Bình tâm tĩnh khí, Lâm Hiên chậm rãi điều tức chứ không nóng lòng dùng linh đan để khôi phục pháp lực, chẳng phải hắn tiếc rẻ mà là tình thế hiện giờ thực sự chưa cần thiết.
Ầm ầm!
Sắc trời không biết từ lúc nào lại trở nên u ám hơn, kiếp vân trên đỉnh đầu cũng tiếp tục cuồn cuộn dâng trào. Trong vòng ngàn dặm quanh Linh Ba cốc, linh khí đất trời không ngừng hội tụ về nơi này.
Lốc xoáy trên đỉnh đầu càng lúc càng đen kịt, không những thế còn khuếch trương ra bốn phía xung quanh.
Thời gian trôi qua chừng một tuần trà, đường kính của nó đã tăng lên gấp mười lần, từ dưới nhìn lên mang lại cảm giác vô biên vô hạn. Từng tia chớp xé rách không gian, rạch toạc vòm trời, tuy chưa giáng xuống nhưng cũng đủ khiến người ta cảm nhận được uy áp kinh thiên động địa của nó.
Mấy trăm đạo tia chớp từ trung tâm lốc xoáy đồng loạt oanh kích xuống. Điện quang xanh thẳm uốn lượn trên màn trời đen kịt càng khiến khung cảnh thêm chói lòa.
Đồng tử Lâm Hiên co rụt lại, Cửu Cung Tu Du Kiếm bay lượn hộ thể trước người. Hắn vừa giơ tay định đánh ra một đạo pháp quyết thì dị biến đột khởi.
Rống!
Lại một đạo thiểm điện nữa từ trung tâm lốc xoáy bắn ra, nhưng khác với lần trước, đường kính của nó lớn đến bất thường, tựa như một cây cổ thụ mấy vạn năm tuổi vậy.
"Cái này..."
Lần này, Lâm Hiên thật sự kinh hãi, hắn chưa từng gặp qua kiếp lôi nào khổng lồ đến thế, mục tiêu dù là một ngọn núi e rằng cũng bị nó đánh cho tan thành tro bụi. Hơn nữa, tốc độ của nó vô cùng nhanh, phát sau mà đến trước, chỉ trong nháy mắt đã đuổi kịp những tia chớp lúc nãy.
Sắc trời vốn tối đen như mực bỗng nhiên bừng sáng, giữa không trung hiện ra một con đại điểu hình dáng vô cùng dữ tợn, bốn cánh sáu chân, và đặc biệt nhất là… nó có tới tận chín cái đầu.
Cửu Đầu Điểu!
Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, trân trối nhìn quái vật trên đỉnh đầu. Đây mà là thiên kiếp sao?
Bên khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một nụ cười khổ. Nhưng giờ phút này có thể khiếu nại với ai đây, chỉ có thể nghĩ cách dốc sức vượt qua mà thôi.
Quái điểu kia sau khi thành hình cũng không lập tức công kích Lâm Hiên, mà hắn cũng không hành động thiếu suy nghĩ, dù sao cứ quan sát cho rõ ràng rồi hẵng quyết định.
Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn quái điểu, trong mắt chợt lóe lên ngân quang sắc bén, hắn muốn xem đối phương có điểm gì khác biệt so với chân linh trong truyền thuyết hay không.
Càng quan sát càng thấy giống, ngoài việc quái điểu này được hình thành từ tia chớp ra thì chẳng có chỗ nào khác biệt cả.
"Quả thực là Cửu Đầu Điểu, không biết nó có quan hệ gì với thượng cổ chân linh đây?" Lâm Hiên không kìm được buông lời cảm thán.
Hắn không động, không có nghĩa là thiên kiếp sẽ dừng lại. Âm thanh vù vù trầm thấp truyền ra, vòng xoáy cực đại trên đỉnh đầu bắt đầu chậm rãi xoay tròn.
Ầm ầm!
Từ trung tâm lốc xoáy lại bắn ra một cột sáng có đường kính hơn một trượng, hoàn toàn được cấu thành từ hỏa nguyên tố.
Hai mắt Lâm Hiên khẽ nheo lại, hắn biết uy năng của đạo quang trụ kia không hề tầm thường, nhưng ngay sau đó, vẻ mặt hắn bỗng trở nên vô cùng cổ quái.
Quang trụ kia không đánh xuống mà trực tiếp bắn thẳng vào thân thể Cửu Đầu Điểu.
Phốc…
Một thanh âm có chút nặng nề truyền ra, thân thể Cửu Đầu Điểu như cá kình hút nước, nuốt chửng toàn bộ hỏa trụ vào trong người, dung hợp một cách hoàn mỹ với lôi điện chi lực. Khí thế của quái điểu dường như lại cường đại thêm một phần.
"Đây là..."
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ kinh ngạc, tốc độ của vòng xoáy trên đỉnh đầu càng lúc càng nhanh, và theo sự gia tốc của nó, vô số tia chớp lôi hỏa rơi xuống như mưa. Cảnh tượng ấy thật khiến người ta hoa cả mắt, nhìn không xuể!
Mà mục tiêu của chúng không phải Lâm Hiên, tất cả đều rơi lên người Cửu Đầu Điểu, dung hợp với nó khiến khí thế của nó gia tăng với tốc độ chóng mặt.
"Không ổn!"
Sự tình đã đến nước này, Lâm Hiên sao còn không hiểu cơ chứ. Hắn đã phạm phải một sai lầm trí mạng, đó là để cho đối phương có thời gian tích tụ sức mạnh, khiến thực lực của nó càng thêm cường đại.
Đã nhận ra, Lâm Hiên sao có thể tiếp tục sai lầm. Hắn không chút do dự đánh ra mấy đạo pháp quyết.
Xoẹt xoẹt!
Lệ mang chớp động, từng đạo kiếm quang lăng lệ tựa cuồng phong bạo vũ kích bắn về phía quái điểu. Mục đích của hắn rất rõ ràng, mặc kệ con chim lớn kia có quan hệ gì với chân linh trong truyền thuyết, cứ giết nó trước rồi nói sau.
Uy lực của Cửu Cung Tu Du Kiếm cường đại thế nào không cần phải nói, nhưng quái điểu kia chỉ khẽ vỗ cánh, lập tức lông vũ của nó bung ra như tuyết rơi, phiêu đãng bay xuống. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lâm Hiên, mỗi một mảnh lông vũ đều biến thành một thanh phi kiếm, bề mặt chớp động hào quang màu đỏ rực của lửa, đầu mũi lại có tia chớp quấn quanh.
Phi kiếm song thuộc tính lôi hỏa! Mặc dù là được biến ảo ra từ linh khí nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác đây là bảo vật có thực thể.
Sắc mặt Lâm Hiên càng thêm khó coi, cao thủ vừa ra tay liền biết nông sâu, con quái điểu này còn khó đối phó hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Vừa nghĩ tới đây, công kích của hai bên đã va chạm vào nhau, tiếng đinh đinh đang đang không ngừng vang lên.