vượt xa hỏa diễm bình thường.

Ban đầu đám tu sĩ còn hoài nghi thân phận của hài nhi, nhưng lúc này từng người mặt không còn chút huyết sắc, toàn bộ đều nhận định đây chính là Nguyên Anh Chân Hỏa trong truyền thuyết.

Lâm Hiên nhướng đôi chân mày, như phát hiện điều gì đó, rồi lần nữa mày nhíu lại. Trong lòng hắn đã có suy đoán, nhưng đúng hay không cần phải tiếp tục quan sát mới có thể khẳng định. Giả như suy đoán là sự thực, lần này mặc dù nguy hiểm, nhưng cơ duyên thật sự không nhỏ.

Lúc này, những tu sĩ ở đây đâu thể bình tĩnh thong dong như hắn. Mắt thấy nữ tu kia ngã xuống, cơ hồ đảm lược của bọn họ mất hết, nào còn tâm trí nghênh địch. *Oa* một tiếng, đám tu sĩ như chim tan thú chạy, tán loạn ra tứ phía, có thể thoát thân hay không còn phải trông vào vận khí của từng người.

Còn tu sĩ họ Chu thì mím chặt môi, sắc mặt cực kỳ khó coi. Hắn nằm mộng cũng không ngờ lại xảy ra biến cố lớn đến cỡ này. Không những không tìm được bảo vật, ngược lại hoàn cảnh lúc này hệt như chó nhà có tang. Môn nhân đệ tử có lẽ đã ngã xuống rất nhiều, nhưng bây giờ hắn bất chấp, chỉ cần có thể chạy thoát được là hắn phải tạ ơn thiên địa rồi.

Ở điểm này, hắn lại có vài phần tự tin. Dù sao, trong số tu sĩ còn lại, tu vị của hắn là cao nhất. Hơn nữa, công pháp sở tập lại là phong thuộc tính. Về phương diện độn thuật, hắn còn hơn tu sĩ cùng cấp một bậc.

Gần như trong nháy mắt, hắn đã bỏ chạy được xa hơn mười dặm. Trong lòng mới có chút an toàn, đột nhiên một đạo hồng quang từ sau lưng bắn nhanh mà tới, độn tốc kinh nhân như vậy, so với hắn thì nhanh hơn gấp đôi. Bên trong hồng quang, tên hài nhi kia mặt đầy sát khí đã đứng chắn trước mặt hắn.

Sắc mặt tu sĩ cao lớn đại biến, hết trắng rồi lại chuyển sang đỏ. Đột nhiên hắn khom lưng, hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống, liên tục dập đầu: "Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng."

Tên hài nhi kia làm gì có tâm ý thương hại, nhe răng cười một tiếng rồi tiểu thủ múa ra một trảo. Một đạo hỏa diễm xuất hiện trên không. Lúc này tu sĩ họ Chu sắc mặt thảm biến, định ngăn cản nhưng đã muộn. Pháp bảo căn bản là không kịp xuất ra, chỉ miễn cưỡng phát ra một vòng quang tráo hộ thân.

*Oanh* một tiếng! Chỉ thấy mấy tiếng kêu rên thảm thiết phát ra, tu sĩ nọ đã biến thành một khối hỏa cầu. Tên hài nhi cổ quái nhẹ nhàng thở ra, trên mặt lộ ra một chút mệt mỏi.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt nó trở nên nghiêm nghị, cảnh giác liếc sang bên trái.

Chỉ thấy một vầng hào quang màu xanh bay vụt qua, hơn nữa còn từ trong di hài hỏa diễm lấy đi túi trữ vật của tu sĩ họ Chu.

"Người này chết cũng đáng thương, nếu hắn không nhát gan như vậy, chỉ bằng cổ bảo đỉnh bậc này, dù không chắc chắn có thể thắng ngươi, nhưng tự bảo vệ tính mạng thì không khó khăn gì."

Theo lời nói lạnh nhạt, hào quang màu xanh kia tụ lại thành một thanh niên tướng mạo bình thường. Lúc này, thiếu niên từ trong túi trữ vật lấy ra một cái hồ lô to cỡ bàn tay, trên mặt lộ ra thần sắc mừng rỡ.

Ngược lại, hài nhi thì sắc mặt đầy cảnh giác, thầm đánh giá người thanh niên trước mắt. Người này tu vị cũng là Ngưng Đan trung kỳ, giống ba người đã ngã xuống trong tay nó. Nhưng không hiểu sao, hài nhi lại cảm giác từ trên người đối phương phát ra một luồng uy hiếp vĩ đại.

"Ngươi là người phương nào, thật to gan dám tới nơi này tìm chết?"

"Tự tìm cái chết?" Thiếu niên cười cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết: "Lâm mỗ vốn không có nhã hứng đến như vậy. Ngươi cũng không cần ở trước mặt ta giả bộ làm đại nhân vật gì đó. Mấy tên ngu ngốc kia nhận lầm ngươi là Nguyên Anh của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Lâm mỗ lại không có hồ đồ như vậy. Thật đáng cười, thiên đại cơ duyên như vậy mà những tên si ngốc kia lại buông tha, vì nhát gan mà ngã xuống trong tay ngươi. Hôm nay, đại tiện nghi này xem ra Lâm mỗ ta đành phải độc hưởng vậy."

Mấy câu nói của Lâm Hiên vốn không đầu không đuôi, nhưng lại khiến cho sắc mặt hài nhi kia đại biến. Nó đưa mắt nhìn về phía Lâm Hiên, không còn vẻ phiêu diêu như ban đầu, mà ngược lại lộ ý cảnh giác vô cùng.

Lâm Hiên vốn không định dây dưa thêm, hắn thò tay vỗ vào túi trữ vật, đem Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm tế ra, không ngừng bay quanh trên đỉnh đầu.

"Pháp bảo băng thuộc tính?" Vẻ mặt hài nhi kia càng âm trầm xuống.

"Không sai, coi như các hạ có chút nhãn lực. Đối phó Nam Minh Ly Hỏa yêu linh như ngươi, sử dụng bảo vật băng thuộc tính tự nhiên chiếm thêm được phần tiện nghi." Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra chút chế giễu, thản nhiên nói.

Sau đó, tay trái hắn tháo Linh Quỷ Túi treo ở bên hông xuống. Từng trận âm phong gào thét cùng vô số quỷ vụ đen kịt từ bên trong ùn ùn kéo ra.

Trong sương mù dày đặc xuất hiện hơn ba mươi quái vật hình dạng tựa nhân loại, thân hình cường tráng cao chừng hai thước. Toàn thân khoác thiết giáp, trong tay cầm trường mâu sắc nhọn. Nhìn bề ngoài tựa như Khôi Lỗi võ sĩ, nhưng chung quanh thân thể lại tràn ngập thi khí nồng nặc.

"Thiết Giáp Luyện Thi!" Tròng mắt của hài nhi hơi co rút lại. Mặc dù những quái vật này chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng lại có thuộc tính tương khắc với nó. Khi chiến đấu, chúng có thể mang lại không ít phiền toái.

Lâm Hiên không chút chần chờ, đem pháp lực rót vào phi kiếm trên đỉnh đầu. Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm lập tức biến thành một con Băng Long bạch sắc to tới mấy trượng, há mồm rộng như chậu máu, phun ra một đạo hàn khí khổng lồ.

Hài nhi cũng đâu có kém cỏi gì. Chẳng qua nó nhìn ra Lâm Hiên không dễ chọc vào. Bản thể của Băng Long vốn là một Cổ Bảo đỉnh bậc. Đón đỡ chiêu này thật không sáng suốt, thân hình nó đột ngột tránh qua hàn khí, lao về phía sau lưng Lâm Hiên. Độn thuật của nó thật là cực kỳ tuyệt diệu.

Thiếu niên này đã khám phá ra lai lịch của nó, bất kể như thế nào cũng phải diệt khẩu bằng được.

Cùng lúc này, trên tay hài nhi đã hiện ra một đạo hỏa cầu. Trong hỏa diễm mơ hồ còn có những tia hồ quang màu vàng kim nhạt xẹt qua. Hiển nhiên đây không phải là phàm hỏa. Lâm Hiên đương nhiên cũng nhận ra. Khóe miệng cùng vẻ mặt có chút châm chọc. Tên tiểu gia hỏa này lại vẫn dùng thủ đoạn vừa đối phó mấy người kia. Yêu linh thì vẫn chỉ là yêu linh mà thôi. Mặc dù linh trí đã mở, nhưng so với nhân giả thì vẫn có chênh lệch rất lớn.

Đương nhiên, Lâm Hiên cũng không dám khinh địch. Thần thông khác của tiểu gia hỏa này có lẽ không đáng nhắc tới, nhưng uy lực hỏa diễm của nó vốn vượt trên Thuần Dương Đan Hỏa, không thua kém Nguyên Anh Chân Hỏa của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ là bao.

Lâm Hiên phất tay trái một cái. Trong lòng bàn tay xuất hiện một bảo kính, dưới sự thúc giục của pháp lực, hơn mười đạo hắc quang phun ra.

"Đây là cái gì?"

Tiểu hài nhi chợt dừng lại, sắc mặt biến đổi loạn xạ. Nó vốn là một linh vật cực kỳ đặc biệt. Ngoài pháp bảo băng thuộc tính cùng âm thuộc tính, bảo vật khác khó mà đả thương được nó. Mấy đạo hắc quang cầu nho nhỏ này tự nhiên là không coi vào đâu. Ban đầu nó vốn cho rằng đây chỉ là kỹ xảo đối phương dùng để ngăn cản mình thêm chút thời gian.

Nhưng đắc ý không đến ba tích tắc, sắc mặt nó lại chợt đại biến.

Vốn là hắc quang cầu không bạo nổ ra, mà ngược lại đem hài nhi bọc vào trong. Lúc này, tiểu gia hỏa chỉ cảm thấy linh lực toàn thân như nước tràn đê, nhanh chóng tràn ra bên ngoài. Có hiệu quả thế này, đương nhiên phải là bảo vật đỉnh bậc *Nhiếp Linh Kính*.

Đương nhiên, khi yêu linh đang bị vây khốn, những Thiết Giáp Luyện Thi cũng không đứng yên. Từng con há miệng phun ra một cỗ âm hàn thi khí, tập trung thành một đóa hắc vân to hơn trượng, bao phủ lên đối phương.

Lâm Hiên đem thần thức thả ra, thăm dò hiệu quả của lần công kích này.

Lúc này đang bị nhốt trong hắc vụ, trên mặt hài nhi hiện lên vẻ hung lệ, tiểu thủ khua loạn khắp trên dưới. Chỉ thấy *ầm ầm*, rồi một điểm sáng màu hồng rực lên trong hắc thi vân, sau đó nhanh chóng tỏa ra bốn phía. Lũ cương thi mặc dù liều mạng tiếp tục phun ra thi khí, nhưng dường như không mấy tác dụng.

"Muốn phá cấm trốn ra? Hừ, nằm mộng!" Lâm Hiên cười lạnh một tiếng, sau đó khẽ cất tiếng gọi: "Nguyệt Nhi."

"Dạ, Thiếu gia."

Một làn hương phong thổi qua, Nguyệt Nhi đã từ tay áo của hắn bay ra, trong tay cầm một cây tiểu Phiên màu đen lục. Nàng nhanh chóng phun ra một ngụm tinh khí vào tiểu phiên. Qua một thoáng, bảo vật chợt cuồng trướng, bao phủ lấy bên ngoài thi vân.

Cảm giác được âm khí vô tận bên ngoài, cuối cùng trên mặt hài nhi lộ vẻ sợ hãi, lại phùng mang trợn mắt phun ra một đạo hỏa diễm. Chỉ thấy đạo hỏa diễm này thanh thế như chẻ tre, đi tới đâu là thi khí cơ hồ bị quét sạch tới đó. Uy năng của hỏa diễm so với trước còn mạnh hơn ba phần, nhưng đúng lúc này, trong Ma Phiên lại phun ra một vùng lân tinh cực lớn màu xanh biếc.

Lấy độc trị độc!

Mặc dù uy lực của lân tinh tuy kém hơn một chút, nhưng dung lượng lại hơn hẳn hỏa diễm.

Dần dần, vẻ mặt hài nhi bắt đầu tuyệt vọng, nhưng đâu chịu khoanh tay chịu chết, thân hình đột ngột xoay liên tục. Xem ra là muốn thi triển thần thông khác. Lâm Hiên khẽ thở dài, hướng sang Nguyệt Nhi làm động tác tốc chiến tốc thắng.

"Vâng!"

Thiếu nữ gật đầu, sau đó ngón trỏ cùng ngón cái tương khấu, đem vài đạo pháp quyết rót vào trong Ma Phiên. Ma Phiên chợt lay động, từ mặt ngoài bay vụt ra chi chít những sợi hắc tơ nhỏ, đan xen như một mạng nhện chụp vào đối phương.

Xem ra, Lâm Hiên là muốn *sanh cầm* (bắt sống) nó.

Tên hài nhi kia thấy vậy thì cực kỳ phẫn nộ. Trong tiếng rít sắc nhọn xen lẫn một tiếng nổ lớn, toàn thân nó bùng lên hừng hực liệt diễm, giống như là tiểu Hỏa Thần chuyển thế. Thấy thế, chân mày Lâm Hiên cau lại. Đối phương không tiếc chân nguyên liều mạng, nằm ngoài dự đoán của hắn. Lâm Hiên vốn không còn lo lắng thắng bại, chỉ là nếu để tên kia hao tổn tinh nguyên quá nhiều thì đối với hắn có chút bất lợi. Khá khen cho tên yêu linh quật cường này!

Hơi trầm ngâm một chút, Lâm Hiên động thủ, hai tay bắt pháp ấn lạ kỳ, đem linh lực rót vào ma vân. Thú Hồn Phiên đột nhiên rung lên, sau một lát biến ảo ra một quái thú mặt mày dữ tợn, há to mồm rộng như chậu máu, đem tên hài nhi nuốt vào trong bụng.

"Thiếu gia!"

Nguyệt Nhi không ngờ rằng Lâm Hiên lại làm như thế, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.

Lâm Hiên vẫn không nói gì, vẫy tay một cái, quái thú hóa thành bản thể Ma Phiên, xuất hiện trong tay Lâm Hiên.

Chỉ là màu sắc của Ma Phiên đã thay đổi. Ban đầu vốn đen tuyền, bây giờ lại không ngừng lấp lánh ánh huyết đỏ. Lâm Hiên nhíu mày, toàn thân xuất hiện hắc quang, đem Âm linh lực như nước tràn đê rót vào bên trong Ma Phiên. Nguyệt Nhi thấy thế tự nhiên không bàng quan, cũng hỗ trợ.

Sau một tuần trà, chủ tớ hai người liên thủ cuối cùng đã đem Thú Hồn Phiên khôi phục lại trạng thái bình thường.

"Tốt lắm."

Lâm Hiên thò tay một chiêu, hút tên hài nhi kia từ trong Ma Phiên ra. Lúc này, hai mắt của nó nhắm chặt, bất tỉnh nhân sự. Lâm Hiên nhìn nó, vẻ mặt không kìm được sự vui mừng.

"Thiếu gia, tên này rốt cuộc là thứ gì? Thần thông khác của nó thì không đáng nhắc tới, nhưng hỏa diễm phóng ra lại mạnh mẽ như vậy. Nếu không phải Thú Hồn Phiên vừa mới hấp thu tàn hồn ác quỷ tiến giai thành công, thì chưa chắc đã sanh cầm được nó." Nguyệt Nhi vuốt ngực, trong lòng còn kinh hãi nói, đồng thời ánh mắt nàng cũng rất hiếu kỳ nhìn sang hài nhi.

"Nó sao..." Lâm Hiên dùng ánh mắt nồng nhiệt liếc về hài nhi kia: "Đích thị là thứ tốt, ban đầu ta còn tưởng rằng đã tuyệt tích ở Nhân Giới này. Lần này vận khí thật đúng là không nhỏ."

Nghe Lâm Hiên nói trịnh trọng như thế, vẻ tò mò trên mặt Nguyệt Nhi càng nồng, đôi mắt chớp vài cái, tiếp tục nghe Thiếu gia kể tiếp.

"Nguyệt Nhi, nàng đã từng nghe nói đến một số Tiên phẩm linh thảo lâu năm thông linh thành tinh chưa?" Lâm Hiên thong thả mở miệng.

"Điều này... Tiểu tỳ tự nhiên đã từng nghe qua, nhưng có quan hệ gì đến chuyện này?"

Trên mặt Nguyệt Nhi lộ ra chút nghi hoặc. Cái gọi là Tiên phẩm linh thảo thì đừng nói là ở Nhân Giới này, mà ngay cả trên Linh Giới cũng vô cùng hiếm lạ. Chúng có thể dùng để luyện chế ra những linh dược mà tác dụng của nó là không thể tưởng tượng nổi, dễ dàng có thể đem pháp lực của tu sĩ tăng lên một cảnh giới mới. Những thứ này chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

Lâm Hiên lại gật đầu: "Không sai, nghe nói Tiên phẩm linh thảo có một điểm đặc biệt là sau khoảng trăm vạn năm sẽ thông linh thành tinh. Tu luyện ra biến hóa thân thể, hình dáng có vài phần tương tự với Nguyên Anh của tu sĩ."

"Tương tự như Nguyên Anh?" Nguyệt Nhi nghe đến đó thì ngẩn ngơ, không tự chủ được lại liếc nhìn tên hài nhi cổ quái trong tay Lâm Hiên. Chẳng lẽ... Không đúng, rõ ràng nó là từ một khối lam sắc thạch tảng nhảy ra, tự nhiên không có quan hệ với Tiên phẩm linh thảo.

"Ta vừa nói chỉ là một thí dụ." Lâm Hiên vừa nói, vừa từ trong lòng lấy ra một cái hộp ngọc, đem hài nhi bỏ vào trong. Lại dán ở mặt ngoài một tấm cấm chế phù, lúc này mới an tâm đem hộp ngọc thu vào trong túi trữ vật. "Nàng cũng biết, ngoài thời gian tu luyện, ta thích đọc nhiều thư điển. Từng xem qua trên một quyển Thượng Cổ điển tịch có nói rằng: Không chỉ là Tiên phẩm linh thảo, mà một số kim thạch thổ mộc hấp thu thiên địa tinh hoa cũng có khả năng thông linh tu luyện, biến hóa ra thân thể."

"Kim thạch thổ mộc cũng có thể?" Nguyệt Nhi trên mặt lộ ra vẻ giật mình: "Chẳng lẽ đây là..."

"Ừm. Nàng đoán không sai. Chỉ là thổ mộc muốn thành tinh thì vô cùng khó khăn, mà cụ thể ta cũng không cần nói nhiều. Tóm lại, chỉ cần hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, thời gian đã dài đến trăm vạn năm." Lâm Hiên vuốt vuốt hộp ngọc trong tay: "Đương nhiên cũng không phải thạch tảng kim loại nào cũng có thể thông linh. Nói như vậy, cơ duyên này là thu được tài liệu luyện khí vô cùng trân quý. Tên tiểu gia hỏa kia chính là bản thể của *Nam Minh Ly Hỏa*."

Nam Minh Ly Hỏa! Nói đến vật này, vẻ mặt Lâm Hiên lại có chút kích động.

Hắn Ngưng Đan đã được khá lâu, pháp lực thần thông vượt xa tu sĩ cùng cấp. Nhìn qua tự nhiên là phong quang vô hạn, nhưng hắn tự hiểu rõ tình huống của mình. Chỉ là cơ duyên xảo hợp thu được mấy món Cổ Bảo để giữ mạng mà thôi. Bổn mạng pháp bảo của tu sĩ Ngưng Đan Kỳ thì hắn vẫn chưa có.

Thú Hồn Phiên là cho Nguyệt Nhi sử dụng. Một mặt tự nhiên là đối với nha đầu kia có chút ưu ái. Nhưng còn một lý do khác, thân là Thiếu chủ Linh Dược Sơn, ở trước mặt ngoại nhân, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không thể thi triển công pháp ma đạo. Mà Lâm Hiên đã thu được những Cổ Bảo thần thông không nhỏ, đối với Bổn mạng pháp bảo tự nhiên yêu cầu càng cao, chỉ có "Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn" mới có thể lọt vào trong mắt hắn.

Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn tuy cường hãn, nhưng tài liệu cần thiết để luyện chế quả thực quá khó tìm. Hiện tại gia tài của Lâm Hiên có thể so với Nguyên Anh Kỳ lão quái. Trước kia hắn ở các nơi phường thị bí mật qua lại, thêm cơ duyên xảo hợp, minh cướp ám trộm, lừa gạt... cũng đã thu thập đủ mười thành, chỉ còn thiếu một tài liệu chủ yếu nhất chính là Nam Minh Ly Hỏa không có tung tích.

Lâm Hiên từng xem qua rất nhiều cổ tịch, nhưng kết quả lại khiến hắn chán nản không thôi. Vật này vốn ở thời kỳ Hồng Hoang, thuộc về tài liệu đỉnh bậc vô cùng quý hiếm. Khi xuất hiện, đủ để dẫn tới một hồi tinh phong huyết vũ. Nghe nói từng có hai vị Đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ vì một khối nhỏ Nam Minh Ly Hỏa mà tranh đoạt tàn nhẫn, cuối cùng đều ngã xuống. Chỉ từ điểm này đã đủ thấy vật ấy quý giá đến chừng nào.

Ở thời kỳ Hồng Hoang, Nam Minh Ly Hỏa ngẫu nhiên còn hiện thế, nhưng gần trăm nghìn vạn năm qua, cũng không có cổ tịch nào nhắc tới đôi lời, quá nửa đã tuyệt tích ở Nhân Giới này. Thế là, hy vọng luyện chế Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn của Lâm Hiên trở nên mờ nhạt vô vọng. Nhưng hắn không bằng lòng tùy tiện chọn một thứ khác thay thế, nên thời gian để luyện chế Bổn mạng pháp bảo mới luôn luôn kéo dài tới bây giờ.

Khi nãy Lâm Hiên quan sát thấy lam sắc thạch tảng có chút ấn tượng, trong lòng mơ hồ có suy đoán, nhưng tình hình kế tiếp lại khiến hắn do dự. Nam Minh Ly Hỏa thông thường xuất hiện cũng đủ để mang đến một trận tinh phong huyết vũ, khiến các tu sĩ điên cuồng cướp đoạt. Nam Minh Ly Hỏa này lại có thể thông linh tu luyện ra *Thân Ngoại Hóa Thân*, quả thực là không có cách nào phỏng đoán. Loại cực phẩm tài liệu này xuất hiện ở Linh Giới đã là vô cùng hiếm hoi, Nhân Giới còn khả năng này sao?

Chính bởi tâm tư còn nghi vấn, nên Lâm Hiên chưa vội ra tay. Tuy nhiên, sau một lúc quan sát thần thông của tiểu gia hỏa kia, hắn đã chắc chắn tới mười thành. Ở cảnh giới Ngưng Đan Kỳ, trừ phi là cao thủ đỉnh phong, ngoài ra thật sự không phải là đối thủ của yêu linh này. Thủ đoạn của nó không nhiều, nhưng sở trường về thao túng hỏa diễm chỉ kém Anh Hỏa Bổn Mạng của Nguyên Anh Kỳ lão quái một bậc. Chỉ điểm này đã đủ để đem tu sĩ Ngưng Đan Kỳ thông thường hóa thành tro tàn. Tuy nhiên, với thần thông của Lâm Hiên, chế trụ nó vẫn còn dư sức.

"Thiếu gia, vật ấy đã có trong tay, thì luyện chế Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn không có vấn đề gì rồi." Sau khi hiểu rõ sự tình, Nguyệt Nhi cũng cao hứng vô cùng, cười tươi như hoa mở miệng.

"Há chỉ là Bổn mạng pháp bảo sao, thứ này đã thông linh tu luyện ra thân thể yêu linh, tự nhiên còn có không ít diệu dụng khác." Tâm tình Lâm Hiên cũng vô cùng tốt, mỉm cười trả lời.

"Được rồi, đừng nói những điều này nữa, mau thu dọn một chút rồi chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này."

"Rời khỏi nơi này?" Nụ cười tươi của Nguyệt Nhi chợt tắt, có chút tò mò hỏi lại.

"Không sai, vừa rồi vài tên Quỷ Vương kia chạy trốn, nói không chừng là có viện binh tới. Nếu như kinh động đến Quỷ Đế thì rất phiền toái. Tóm lại, trước tiên chúng ta hãy mau rời khỏi chỗ thị phi này." Lâm Hiên nói tới đây, trên người nổi lên thanh quang, hóa thành một đạo kinh hồng bay trở về chiến trường khi nãy.

Nói lại thật là nực cười, đa số tu sĩ Trúc Cơ Kỳ chạy trốn thành công, còn ngược lại ba đầu lĩnh có tu vị cao nhất toàn bộ ngã xuống, đây là một sự châm chọc rất lớn.

Trên mặt đất rải rác không ít Đồng Tinh và một số tài liệu luyện khí khác. Lâm Hiên mặc dù không còn dùng nữa, nhưng cũng không bỏ qua, dù sao đem đến trong phường thị có thể đổi lấy không ít linh thạch.

Sau khi đem chúng thu vào, Lâm Hiên suy nghĩ một chút rồi từ trong túi trữ vật của tu sĩ họ Chu lấy ra một vật hình tròn cỡ bàn tay. Đây chính là Trận Bàn, là dụng cụ chủ yếu nhất để bày trận. Hắn chậm rãi đem linh lực rót vào, sau đó đánh một đạo pháp quyết vào trong. Trận Bàn *ông ông* kêu vang lên, sau một thoáng, vài đạo quang hoa từ mặt đất bắn lên. Lâm Hiên tự nhiên không bỏ qua, thò tay một trảo đã đem vài cái Trận Kỳ thu lại.

Vừa đem chúng thu vào trong túi trữ vật, Lâm Hiên đang chuẩn bị bắn ra hỏa cầu đem mấy thi thể hóa đi, thì sắc mặt đại biến, vội quay đầu nhìn lại phía sau lưng.

Một luồng thần thức lạnh như băng đang nhanh chóng hướng tới bên này, tập trung vào hắn.

Quỷ Đế!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!