Phốc...
Một âm thanh trầm đục vang lên. Một Nguyên Anh cao chừng một tấc lảo đảo hiện ra.
Điều khiến người ta kinh ngạc là toàn thân Nguyên Anh này lại khoác một bộ khải giáp đen nhánh, nhưng gương mặt lại tràn ngập vẻ hoang mang bối rối.
"Còn muốn chạy sao?"
Lâm Hiên hờ hững cất lời, chỉ thấy hắn giơ tay phải lên, linh quang ngũ sắc lập tức hiển hiện, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ dài hơn một trượng.
Lâm Hiên không chút do dự vỗ về phía trước, lúc này đối phương muốn tránh cũng không thể, bị bàn tay kia chụp xuống giam cầm. Kết quả cuối cùng là hắn bị Lâm Hiên bắt sống.
Chuyện kế tiếp không cần phải nói, Lâm Hiên tất nhiên thi triển Sưu Hồn Thuật.
Toàn bộ quá trình cũng không phiền phức, qua khoảng một tuần trà, một ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay Lâm Hiên. Thiết Tháp Tôn Giả triệt để hóa thành hư vô, hồn phi phách tán.
"Thì ra là Song Tử Đồng Tâm Ma!"
Lâm Hiên thở dài một hơi, những nghi hoặc trong lòng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Đối phương tuy lần đầu tiên đến nơi này, nhưng đã sớm biết những bảo vật trên tế đàn kia đều do Huyễn Nguyệt Chi Độc biến ảo mà thành. Chuyện này nghe qua có vẻ kỳ lạ, nhưng nếu là Song Tử Đồng Tâm Ma thì lại hoàn toàn có thể giải thích được.
Cái gọi là Song Tử Ma, đúng như tên gọi, giống như song bào thai trong nhân loại.
Nhưng điểm khác biệt của Đồng Tâm Ma là giữa hai cá thể có một loại cảm ứng huyền diệu.
Tục ngữ có câu, tâm hữu linh tê, song bào thai bình thường đôi khi cũng sẽ có khả năng này.
Nhưng Song Tử Đồng Tâm Ma lại hoàn toàn khác, bọn chúng tuy là hai cá thể riêng biệt nhưng đâu chỉ là tâm ý tương thông, mà những kinh nghiệm trải qua còn có thể cộng hưởng lẫn nhau.
Nói cách khác, nó tương tự như cảm ứng giữa bản thể và hóa thân vậy.
Thiết Tháp Tôn Giả trước mắt có một vị huynh đệ song sinh, hơn nữa hai người còn là Song Tử Đồng Tâm Ma. Mấy vạn năm trước, huynh đệ của hắn đã tiến vào Linh Ba Cốc, do cơ duyên xảo hợp nên vô tình lạc vào Ác Mộng Sa Mạc, sau đó còn tìm ra ốc đảo, cuối cùng không biết xui rủi thế nào lại đi tới nơi này – phế tích hành cung của A Tu La Vương.
Chuyện kế tiếp, trải nghiệm của gã cũng không khác Lâm Hiên là mấy.
Huynh đệ của hắn cùng vài tên tu tiên giả đồng hành đều bị Tiên Thiên Linh Bảo hấp dẫn, cuối cùng chết dưới Huyễn Nguyệt Chi Độc.
Mà hết thảy những điều này, Thiết Tháp Tôn Giả đều thông qua tâm linh cảm ứng mà biết được. Bởi thế nên bây giờ hắn mới hành động tỉnh táo như vậy.
Vốn dĩ theo kế hoạch của hắn là đợi toàn bộ đám người Lâm Hiên vì lòng tham mà chết hết.
Hơn nữa hắn tự tin điều này có thể thành công, dù sao phóng mắt khắp tam giới, có tu sĩ Phân Thần Kỳ nào có thể chống lại được sự cám dỗ của Tiên Thiên Linh Bảo chứ.
Cho dù có kẻ bẩm sinh cẩn thận đến đâu, cũng chỉ chần chừ trong chốc lát, cuối cùng cũng sẽ vì lo sợ bỏ lỡ tiên cơ, để bảo vật rơi vào tay đồng bạn mà hành động.
Đây chính là Tiên Thiên Linh Bảo a, nếu bỏ lỡ cơ hội này không chừng sẽ hối hận đến chết.
Mà chờ Huyễn Nguyệt Chi Độc trong người bọn họ phát tác, bảo vật chân chính sẽ thuộc về mình hắn.
Đúng vậy, bảo vật chân chính.
Thiết Tháp Tôn Giả cũng không biết đó rốt cục là dạng bảo vật gì, nhưng nếu không có trân bảo thì A Tu La Vương cần gì phải đặt ra cạm bẫy Huyễn Nguyệt Chi Độc ở nơi này. Nàng chính là chúa tể Âm Ti, chuyện hại người không lợi mình chắc chắn nàng sẽ không làm.
Nếu tại đây có kịch độc đáng sợ như vậy, mục đích nhất định là để thủ hộ một bảo vật kinh thế hãi tục nào đó.
Những điều này tuy chỉ là phỏng đoán của Thiết Tháp Tôn Giả, nhưng hắn tự tin mình đã đoán đúng.
Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính. Lâm Hiên lại không hành động theo lẽ thường, chẳng những không bị Tiên Thiên Linh Bảo mê hoặc, mà thực lực còn vượt xa gã rất nhiều. Tiếp đến chính là một hồi bi kịch dành cho gã cổ ma.
Lâm Hiên trở thành người chiến thắng sau cùng. Tu Tiên Giới dù sao cũng là nơi thực lực vi tôn.
Nghĩ đến những manh mối có được nhờ sưu hồn, Lâm Hiên rơi vào trầm mặc.
Thiết Tháp Tôn Giả tuy đã chết, nhưng đối với những phân tích của hắn, Lâm Hiên vẫn chưa dám khẳng định hoàn toàn.
Nguyệt Nhi... À không, phải là kiếp trước của nàng – A Tu La Vương, lưu lại Huyễn Nguyệt Chi Độc ở nơi này chắc chắn phải có mục đích.
Nếu nói tại đây có giấu bảo vật thì cũng rất có khả năng.
Liệu có phải là chiếc thủ trạc kia không?
Có lẽ Thanh Nhan Tôn Giả biết rõ, đáng tiếc hắn cái gì cũng không nói, hiện tại càng không thể rút hồn luyện phách hắn để tìm đáp án, mọi thứ đều phải tự mình thăm dò.
Chỉ là, phía trước có Huyễn Nguyệt Chi Độc cản đường…
Trên mặt Lâm Hiên hiện lên vẻ khó xử.
Đúng vậy, hắn tu luyện Huyễn Linh Thiên Hỏa nên có thể xem thường tuyệt đại đa số độc dược trong tam giới, nhưng trong số đó tuyệt không bao gồm Huyễn Nguyệt Chi Độc. Ít nhất, Lâm Hiên không dám mạo hiểm nếm thử.
Hắn đâu có ngu ngốc đến mức đem tính mạng của mình ra làm trò đùa!
Lâm Hiên khẽ thở dài, nhất thời chưa nghĩ ra được cách nào hay.
Dù sao, trước mắt ngoài Huyễn Nguyệt Chi Độc ra, không gian xung quanh còn được bố trí một tầng cấm chế huyền diệu nào đó. Lâm Hiên tuy có nghiên cứu qua trận pháp chi đạo, không thể nói là tinh thông nhưng chút nhãn lực ấy vẫn có.
Tầng cấm chế kia, nói thế nào đây, hẳn là loại chỉ cần không công kích sẽ không bị kích hoạt, nhưng một khi động thủ, phiền toái sẽ lập tức kéo đến.
Tuy đây chỉ là suy đoán, nhưng ngẫm lại thì nó là sản phẩm do A Tu La Vương bố trí. Hắn thật không có dũng khí đi thử.
Nếu chết trong tay kiếp trước của Nguyệt Nhi, chẳng phải là quá oan uổng sao?
Nên làm gì bây giờ?
Lâm Hiên không biết phải làm sao. Tóm lại, hành động thiếu suy nghĩ là không được, cũng may Lâm Hiên cũng không vội, chỉ đứng tại chỗ lẳng lặng trầm tư.
...
Bất tri bất giác, ba ngày trôi qua, Lâm Hiên chợt vỗ trán một cái. Hắn đã có chủ ý, mình sao lại có thể quên mất vật kia được nhỉ.
Nghĩ là làm, Lâm Hiên cũng không trì hoãn nữa. Hắn lấy ra một chiếc túi bên hông, sau đó dán nó lên trán mình.
Hết cách rồi, ai bảo thần thức ở đây bị hạn chế, một khi phóng xuất ra sẽ lập tức tiêu tán trong không khí. Lâm Hiên chỉ có thể dùng phương pháp này để tìm kiếm thứ mình cần.
Rất nhanh, qua chừng một tuần trà, Lâm Hiên rốt cục ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Đã tìm được.
Sở dĩ phải tìm lâu như vậy, thứ nhất là do hắn quá giàu có, bảo bối nhiều đến mức muốn tìm cũng mệt. Thứ hai là vì hắn vốn không để ý đến vật kia nên chẳng nhớ đã ném vào góc nào rồi.
Cũng may, cuối cùng cũng đã tìm được.
Lâm Hiên vỗ lên túi trữ vật, linh quang chợt lóe lên, một tráng hán liền xuất hiện ngay trước mặt.
Nhìn kỹ lại, gương mặt tráng hán kia có phần cứng nhắc, thì ra chỉ là một con khôi lỗi hình người, tu vi bất quá chỉ ở Nguyên Anh kỳ.
Đây thực ra là bảo vật Lâm Hiên lấy được tại Nhân giới, theo thực lực hắn gia tăng mà sớm đã không còn tác dụng nữa, không ngờ trong tình huống này lại có thể dùng tới.
Đúng vậy, cách của Lâm Hiên rất đơn giản, chính là dùng khôi lỗi đi đoạt bảo.
Người sẽ trúng độc, nhưng khôi lỗi vốn là vật vô tri vô giác. Huyễn Nguyệt Chi Độc có lợi hại thế nào đi nữa cũng chẳng làm gì được nó. Đây chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nhất vật khắc nhất vật.
Hiện tại chỗ khó xử duy nhất chính là không thể thả thần thức ra tại nơi này, khiến bản thân chẳng thể thao túng được khôi lỗi, bất quá với Lâm Hiên, đây chỉ là chuyện nhỏ. Hắn đã có kế sách đối phó.