Cả người sảng khoái, nhưng trên mặt Lâm Hiên chẳng hiện chút vui mừng, ngược lại thần sắc nghiêm nghị, khoanh chân tọa thiền.
Sau khi thổ nạp điều tức cùng phục dụng vài viên đan dược, hắn thi triển nội thị thuật, phát hiện pháp lực toàn thân vẫn như cũ. Ngọn lửa chân linh vừa dung nhập vào thể nội liền biến mất không còn dấu vết, phảng phất như chưa từng tồn tại.
"Sao có thể như vậy?" Trong lòng Lâm Hiên vô cùng kinh ngạc, nhưng đúng lúc này, một cơn đau kịch liệt từ đan điền khí hải truyền tới. Cả người hắn như ngâm trong liệt hỏa, thống khổ tột cùng, bên cạnh đó còn cảm giác được vô số lợi nhận đang khắc sâu vào thể phách.
Cơn đau này đến quá đột ngột, sắc mặt Lâm Hiên lập tức đại biến, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu tí tách tuôn rơi, toàn thân run rẩy kịch liệt.
Tính cách Lâm Hiên vô cùng kiên cường, nhưng đan điền chính là nơi trọng yếu nhất đối với mỗi tu sĩ. Lâm Hiên không dám khinh thường, vội cố nén đau đớn thi triển nội thị thuật.
Chỉ thấy trong đan điền quả nhiên xuất hiện một đoàn hỏa diễm, chính là ngọn lửa chân linh. Còn trên mặt chủ Nguyên Anh cùng đệ nhị Nguyên Anh đều hiện lên vẻ đau đớn, ngay cả yêu đan cũng nằm im bất động.
Lâm Hiên cảm thấy hối hận, việc mình để ngọn lửa này dung nhập vào người liệu có phải là quá khinh suất không.
Song giờ hối hận đã muộn, hiện tại chỉ có thể tận lực khu trừ mà thôi.
Nghĩ vậy, hắn lập tức hành động.
Nhưng rất nhanh Lâm Hiên liền phát hiện ra bản thân không thể động đậy. Bất luận là đan điền hay tứ chi bách hài, mỗi một tia pháp lực đều không thể điều khiển, tựa hồ thân thể này đã không còn thuộc về hắn.
Sự kinh hoàng trong lòng hắn lúc này khó mà diễn tả hết. Ngọn lửa chân linh đã đảo khách thành chủ, bành trướng kịch liệt.
Chẳng lẽ...
Lâm Hiên lờ mờ đoán được, chân linh hỏa có linh trí, đang muốn đoạt xá hắn. Nhưng... điều này sao có thể chứ?
Nghe có vẻ hoang đường, nhưng giờ nhìn từ mọi góc độ thì dường như chuyện đang xảy ra đúng theo chiều hướng ấy.
Lâm Hiên không rõ, hắn đoán mò nhưng kỳ thật cũng đã tiếp cận chân tướng rồi.
Năm đó, chân linh Cửu Đầu Điểu đắc tội với Atula Vương, bản thân bị diệt sát mà chính không gian chân linh cũng bị chiếm làm nơi tu kiến cung điện. Đoàn chân linh hỏa kia trở nên bơ vơ không chốn dung thân, đã thế còn phải ẩn núp sợ bị thủ hạ của Atula Vương tìm được.
Ngày Atula Vương chuyển thế đầu thai, nơi này cũng trở nên hoang phế. Song không hiểu sao nó lại gắn kết với một giới diện thất lạc. Cũng may có Atula Vương thiết hạ cấm chế mới ngăn cản được tu sĩ Độ Kiếp kỳ đi vào, chỉ cho Động Huyền kỳ và Phân Thần kỳ qua cửa.
Chân linh hỏa lại tiếp tục chạy trốn, dù sao nó không muốn người khác tìm được. Cứ như vậy đã vài vạn năm trôi qua, dần dần bản thân sinh ra linh trí, từ đó mà muốn đoạt xá.
Tự bản thân nó muốn tu tiên, muốn thành chân linh.
Mà không phải ai cũng phù hợp với yêu cầu của nó. Là Cửu Đầu Điểu thì tốt, nếu không thì yêu tộc cũng được. Song trước giờ Linh Ba Cốc chỉ mở cửa cho tu tiên giả, chẳng xuất hiện một yêu tộc nào.