Thanh âm của đối phương băng hàn vô cùng, hiển nhiên, hắn đã không còn kiên nhẫn để cùng Lâm Hiên chơi trò ú tim nữa.
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, dám trêu đùa bổn vương, lát nữa, ngươi sẽ phải hối hận."
Lời còn chưa dứt, đối phương đã động thủ.
Không có bất kỳ động tác thừa thãi nào, chỉ là tay phải nâng lên, một ngón tay điểm về phía trước, động tác cũng không thể nói là nhanh chóng.
Vậy mà đồng tử Lâm Hiên lại hơi co lại, không chút do dự liền bước sang bên trái một bước.
Xoẹt…
Tiếng không gian rạn nứt truyền vào tai.
Nơi Lâm Hiên vừa đứng ban nãy truyền đến một trận không gian chấn động khác thường, không gian vốn hư vô bỗng xuất hiện một vòng xoáy, phảng phất như bị một lực lượng tuyệt cường xé toạc.
Vòng xoáy có đường kính bất quá hơn một trượng.
Thế nhưng trên mặt Lâm Hiên lại lộ ra một tia kinh hãi.
Cao thủ ra tay, quả nhiên khác biệt, một kích này của đối phương nhìn như hời hợt, nhưng bên trong lại ẩn chứa một tia Pháp Tắc Chi Lực.
Đúng vậy, chính là pháp tắc!
Tuy không rõ là loại hình gì, nhưng uy lực của nó tuyệt đối không tầm thường.
Nếu bị đánh trúng, hậu quả khó mà lường được.
"Hừ, tiểu tử nhà ngươi phản ứng cũng thật nhanh." Thanh âm của hắc bào quỷ vật vẫn bình thản như cũ: "Tránh né tuy nhanh, nhưng lần này, xem ngươi còn có thể trốn đi đâu?"
Lâm Hiên mày nhíu lại, địch nhân mạnh đến mức phi lý, nhưng mình không thể không ngăn cản. Với tính cách của hắn, tự nhiên không phải là kẻ chỉ biết chịu đòn mà không đánh trả.
Nếu cứ mặc cho đối phương công kích, tình cảnh của mình sẽ chỉ càng thêm gian nan. Muốn thay đổi cục diện này, chỉ có thể lấy công thay thủ, kéo hắn vào tiết tấu của chính mình.
Ý niệm trong đầu vừa chuyển, phản ứng của Lâm Hiên cũng nhanh đến phi thường.
Thế nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, hắn nhanh, đối phương ra tay còn nhanh hơn một bước.
Lão quái vật kia vừa dứt lời, bàn tay phải đang giơ lên cũng không có ý định thu về, chỉ là năm ngón tay co lại thành trảo, nhẹ nhàng chộp một cái.
Xoẹt…
Lâm Hiên lập tức cảm thấy toàn thân căng cứng, phảng phất như bị một đạo phù chú vô hình trói buộc, không khí trong khoảnh khắc ngưng đọng lại, khiến hắn gần như không thể động đậy.
Đáng ghét!
Cao thủ so chiêu, thắng bại chỉ trong đường tơ kẽ tóc, hành động một khi bị đối phương khống chế, sự nguy hiểm là không cần nói cũng biết.
Lão quái vật lúc này mới thu tay phải về, chuyển thành tay trái nâng lên.
Lại là một ngón tay điểm về phía trước.
Động tác đơn giản vô cùng, nhưng Lâm Hiên lại phải đối mặt với nguy cơ tuyệt đối, chiêu này cùng chiêu vừa rồi chính là nhất mạch tương thừa.
Nếu bị đánh trúng, không chết cũng phải lột một lớp da, mình sao có thể vẫn lạc tại nơi này.
Trong mắt Lâm Hiên cũng hiện lên một tia chiến ý điên cuồng!
Bành!
Tiếng nổ vang lên bên tai.
Huyết hoa cũng bung nở trong không khí.
Một kích này, cuối cùng Lâm Hiên vẫn không thể tránh thoát.
"Tiểu tử không biết tự lượng sức mình, lần này đã biết đắc tội bổn vương kết cục là gì rồi chứ!"
Trên mặt hắc bào quỷ vật tràn đầy vẻ ngạo nghễ, nhưng ngay sau đó, lại đến phiên sắc mặt hắn đại biến.
Giữa màn huyết hoa, Lâm Hiên không ngã xuống như hắn dự đoán, mà toàn thân thanh mang đại thịnh, dùng một tốc độ khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối lao thẳng về phía hắn.
"Sao có thể như vậy?"
Uy lực chiêu số của mình, chính mình là người rõ ràng nhất. Tuy rằng hắn không muốn một chiêu miểu sát Lâm Hiên, một kích kia đã cố tình giữ lại mấy phần lực.
Nhưng đối phương cũng không phải Yêu tộc có thân thể cường hãn, chính diện trúng một kích nặng nề như vậy, đáng lẽ phải mất đi năng lực hành động, sao có thể vẫn sinh long hoạt hổ như thế?
Niệm đầu này còn chưa kịp chuyển qua, Lâm Hiên đã như một cơn lốc lao đến gần.
Không nói hai lời, một quyền hung hăng oanh tới.
Bành!
Trong nháy mắt, lệ mang nổi lên, uy lực của một quyền này thật sự mạnh mẽ vô cùng.
Một vòng xoáy lực lượng màu vàng kim trong khoảnh khắc hiển hiện, mang theo áp lực đáng sợ, nghiền ép về phía đối phương.
Thực lực của lão quái vật này quả thật phi phàm, dưới những đòn công kích như hành vân lưu thủy của hắn, Lâm Hiên cũng xác thực đã chịu chút thiệt thòi.
Nhưng thì sao chứ?
Ai bảo một kích vừa rồi của hắn lại ngu ngốc giữ lại lực.
Tuy Lâm Hiên cũng hiểu ý đồ của hắn là muốn bắt sống mình để rút hồn luyện phách, đáng tiếc hắn đã đánh giá quá thấp cường độ thân thể của mình. Vì vậy, một kích vốn hoàn mỹ lại trở nên sơ hở trăm bề, cho mình cơ hội để lợi dụng.
Một quyền này của Lâm Hiên, chưa nói tới là tất sát kỹ gì, nhưng thắng ở chỗ bất ngờ, lão quái vật trước mắt dù thực lực đáng sợ, nhưng đối mặt với một kích này lại không hề có chút chuẩn bị nào.
Bành!
Đánh trúng!
Vòng xoáy màu vàng kim hung hăng va chạm, tiếng nổ kinh thiên động địa truyền vào tai.
Lâm Hiên đại hỉ, tay áo phất một cái, trong nháy mắt, ngân quang chói lòa, Cửu Cung Tu Du Kiếm ào ạt tuôn ra như đàn cá, nghênh phong biến dài, trong chớp mắt đã dài hơn một xích, sau đó như gió táp mưa rào, hung hăng chém về phía trước.
Lần này nếu trúng mục tiêu, Lâm Hiên còn có những chiêu số khác, hắn chuẩn bị tung ra một bộ liên kích, nếu có thể trọng thương đối phương thì không còn gì tốt hơn.
Đáng tiếc địch nhân lần này, không phải là đối thủ có thể dễ dàng thu thập, từ một góc độ nào đó, thậm chí có thể nói là mạnh đến phi lý!
Cửu Cung Tu Du Kiếm khí thế như hồng, nhưng kiếm nào cũng chém vào hư không, căn bản không trúng mục tiêu.
Sắc mặt Lâm Hiên cực kỳ khó coi, công kích phía sau tự nhiên cũng không thể tiếp tục.
Hắn đành phải dừng lại, phóng ra thần thức, trên mặt tràn đầy vẻ cảnh giác.
Linh quang huyễn mục như khói lửa, sau khi công kích kết thúc cũng tự nhiên tiêu tán.
Mọi thứ trước mắt một lần nữa trở nên rõ ràng, áo choàng trên người đối phương đã bị một quyền vừa rồi của hắn đánh thành bột phấn, lộ ra chân diện mục.
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại, đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy loại quái vật có hình dáng quỷ dị này.
Lời này không hề có chút khoa trương nào, nhân loại chắc chắn không phải, mà hình dạng của gã này cũng khác xa Yêu tộc và Cổ Ma mà hắn từng gặp.
Rõ ràng không có thực thể, chỉ là một đạo quang ảnh hình người tối tăm mờ mịt.
Diện mục một mảnh mơ hồ, nhưng tai mắt mũi miệng thì vẫn có thể thấy rõ.
Âm linh!
Gã này, rõ ràng giống hệt Quỷ Thánh bị chính mình diệt sát lúc trước.
Trên mặt Lâm Hiên lộ ra một tia kinh ngạc.
Phân thân của đối phương là âm linh, vậy bản thể khẳng định cũng là âm linh.
Phải biết rằng, âm linh thực chất chính là những mảnh hồn phách vỡ nát, trong vô số âm hồn quỷ vật, phẩm cấp của chúng thực ra rất thấp, đương nhiên, cũng là loại có số lượng đông đảo nhất.
Âm linh nhất tộc rất hiếm khi xuất hiện cao thủ.
Cấp bậc Độ Kiếp thì thật sự là phượng mao lân giác.
Nhưng cũng có ngoại lệ, tại Âm Ti Giới, âm linh loại quỷ vật này nhiều không kể xiết, số lượng khổng lồ như vậy, tất nhiên cũng sẽ có những kẻ vận khí tốt, lại thêm tư chất phi phàm.
Trong Âm Ti Lục Vương có một vị, chính là xuất thân từ âm linh cấp thấp.
U Minh Ám Vương!
Vị này thực lực so với A Tu La Vương cố nhiên là kém xa, nhưng so với mấy vị Vương khác thì cũng sàn sàn nhau.
Âm linh nhất tộc còn có cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ nào khác không, Lâm Hiên không rõ, nhưng những gì hắn từng nghe và biết, cũng chỉ có U Minh Ám Vương mà thôi.
Lúc này nhìn thấy hình thái phân thân của đối phương, Lâm Hiên thật sự kinh ngạc, tuy nói đời không có chuyện trùng hợp thì không thành truyện, nhưng vận khí của mình không thể nào xui xẻo đến mức này chứ
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn