Sắc mặt Thanh Nhan tôn giả âm tình bất định.
Kẻ thức thời vừa ra tay liền rõ, phi kiếm kia tuy không phải bản mệnh pháp bảo của hắn, nhưng uy lực tuyệt không yếu kém, vậy mà đối phương chỉ dùng một ngón tay đã khiến nó tan nát.
Băng Phách quả không hổ danh Chân Ma Thủy Tổ, người trước mắt tuy chỉ là một hóa thân, nhưng thực lực tuyệt đối cường hãn, ít nhất là mạnh hơn dự tính của hắn rất nhiều.
Giờ nên làm sao đây? Chẳng lẽ cứ thế mà im lặng bỏ qua?
Danh dự thì có thể bỏ qua, nhưng mấu chốt là bị đối phương trêu đùa như vậy khiến trong lòng hắn tràn đầy oán khí. Song, nếu động thủ hắn lại không nắm chắc phần thắng, nhất thời, Thanh Nhan tôn giả lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Song, hắn dù sao cũng là một tu sĩ Độ Kiếp kỳ, kinh nghiệm tất nhiên phong phú. Trong lòng tuy có điều xoắn xuýt, nhưng biểu hiện ra ngoài vẫn là nụ cười lạnh lùng: “Băng Phách đạo hữu không nên hiếp người quá đáng! Lúc trước ta và ngươi đã ước định thế nào, cả hai đều rõ. Tiên tử thực sự muốn thất hứa ư?”
“Thất hứa thì sao chứ? Nếu ngươi tìm được chiếc ‘vòng tay’ kia, bổn tiên tử tự nhiên sẽ thực hiện lời hứa. Mà bây giờ ta không giao phương pháp ly khai nơi này ra đấy, ngươi định làm gì?”
“Tốt, tốt!”
Thanh Nhan tôn giả giận quá hóa cười, đối phương không chút cố kỵ, hoàn toàn không thèm đặt hắn vào mắt.
Đã như vậy thì còn gì mà không dám chứ? Đánh không lại cũng phải đánh, chứ cứ thế mà bỏ qua, hắn thật không thể nuốt trôi ngụm tức khí này.
“Đã như vậy, Băng Phách tiên tử, ngươi hãy… đi chết đi!”
Thanh Nhan tôn giả cuối cùng đưa ra quyết định, trên mặt hắn hiện lên một tia hung lệ, toàn thân bỗng tỏa linh mang chói mắt, vô số bảo vật như gió táp mưa sa cuồn cuộn lao về phía đối phương.
Hành động như vậy nhìn có vẻ lỗ mãng, hoàn toàn theo cảm tính, nhưng sâu trong lòng Thanh Nhan tôn giả tự nhiên đã tính toán kỹ lưỡng.
Hóa thân Băng Phách rất mạnh, nhưng chắc không hơn mình là bao. Nếu có thể đem đối phương đi rút hồn luyện phách, chẳng phải sẽ biết được phương pháp ly khai nơi này sao?
Đã muốn làm, vậy thì cần gì phải dây dưa dài dòng? Hắn vừa ra tay liền xuất toàn lực. Thấy thế công mãnh liệt như vậy, Băng Phách không khỏi biến sắc.
Nàng không kịp nghĩ nhiều, ngọc thủ lập tức chém ra vài đạo lệ mang sắc bén. Giữa không trung lập tức hiện lên đủ mọi màu sắc đan xen, cùng tiếng bạo liệt kinh thiên động địa khiến đất trời kịch liệt run rẩy.
...
Tạm thời không nhắc tới hai vị cường giả Độ Kiếp kỳ đang trở mặt thành thù, chuyện đó chẳng quan hệ gì tới Lâm Hiên. Hắn đã lựa chọn ở lại Linh Ba Cốc, thời gian kế tiếp tất nhiên không chần chừ mà một lòng khổ tu.
Linh khí nơi đây vô cùng nồng đậm, các thế lực U Minh Ám Vương chẳng thể kéo dài tới tận đây. Không có phân tranh, không có quấy rầy, tuy hơi tịch mịch nhưng nơi này xác thực là một chỗ tu luyện tuyệt hảo.
Hoa nở hoa tàn, hoa tàn hoa nở, tuế nguyệt vô tình, tu tiên bất lão. Mấy chục năm chẳng qua chỉ là một thoáng chớp mắt. Lâm Hiên tiến nhập Linh Ba Cốc đã được hơn 50 năm.
Bế quan khổ tu lâu như vậy cuối cùng cũng thu được kết quả vừa ý. Bất luận là tinh thần lực hay pháp lực của hắn đều đã đạt tới đỉnh phong Phân Thần kỳ. Hiện tại là thời khắc đột phá bình cảnh tốt nhất. Không dám nói là thủy đáo cừ thành, nhưng xác thực là thời cơ đã đến.
Đã như vậy, Lâm Hiên cũng không chần chừ nữa. Trong ba ngày kế tiếp, hắn không cố gắng tu luyện mà chuyển sang nghỉ ngơi. Tu tiên không phải lúc nào cũng cần khổ tu, mà vào những lúc thích hợp cũng cần kết hợp với thư giãn. Ba ngày này, hắn tận lực buông lỏng tâm thần, đồng thời nhớ lại con đường tu tiên mình đã đi qua, từng chuyện cũ hiện rõ mồn một. Hắn muốn tìm ra những khiếm khuyết tồn tại trong tâm cảnh của mình rồi triệt để tu bổ, bởi việc hắn làm kế tiếp chính là đột phá bình cảnh Độ Kiếp kỳ. Cửa ải này cho dù thành công rồi cũng sẽ đưa tới tâm ma. Nếu vận khí không tốt, có khi lại kéo đến cả vực ngoại thiên ma.
Tâm cảnh càng ít sơ hở thì càng không dễ bị tẩu hỏa nhập ma.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi chuyện, Lâm Hiên khoanh chân ngồi tại khoảng đất trống trên đỉnh núi. Trước người hắn bày đủ các loại chai lọ chứa linh dược trợ giúp đột phá bình cảnh.
Nhìn thì có vẻ bình thường, không có gì thu hút, nhưng chỉ tùy tiện xuất ra một viên trong số linh đan này liền có thể gây nên huyết vũ tinh phong. Lâm Hiên vì thu thập chúng mà phải hao tâm tổn trí, trải qua vô vàn hiểm nguy.
Ngẫm lại mà hắn cũng phải cảm khái không thôi. Cũng may là bỏ ra bao nhiêu công sức thì đến khi thu lại được bấy nhiêu thành quả. Dựa vào số linh đan diệu dược này, Lâm Hiên nắm chắc năm thành đột phá Độ Kiếp thành công. Năm thành nghe có vẻ ít, nhưng thực ra chỉ thế cũng đủ chấn động thế gian.
Phóng nhãn khắp Tam Giới, ngoại trừ Atula Vương dám nói mình nắm chắc năm phần đột phá bình cảnh Độ Kiếp thành công ra, những người khác có nghĩ cũng không dám.
Cho dù là Tán Tiên, Yêu Vương, Chân Ma Thủy Tổ hay vị thiên tài Nãi Long Chân Nhân… năm đó khi đột phá Phân Thần tiến giai lên Độ Kiếp cũng nơm nớp lo sợ, nắm chắc hai ba thành đã là thầm mừng trong lòng, cảm tạ trời xanh phù hộ rồi.
Bọn hắn còn như vậy, những tu sĩ khác càng không cần nói tới. Dù trải qua muôn vàn gian khổ tìm được ít linh dược phụ trợ, thì tỷ lệ vẫn chưa vượt qua được một phần ngàn. Nói đơn giản, thuần túy là dựa vào cơ duyên. Nếu bọn họ biết tao ngộ ngày hôm nay của Lâm Hiên, có khi hâm mộ đến rơi lệ mất.
Lâm Hiên khoanh chân tọa thiền, lẳng lặng điều tức, khu trừ tạp niệm, tâm cảnh tĩnh lặng như hồ thu.
Hắn phất tay lấy ra một chiếc hộp ngọc, dài rộng chỉ chừng vài tấc, được làm từ mỹ ngọc tốt nhất… Vừa cầm vào tay liền cảm nhận được một cỗ hàn ý lan tỏa.
Vạn Niên Hàn Ngọc.
Không, hẳn là tinh hoa của Vạn Niên Hàn Ngọc. Tài liệu cấp bậc này đủ để luyện chế ra cực phẩm pháp bảo, vậy mà giờ lại bị Lâm Hiên lấy ra làm vật chứa.
Lâm Hiên lựa chọn như vậy tất nhiên có đạo lý của hắn. Vạn Niên Hàn Ngọc đúng là bảo vật hiếm có, nhưng nếu dùng để bảo tồn linh đan trân quý thì càng thu được hiệu quả tốt hơn. Lưu giữ bao lâu cũng được, dược tính không mất đi chút nào cả.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽