Trong núi không biết năm tháng, thoáng chốc đã ngàn năm.
Tiên đạo huyền ảo, đối với Tu Tiên giả mà nói, thời gian thường lặng lẽ trôi qua trong lúc bất tri bất giác.
Thoáng chốc, Lâm Hiên đến Thiên Hạt Sơn đã trôi qua trọn nửa năm.
Trong động phủ dưới lòng đất, hết thảy vẫn như cũ, món bảo vật kia hiển nhiên vẫn chưa luyện chế hoàn tất.
Tốn nhiều thời gian như vậy, thực tình mà nói, đã sớm vượt xa dự tính của Lâm Hiên. Vốn dĩ hắn cho rằng, lâu nhất cũng chỉ mất vài ngày mà thôi.
Cảm giác sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát là điều Lâm Hiên ghét nhất, cũng may nửa năm qua, mọi chuyện lại bình lặng vô cùng.
Đừng nói là lão quái vật cấp bậc Độ Kiếp, ngay cả Tu Tiên giả bình thường cũng không hề bén mảng đến phụ cận.
Kết quả này khiến Lâm Hiên kinh ngạc, đồng thời trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng có thể đặt lại vào trong lồng ngực.
Có lẽ phỏng đoán của mình đã sai.
Hoặc có lẽ những dự tính trước kia đã quá bi quan.
Món bảo bối này và lão quái vật Độ Kiếp hậu kỳ căn bản không có chút quan hệ nào, chẳng qua chỉ do một Quỷ Thánh sơ kỳ luyện chế ra mà thôi.
Tuy nói như vậy, Lâm Hiên vẫn cảm thấy có đôi chút gượng ép, bởi phẩm cấp của bảo vật trước mắt quả thực không giống thứ mà một tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ có thể tạo ra được.
Nhưng vạn sự đều có cơ duyên xảo hợp, chuyện trong Tu Tiên Giới vốn không tồn tại hai chữ tuyệt đối, biết đâu Quỷ Thánh kia vận khí tốt thì sao?
Tóm lại, Lâm Hiên dần dần tâm bình khí hòa, nhưng đương nhiên, cảnh giác cũng không hề buông lỏng.
Cẩn thận là tính cách của Lâm Hiên, hắn sẽ không phạm phải sai lầm khinh địch chủ quan như vậy.
...
Hôm nay, hắn vẫn đang tĩnh tọa như thường lệ.
Nửa năm trôi qua, tinh lực và nguyên khí hao tổn của Lâm Hiên tự nhiên đã sớm khôi phục hoàn toàn.
Tuy nửa năm này trôi qua vô cùng bình lặng, nhưng Lâm Hiên dĩ nhiên sẽ không tu luyện ở nơi này. Tĩnh tọa chẳng qua chỉ là điều tức đôi chút, không có tác dụng gì trong việc tăng tiến pháp lực, nhưng có thể giúp hắn duy trì trạng thái đỉnh phong mọi lúc.
Đột nhiên, không một chút dấu hiệu, Lâm Hiên đang khoanh chân ngồi bỗng mở bừng hai mắt.
Thần thức của hắn vẫn luôn tỏa ra xung quanh, nhưng lần này tỉnh lại từ trong nhập định không phải vì phát hiện kẻ địch bên ngoài hay có điều gì bất ổn, mà là món bảo vật trước mắt, sau nửa năm rèn luyện, cuối cùng đã có biến hóa mới.
"Ong!"
Pháp bảo hình vòng tròn đang lơ lửng trên Hồ Dung Nham đột nhiên rung động, biên độ không lớn, nhưng theo sự rung chuyển của bảo vật, một tiếng kêu trong trẻo vang lên.
Âm thanh ban đầu không mấy nổi bật, nhưng theo thời gian trôi qua lại dần trở nên cao vút, ẩn chứa vài phần uy áp khuếch tán ra xung quanh.
Lâm Hiên nhướng mày, cảm thấy âm thanh này có vài phần tương tự với tiếng phượng hót.
Nhưng điều này không có gì lạ, Chu Tước là một trong những Chân Linh thuộc loài chim, vốn có mối liên hệ sâu sắc với bách điểu chi vương Phượng Hoàng, âm thanh có vài phần tương tự cũng là điều hết sức bình thường.
Ý nghĩ này vừa lướt qua, một màn rung động lòng người liền xuất hiện.
Ong...
Một tiếng kêu trong trẻo khác truyền vào tai, lần này lại là chiếc bình ngọc phía trước pháp bảo hình vòng tròn bắt đầu rung chuyển.
Phong Linh Ngọc!
Hai mắt Lâm Hiên híp lại, sự chú ý lập tức bị thu hút.
Ai cũng có lòng hiếu kỳ, điểm này Lâm Hiên cũng không ngoại lệ.
Kể từ khi phát hiện chiếc bình này được làm từ chất liệu Phong Linh Ngọc, Lâm Hiên vẫn luôn phỏng đoán trong lòng, không biết thứ được phong ấn bên trong rốt cuộc là vật gì.
Lâm Hiên cũng đã thử thả thần thức ra dò xét, nhưng căn bản không có hiệu quả. Phong Linh Ngọc tương truyền là vật của Tiên Giới, tự nhiên có hiệu quả che chắn thần thức.
Đừng nói là Lâm Hiên, cho dù là lão quái vật Độ Kiếp hậu kỳ ở vào vị trí của hắn, thần thức cũng sẽ không có tác dụng gì.
Về điểm này, Lâm Hiên dĩ nhiên cũng từng nghe qua, nhưng thì sao chứ, tục ngữ có câu tai nghe là giả mắt thấy mới là thật. Đã thực sự gặp được Phong Linh Ngọc, lại hứng thú với vật bên trong, dù biết rõ thần thức không có hiệu quả, Lâm Hiên cũng nhất định phải thử một lần.
Dù sao thất bại cũng không sao, nhiều nhất chỉ là không dò xét được rõ ràng, cũng sẽ không có tổn thất gì khác.
Kết quả lần thử này quả nhiên không thu hoạch được gì, truyền thuyết xem ra là thật.
Trên mặt Lâm Hiên thoáng hiện một tia thất vọng, nhưng rất nhanh đã phấn chấn trở lại, trong đôi mắt ngân quang chợt lóe, hắn thi triển Thiên Phượng Thần Mục.
Liệu có thể nhìn thấu Phong Linh Ngọc hay không, Lâm Hiên cũng không nắm chắc, nhưng sâu trong nội tâm, ít nhiều vẫn có một chút mong chờ.
Đáng tiếc lần này lại là công dã tràng, Thiên Phượng Thần Mục tuy có chỗ bất phàm, nhưng lần này cũng đã đá phải tấm sắt.
Không thu hoạch được mảy may!
Phong Linh Ngọc quả nhiên thần diệu đến mức khiến người ta đau đầu như trong truyền thuyết.
Đương nhiên, nếu có thể cầm bình ngọc trong tay, Lâm Hiên vẫn có cách dò xét xem vật được phong ấn bên trong rốt cuộc là gì.
Nhưng đó cũng chỉ là lý thuyết mà thôi, trên thực tế, Lâm Hiên không thể làm vậy. Dò xét được rồi thì sao, ngoài việc thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bản thân, cũng chẳng có lợi ích gì khác.
Hơn nữa, Phong Linh Ngọc xuất hiện ở đó hiển nhiên cũng là một phần trong sự sắp đặt của việc luyện khí, và nếu Lâm Hiên không đoán sai, tầm quan trọng của nó còn không hề tầm thường. Lấy nó ra khỏi trận pháp, với thực lực của Lâm Hiên, ngược lại không có gì khó khăn, thậm chí có thể nói, hắn có 100% nắm chắc.
Nhưng hắn sẽ không làm vậy, bởi vì một khi động đến bình ngọc này, trận pháp ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí có thể khiến việc luyện chế pháp bảo hình vòng tròn gặp bất trắc.
Chỉ vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình mà vô cớ đi gánh chịu rủi ro như vậy, Lâm Hiên không phải kẻ ngốc, đương nhiên sẽ không làm chuyện ngu xuẩn đó.
Dù sao chỉ cần chờ đợi, đáp án rồi sẽ được hé lộ.
Và sự thật chứng minh, suy đoán của Lâm Hiên không sai, giờ đây, nghi vấn trong lòng quả nhiên sắp được giải đáp. Lâm Hiên đã phải tốn không ít công sức mới nén lại được lòng hiếu kỳ, giờ phút này, sao có thể không tập trung toàn bộ sự chú ý?
Ánh mắt của hắn gắt gao nhìn vào chiếc bình ngọc.
Theo thời gian trôi qua, sự rung chuyển ngày càng kịch liệt, một vầng sáng xanh mờ ảo từ bề mặt chiếc bình dâng lên, tuy không chói lòa rực rỡ, nhưng vầng sáng này cũng cực kỳ phi thường.
Mà bây giờ, đã có thể dùng mắt thường nhìn rõ, linh quang kia quả nhiên được tổ hợp từ những phù văn thần bí cỡ hạt gạo.
Linh quang không ngừng lưu chuyển, phù văn cũng không ngừng biến ảo.
Mỗi một lần biến hóa, dường như đều ẩn chứa sự huyền ảo không thể nói rõ, không thể diễn tả thành lời.
Lâm Hiên mơ hồ cảm thấy, lời đồn vật này là của Tiên Giới lưu truyền xuống, chỉ sợ thật sự không phải không có lửa làm sao có khói.
Lại qua một lát, một tiếng "bật" nhỏ truyền vào tai, cùng lúc đó, linh quang đại phóng, mà nắp bình thì trong vầng sáng rực rỡ đó bay vút lên trời.
Tiếp đó, một đạo hào quang khiến người ta không thể nhìn rõ từ trong bình ngọc bắn ra, tốc độ nhanh đến mức khiến Lâm Hiên cũng phải sững sờ, nhất thời có chút không kịp phản ứng.
Nhưng rất nhanh, đà bay lên của đạo hào quang kia liền dừng lại, không phải nó muốn dừng, mà là trận pháp đúng lúc này đã tỏa ra một luồng chấn động cường đại, giam cầm vật thể bắn ra từ trong bình.
Và lúc này, Lâm Hiên cuối cùng cũng đã nhìn rõ chân diện mục của đạo linh quang kia.