Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1509: CHƯƠNG 2971: NGỌN NGUỒN CỦA LINH BA CỐC

Diện tích Âm Ti Giới rộng lớn không thua kém gì Linh Giới hay Cổ Ma Giới, song kẻ này không hiểu sao lại chạy đến lãnh địa của tộc Atula, chỉ có thể quy kết vào vận mệnh đã sớm an bài.

Nếu chỉ gây ra chút phiền toái nhỏ, Atula Vương lòng dạ quảng đại, e rằng cũng sẽ cười trừ bỏ qua. Nhưng kẻ này quả thật không biết sống chết, dám thi triển đại thần thông liên tiếp phá hủy chín tòa thành trì của tộc Atula, thậm chí đồ sát mấy nhân vật trọng yếu trong tộc.

Có thể nhẫn nhịn nhưng không thể chịu nhục, Atula Vương tuy khiêm nhường nhưng phát sinh sự tình như thế, nàng sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

Nàng tự mình xuất thủ.

Trời gây nghiệp còn có thể sống sót, tự mình gây nghiệt thì làm sao thoát khỏi? Cửu Đầu Điểu lần này coi như đã chọc phải tổ ong vò vẽ. Nó tuy cũng được coi là nhân vật cường đại trong số chân linh, nhưng so với Atula Vương thật sự quá nhỏ bé. Kết thúc trận chiến này, Cửu Đầu Điểu bị đánh cho mặt mũi bầm dập, thiếu chút nữa đã vẫn lạc.

Cũng may tuy hắn khá chật vật, nhưng dù sao cũng là chân linh, ắt hẳn đã tu luyện được loại thần thông bảo mệnh lợi hại.

Mắt thấy hôm nay chọc phải kẻ không nên chọc, hắn vừa hối hận vừa phẫn nộ, lại vô cùng bàng hoàng. Hắn liên tiếp thi triển ra mấy loại thần thông nhằm thoát thân.

Atula Vương là đệ nhất cao thủ trong Tam Giới nhưng không phải vạn năng, nàng chậm mất một bước, để đối phương chạy thoát về Chân Linh Không Gian.

Nhưng sự tình đến đây vẫn chưa kết thúc.

Đối phương gây ra đại họa như thế, Atula Vương sao có thể đơn giản bỏ qua? Tục ngữ nói oan có đầu, nợ có chủ, mọi sinh linh đều phải trả giá cho hành vi của mình, chân linh cũng không ngoại lệ.

Cửu Đầu Điểu sau khi trốn về lãnh địa, tâm thần còn chưa ổn định lại, một vị thiếu nữ mặc tuyết y đã theo sát truy tới.

Cửu Đầu Điểu lúc đó uể oải sợ hãi đến mức nào, không cần nói cũng biết. Nhưng điều ấy không thay đổi được kết quả, ai bảo nó không biết sống chết lại đi chọc vào Atula Vương chứ?

Vẫn lạc!

Chân linh vốn đã có thể trường sinh bất diệt, nhưng lúc này ngay cả hồn phách cũng không thể bảo trụ được, trực tiếp rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Cửu Đầu Điểu đã chết, Chân Linh Không Gian của nó cũng thành vật vô chủ, nếu bỏ mặc sớm muộn cũng sẽ bị chân linh khác chiếm cứ.

Atula Vương là nhân vật như thế nào chứ, sao có thể để kẻ khác ngấp nghé chiến lợi phẩm của nàng? Huống chi thực lực Cửu Đầu Điểu không yếu, hoàn cảnh Chân Linh Không Gian vô cùng ưu việt. Đã như vậy, lấy nó đền bù cho những tổn thất của tộc Atula là quá đủ.

Atula Vương thi triển đại thần thông luyện hóa Chân Linh Không Gian, đồng thời tu kiến hành cung của nàng tại đây rồi đổi tên nơi này thành Linh Ba Cốc.

Về phần cấm chế trong Sa Mạc Mộng Yểm đều là tác phẩm của Atula Vương, mang tên Điên Đảo Ngũ Hành Trận. Nghe danh thấy không có gì thần kỳ, song lại vô cùng huyền diệu. Trận bàn mà Lâm Hiên tìm được chính là pháp khí khống chế tòa đại trận này.

Đã có thứ này, hắn có thể thao túng mọi cấm chế của Sa Mạc Mộng Yểm, chỉ cần đóng trận pháp lại, thần thức sẽ không bị ngăn trở, mà muốn rời khỏi đây cũng không còn khó khăn nữa.

Song, bây giờ thực sự muốn rời đi ư?

Đã tìm được cách giải quyết, Lâm Hiên không vội… Khi đã có thể thao túng cấm chế nơi này, Sa Mạc Mộng Yểm đối với hắn không còn là chốn nguy hiểm nữa, ngược lại còn trở thành nơi an toàn nhất. Tu luyện ở đây rồi đột phá bình cảnh trở thành lựa chọn khiến người ta động lòng nhất.

Hắn thậm chí không cần bố trí bất kỳ loại cấm chế nào. Sự huyền diệu của Điên Đảo Ngũ Hành Trận thế nào, hắn đã tự mình thể nghiệm, cho dù là lão quái vật Độ Kiếp Kỳ xâm nhập cũng sẽ bị lạc đường.

Huống hồ những lão quái vật Độ Kiếp Kỳ căn bản không thể tiến vào Linh Ba Cốc. Mà ngay cả những tu sĩ tiến vào cùng hắn chỉ mấy chục ngày nữa là sẽ đều rời đi.

Khi đó, cả Linh Ba Cốc này chỉ còn lại một mình hắn, không ai quấy rầy. Mà nồng độ linh khí như thế này chính là nơi tu luyện tốt nhất.

Nghĩ tới đây, Lâm Hiên không chần chờ nữa, tục ngữ nói ‘mòn gót giày tìm kiếm không thấy, vô tình đạt được lại chẳng tốn công’. Hành cung Atula Vương chính là nơi tốt nhất để hắn đột phá bình cảnh.

Quyết định xong, Lâm Hiên đánh ra một đạo pháp quyết lên trận bàn. Linh quang thiểm động, mắt thường cũng có thể thấy không khí xung quanh đang chấn động.

Lâm Hiên không giải trừ cấm chế mà chỉ loại bỏ khả năng che chắn thần thức ở ngọn núi này.

Dù sao hắn phải đột phá bình cảnh tại đây, thần thức không thể ly thể tất nhiên sẽ rất bất tiện. Về phần cấm chế tại Sa Mạc cùng Ốc Đảo không được giải trừ. Tuy một trăm ngày sau sẽ không còn tu sĩ nào ở lại Linh Ba Cốc, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Đây là lần đầu tiên hắn trúc kích bình cảnh Độ Kiếp Kỳ, Lâm Hiên đâu dám chủ quan.

Lâm Hiên buông thần thức ra dò xét xung quanh, đương nhiên phạm vi chỉ tới chân núi nhưng như vậy cũng đủ để hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Đối với tu sĩ, công dụng của thần thức quả nhiên không thể thay thế được.

Kế tiếp không cần phải nói, tự nhiên là tinh tế tra xét một lượt, không bỏ qua bất kỳ một nơi hẻo lánh nào, mà khu phế tích hành cung Atula Vương càng được Lâm Hiên dụng tâm tìm tòi.

Tuy hắn trước đó cũng đã tìm qua, nhưng không có thần thức trợ giúp, trời mới biết sẽ bỏ sót những gì.

Song, lần này rõ ràng là Lâm Hiên đã đa tâm, kết quả tra tìm của thần thức không cho thấy có bất kỳ bảo vật hay nguy hiểm ẩn núp nào. Điều này không tốt cũng chẳng xấu, nhưng đối với Lâm Hiên mà nói, như thế đã rất thỏa mãn rồi.

Mọi sự đã chuẩn bị ổn thỏa, kế tiếp cần tu luyện cho tốt. Song Lâm Hiên không vội, tốt xấu gì cũng phải đợi qua trăm ngày, khi tất cả tu sĩ rời khỏi nơi này. Chút thời gian này chẳng đáng là bao.

Cũng may Lâm Hiên cũng không phải không có việc gì làm. Hắn trước tiên thanh lý đống phế tích cung điện trên đỉnh núi, sau đó tự mình mở ra một tòa động phủ. Dù sao hắn không phải chỉ tạm thời dừng chân nơi này mà muốn ở lại đây lâu dài, tất nhiên phải có chỗ cư trú.

Tay áo khẽ động, mấy đạo kiếm khí liền bay vút ra. Lâm Hiên đã quá quen thuộc với việc khai mở động phủ nên rất nhanh đã hoàn thành.

Hắn lại lấy ra chân linh khôi lỗi. Bởi tiên thạch không còn nhiều lắm, nên khi đối địch hắn rất ít dùng đến vật này, nhưng hiện tại Lâm Hiên cần dùng nó để thủ vệ cho hắn.

Nói đơn giản là thay hắn hộ pháp.

Dù sao chỉ đứng bất động cũng không tiêu hao nhiều tiên thạch, mà một khi gặp phải biến cố, với thực lực chân linh khôi lỗi hoàn toàn có thể ứng phó với đại bộ phận cường địch.

Đối với sắp xếp của mình, Lâm Hiên rất hài lòng. Mặc dù không phải là không có một chút sơ hở, nhưng như vậy cũng đủ giảm thiểu khả năng nguy hiểm xuống mức thấp nhất.

Tiếp đến, Lâm Hiên khoanh chân ngồi xuống. Hắn cần chờ mấy chục ngày nữa mới có thể yên tâm tu luyện đột phá bình cảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!