Những pháp bảo này tuy không thể sánh bằng bổn mạng pháp bảo của hắn, nhưng uy năng cũng không hề tầm thường, hơn nữa số lượng lại đông đảo, hợp lại tạo thành uy lực kinh người.
Lâm Hiên vẫn chưa chịu dừng lại, từ lòng bàn tay hắn bay lên một ngọn ngũ sắc hỏa diễm to bằng quả trứng gà, nhìn qua thì lung linh mỹ lệ nhưng khí tức lại vô cùng kinh khủng.
“Đi!”
Ngọn lửa nghênh phong hóa lớn, sau đó huyễn hóa thành một đầu phượng hoàng tuyệt mỹ. Lâm Hiên phun ra một ngụm tinh huyết dung hợp với nó, cảnh tượng tựa như vẽ rồng điểm mắt. Phượng hoàng bỗng dưng có thêm sinh mệnh, hai cánh khẽ vỗ cùng tiếng hót cao vút, mang đầy khí thế của bách điểu chi vương.
Phượng hoàng mang theo hỏa diễm ngập trời đánh về phía Cửu Đầu Điểu.
Oanh!
Tiếng bạo liệt kinh thiên động địa truyền ra, khắp nơi đều là kiếm quang và lôi hỏa đan xen, uy áp kinh hoàng khiến hư không cũng phải sụp đổ.
Nhiều loại bảo vật hợp lại đánh ra một kích tuy không bằng Ngũ Long Tỷ nhưng uy lực tuyệt đối không nhỏ. Dù là lão quái vật Độ Kiếp kỳ trúng phải chiêu này, e rằng cũng phải trọng thương tại chỗ, thậm chí là bỏ mạng.
Nhưng Cửu Đầu Điểu không thể dùng lẽ thường mà suy đoán, kết quả cuối cùng thế nào còn phải đợi trong chốc lát nữa.
Hai mắt Lâm Hiên khép hờ, dư chấn kinh hoàng quét qua không gian trên đầu hắn. Thân ảnh Cửu Đầu Điểu cũng dần hiện rõ, nhưng so với lúc trước, linh quang đã ảm đạm đi rất nhiều.
Lâm Hiên đang định tế ra bảo vật khác thì con ngươi của quái điểu đột nhiên lóe sáng, bốn cánh tựa như khảm đao chém mạnh lên lưới tơ, lưới tơ tức thì đứt đoạn.
“Tiểu tử, ta muốn rút hồn luyện phách ngươi!”
Quái điểu miệng phun tiếng người, Lâm Hiên nghe thấy mà kinh ngạc đến sững sờ. Tuy biết linh trí đối phương không thấp nhưng việc nó còn có thể nói chuyện thật sự nằm ngoài dự liệu của hắn!
Xoẹt xoẹt...
Sáu chiếc vuốt của quái điểu điên cuồng vung múa, vô số móng vuốt nhọn hoắt tản ra xung quanh. Những sợi kiếm tơ sắc bén không ngờ lại bị chúng cắt đứt thành từng đoạn.
Phụt...
Lâm Hiên phun ra một ngụm máu tươi, cảm giác bổn mạng pháp bảo bị tổn hại thật không dễ chịu chút nào.
Quái điểu kia vô cùng mừng rỡ, hai cánh khẽ động nhào tới chỗ Lâm Hiên. Nó hận tiểu tử này tận xương tủy, nhất quyết phải ăn tươi nuốt sống mới thỏa nguyện. Song, quái điểu lại không chú ý tới một Lâm Hiên đã ‘trọng thương’ nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười đầy gian xảo.
Khoảng cách giữa hai bên bất quá chỉ chừng mấy trượng, đối với cấp bậc như bọn họ tự nhiên khẽ động là tới. Lâm Hiên không kịp tránh, đối phương thoáng cái đã xuất hiện ngay bên cạnh.
Trên mặt hắn thoáng hiện lên vẻ kinh hoàng.
“Tiểu tử, nhận lấy cái chết!”
“Thật sao, hiện tại ai thắng ai thua còn chưa rõ đâu.” Vẻ mặt kinh hoàng của Lâm Hiên bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nụ cười thản nhiên.
“Cái gì?” Quái điểu mơ hồ cảm thấy không ổn, nhưng hiện tại đã không kịp biến chiêu.
Từ trong tay áo Lâm Hiên bay ra một thanh tiên kiếm dài hơn một thước. Hắn duỗi tay nắm lấy rồi đem toàn bộ pháp lực quán trú vào bên trong. Xung quanh lập tức hiện lên thân ảnh Tứ Linh giương nanh múa vuốt nhào tới đối phương.
Quái điểu cũng liều mạng, nó dù phải tiêu hao thêm linh lực cũng muốn diệt trừ tiểu tử này, tốc độ lại nhanh hơn mấy phần.
Nhưng đúng lúc này, dị biến bỗng nổi lên. Cửu Cung Tu Du Kiếm vốn đã vỡ nát thành từng mảnh đột nhiên hiện ra bên người nó. Chúng tụ lại với nhau thành một thanh tiên kiếm dài trăm trượng, mỏng như cánh ve, mặt ngoài lưu chuyển ngân quang, khí tức vô cùng đáng sợ.
Hiện tại, quái điểu thực sự kinh hoàng. Bổn mạng pháp bảo của đối phương rõ ràng đã bị mình hủy diệt, vậy mà bây giờ lại lành lặn hiện ra. Song, bây giờ cũng không có thời gian để nó nghĩ nhiều.
Cao thủ so chiêu, ngoài thực lực còn cần trí tuệ. Lâm Hiên thật vất vả mới lừa được đối phương vào bẫy, há có thể đơn giản để nó đào thoát.
Thắng bại chính tại lúc này!
Lâm Hiên hơi ngửa đầu nuốt lấy một giọt Vạn Niên Linh Nhũ để khôi phục pháp lực, sau đó dồn toàn bộ sức mạnh vào bảo vật.
Xoẹt xoẹt...
Có lẽ do trong nháy mắt rót quá nhiều linh lực vào Phệ Linh Kiếm, mặt ngoài bỗng xuất hiện một vết rạn. Lâm Hiên khẽ nhíu lông mày, song hiện tại hắn nào có tâm tư tiếc rẻ bảo vật. Lúc này là thời điểm mấu chốt, tự nhiên chẳng thể xót xa.
Lâm Hiên hét lớn một tiếng, pháp lực như nước vỡ đê tràn ra.
Tiếng xuy xuy truyền đến, vết rạn ở mặt ngoài Phệ Linh Kiếm trải rộng như mạng nhện, càng lúc càng nhiều… có lẽ sau lần công kích này, nó cũng sẽ hoàn toàn biến thành phế phẩm, linh tính không còn.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡