"Tốt, nếu chư vị đạo hữu không còn điều gì dị nghị, chúng ta cũng nên nhanh chóng thu hồi mấy món bảo vật này, tránh để đêm dài lắm mộng."
Lão giả áo bào trầm ngâm cất lời, trong mắt lóe lên vẻ tham lam, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chính điện.
"Đạo hữu nói thật đúng ý ta."
Tiếng cười khẽ của Điền Thần Hi truyền vào tai.
Nói xong, nàng cũng không chậm trễ, khẽ phất ngọc thủ, một đạo hồng quang chợt lóe, hóa thành một vật hình ngó sen tựa cánh tay ngọc, như chậm mà nhanh, lao vút tới bảo vật hình ống trúc.
"Ngươi..."
Lão giả áo bào vừa sợ vừa giận, thật không ngờ đối phương lại chẳng nói một lời mà đã động thủ. Tuy bốn kiện bảo vật đều là Tiên Thiên Linh Bảo, nhưng phi đao, phi kiếm tuy phổ thông, song ống trúc và chén ngọc mỗi loại đều là kỳ môn bảo vật, đều ẩn chứa hiệu quả không thể tưởng tượng nổi.
Vốn hắn cũng đã sớm để mắt tới bảo vật này, không nghĩ tới đối phương lại ra tay trước.
Hắn cực kỳ phẫn nộ, cơ hồ đã có ý muốn trở mặt, nhưng... cũng chỉ là muốn mà thôi. Lâm Hiên cùng Thiết Tháp Tôn Giả vẫn còn ở bên cạnh quan sát, lúc này mà trở mặt với Điền Thần Hi thì rõ ràng là hành động bất trí.
Thôi vậy, chuyện này hãy tạm gác lại, hiện tại cứ nhẫn nhịn cho qua.
Trong lòng hắn thở dài nhưng cũng không dám do dự, một tay giơ lên, linh quang cuồn cuộn ngưng tụ, hóa thành một cự trảo đen nhánh hướng tới phía trước.
Động tác cực nhanh, quả nhiên sau đó chiếc chén ngọc đã nằm gọn trong tay.
Bên kia, Điền Thần Hi đồng dạng cũng đã nhận được bảo vật hình ống trúc, vẻ mặt mừng rỡ, lật qua lật lại không ngừng xem xét.
Tuy bọn hắn vội vàng như thế nhưng Lâm Hiên và Thiết Tháp Tôn Giả vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề bận tâm.
Hai người liếc nhìn nhau, ánh mắt hiện lên vài phần hiếu kỳ.
"Lâm đạo hữu sao lại khách khí như vậy, ở đây còn một đao một kiếm, đạo hữu hãy lấy trước đi." Thiết Tháp Tôn Giả tươi cười cởi mở, vẻ mặt phóng khoáng.
"Ha ha, không vội, đạo hữu cứ chọn trước đi." Giọng nói của Lâm Hiên cũng tràn đầy vẻ tiêu sái.
"Hay là đạo hữu cứ lấy trước đi."
"Không, các hạ tuyển chọn trước cũng thế cả mà."
...
Kế tiếp, hai người cứ như vậy đẩy đưa khách sáo, phảng phất như hảo hữu đang mời mọc bạn hữu, khách khí vô cùng.
Điền Thần Hi cùng lão giả áo bào thấy thế mà nghẹn họng nhìn trân trối. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì nói gì bọn hắn cũng không tin, phải biết rằng cái thứ mà hai người đẩy tới đẩy lui đó không phải vật tầm thường, đó là Tiên Thiên Linh Bảo đó!
Phóng nhãn khắp tam giới cũng ít ỏi như phượng mao lân giác. Bao nhiêu đại năng Độ Kiếp kỳ muốn có mà không được, mà những người sở hữu Tiên Thiên Linh Bảo thì hầu như đều là siêu cấp cường giả uy chấn thiên hạ.
Nếu không phải e ngại lẫn nhau, bọn hắn thật hận không thể ôm trọn tất cả bảo vật vào lòng, hai người kia không ngờ lại ở chỗ này đẩy tới đẩy lui, chẳng lẽ bên trong có vấn đề gì?
Ngoài sự kinh ngạc, hai người cũng không khỏi nổi lên tham niệm. Bọn hắn tuy có chút kiêng kỵ nhau nhưng giá trị của Tiên Thiên Linh Bảo đủ để bọn hắn mạo hiểm.
"Hắc hắc, hai vị đạo hữu khách khí đến vậy. Chi bằng nhường cho lão phu thì hơn."
Âm thanh cười gượng của lão giả áo bào truyền đến, sau đó chỉ thấy hắn vung tay, tựa hồ muốn thu hai kiện bảo vật kia.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, dị biến đột ngột nổi lên!
"Phốc! Phốc!" hai tiếng truyền vào tai. Vốn Điền Thần Hi và lão giả áo bào đang cầm ống trúc và chén ngọc, nhưng đột nhiên hai kiện bảo vật đó lại bỗng chốc biến mất.
Không, cũng không phải biến mất, chính xác mà nói là hai kiện bảo vật đó đột nhiên hóa thành hắc khí, sau đó theo bàn tay chui vào trong thân thể hai người.
"Đây là..."
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại. Biến cố bất ngờ này càng làm cho Điền Thần Hi cùng lão giả áo bào vừa sợ vừa giận, bảo vật... bảo vật đã đi đâu mất?
Nhưng ý niệm này chỉ mới lóe lên, bọn hắn đã chẳng thể quan tâm đến bảo vật nữa.
Dù sao Tiên Thiên Linh Bảo khiến người người ngưỡng mộ, nhưng cũng phải có mệnh mới hưởng được.
Một luồng hắc khí dọc theo bàn tay, nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân.
"Độc! Không ổn! Thứ này ẩn chứa kịch độc!"
Tiếng kêu hoảng sợ của lão giả áo bào truyền ra, mà Điền Thần Hi bên kia cũng hoa dung thất sắc, tay ngọc vừa lật liền lấy ra một chiếc bình nhỏ trong túi trữ vật.
Động tác của nàng cực kỳ nhanh chóng, mở nắp, lấy giải dược, ngửa đầu nuốt xuống, nhanh chóng như nước chảy mây trôi.
Nhưng tốc độ hắc khí lan tràn chỉ khựng lại đôi chút, Điền Thần Hi chưa kịp thở ra một hơi thì hắc khí lại càng lan tràn mãnh liệt hơn, tựa hồ dược hoàn vừa nuốt xuống lại như đại bổ cho kịch độc.
"Cái này... Điều này sao có thể!"
Điền Thần Hi cực kỳ sợ hãi, sắc mặt tái nhợt. Thứ nàng ăn vào vừa rồi là "Hoa Hồng Tuyết Sâm Hoàn" do sư tôn Dương Đồng tiên tử ban thưởng, có thể giải bách độc.
Dù cho ngẫu nhiên gặp phải một ít kỳ độc không thể hoàn toàn giải trừ cũng có thể làm dịu độc tính, sao lại...
Tình trạng này khiến nàng thật sự luống cuống rồi, chẳng lẽ mình lại vẫn lạc nơi đây sao?
Phúc họa song hành, trước đó một khắc nàng còn vui sướng vì có được Tiên Thiên Linh Bảo, mơ đến việc mình tiến giai Độ Kiếp, tung hoành tam giới...
Không nghĩ tới chỉ trong giây lát lại gặp phải kết cục độc phát thân vong.
Thế sự vô thường, nhân sinh trớ trêu thay! Trong lòng nàng tràn đầy thống khổ nhưng lại không biết xoay chuyển ra sao. Toàn thân hiện giờ đều bị hắc khí bao phủ, nàng rốt cục thống khổ nhắm nghiền hai mắt.
Tiên Thiên Linh Bảo, hóa ra chỉ là một giấc mộng Hoàng Lương. Tu Tiên Giới không dung nửa phần sơ sẩy. Điền Thần Hi đã vậy, lão giả áo bào cũng chẳng khác gì, chung quy kết cục vẫn là một.
Lâm Hiên chỉ im lặng, tuy tại Tu Tiên Giới tàn khốc này hắn sớm đã nhìn thông sinh tử, nhưng chuyện trước đó còn sống nguyên vẹn mà giờ tính mạng đột nhiên mất đi vẫn khiến lòng hắn không khỏi chấn động.
Chỉ là chuyện này không thể trách mình được, hết thảy đều là bọn hắn lựa chọn, vào thời khắc đó mình có mở miệng khuyên bảo bọn hắn cũng sẽ không nghe.
Lâm Hiên quay đầu nhìn kẻ duy nhất còn sống sót bên cạnh mình.
Trên mặt gã đại hán đầu trọc tràn đầy vẻ hờ hững, phảng phất như hắn đã đoán trước được chuyện này vậy.
Tựa hồ phát giác ra Lâm Hiên đang nhìn mình, hắn cũng quay đầu lại, ánh mắt hai người va chạm giữa không trung.
"Xem ra mọi chuyện các hạ đã sớm tinh tường, chẳng lẽ đây là một cạm bẫy do ngươi thiết lập?" Lâm Hiên nhàn nhạt mở miệng, thanh âm cùng ngữ khí vẫn điềm đạm như cũ, không hề lộ chút cảm xúc nào, khiến người nghe khó lòng phân biệt hắn đang vui hay buồn.
"Bẫy ư, tất nhiên không phải, bản tôn cũng là lần đầu tiên tới nơi này, sao có thể làm ra chuyện đặt bẫy này chứ? Hết thảy đều là do lòng tham của bọn hắn mà thôi."
Thiết Tháp Tôn Giả lắc đầu, thanh âm vô cùng đạm mạc nhưng Lâm Hiên tin hắn không nói thật.
Bình tâm mà xét, tuy lý do của hắn không phải không có lý, nhưng đứng trước sự hấp dẫn của Tiên Thiên Linh Bảo, mấy ai không động tâm đây?
Đối phương lại nói tiếp: "Ngược lại là các hạ, quá đỗi cao minh, không ngờ lại nhận ra Huyễn Nguyệt Độc thiên hạ vô song. Ta vốn tưởng ngươi cũng sẽ như hai kẻ ngu xuẩn kia, căn bản không cần bản tôn ra tay. Chẳng lẽ ngươi đã nghe qua về những điều kỳ lạ nơi đây rồi sao?"
Âm thanh Thiết Tháp Tôn Giả mang theo vài phần nghi hoặc.