Được hai thiếu nữ dẫn đường, Lâm Hiên thuận lợi tiến nhập phân đàn của Linh Dược Sơn. Tình cờ, hắn gặp một nhóm tu sĩ cấp thấp đang chuẩn bị xuất môn săn thú.
Thấy hai vị sư tỷ đang bị truy nã lại đi cùng một thiếu niên xa lạ, những đệ tử này trong lòng kinh nghi, lập tức hô vang một tiếng vây quanh. Lâm Hiên không muốn dây dưa, trực tiếp xuất ra lệnh phù.
Các đệ tử này kinh ngạc xen lẫn vui mừng, vội vàng phát ra Truyền Âm Phù đồng thời dẫn Lâm Hiên về phân đàn.
Sau khoảng thời gian một tuần trà, phía trước chợt nổi lên ánh sáng rực rỡ. Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua, thấy gần trăm tu sĩ đang nghênh đón hắn.
Dẫn đầu là hai đạo độn quang màu tím, những người còn lại duy trì khoảng cách nhất định phía sau. Trong số này, có khoảng hai phần là Trúc Cơ Kỳ tu sĩ, số còn lại đều là Linh Động Kỳ đệ tử.
Lâm Hiên khẽ nhíu mày, thầm trầm tư.
"Ha ha. Không biết Thiếu môn chủ giá lâm. Thuộc hạ không kịp tiếp đón từ xa, xin người lượng thứ."
Vòng sáng màu tím chói mắt đã dừng lại trước mặt, hiện ra một nam một nữ.
Nam nhân khoảng chừng tứ tuần (bốn mươi tuổi). Tướng mạo tầm thường, thân thể nhỏ gầy nhưng lại toát ra khí thế bất phàm. Không ngờ tu vi cực cao, đã là Ngưng Đan Hậu Kỳ tu sĩ.
Nữ tử kia trẻ hơn nhiều, nhìn qua chỉ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, nhưng khóe mắt lại có không ít nếp nhăn. Xem ra công pháp nàng tu luyện không có hiệu quả trú nhan, chỉ là nàng biết cách chăm sóc nhan sắc mà thôi. Tu vi của nàng cũng là Ngưng Đan Trung Kỳ, ngang bằng với Lâm Hiên.
Nhìn bộ dáng hai người, chắc hẳn họ là một đôi song tu đạo lữ.
"Ha ha. Sư huynh quá khách sáo. Xin đạo hữu chỉ giáo tôn tính."
"Không dám. Tại hạ là Chu Miện, còn đây chính là Tào Nguyệt Tào sư muội." Khẩu khí của nam nhân nhỏ gầy thập phần khôn khéo, tỏ ra đặc biệt khách khí.
Đương nhiên, Lâm Hiên không vì thế mà lơi lỏng cảnh giác. Biểu hiện bên ngoài vẫn ôn hòa thân thiện, cùng đối phương hàn huyên vài câu.
"Thiếu môn chủ có thể bình an trở về thật là tốt. Nghe nói người tiến vào Thập Vạn Đại Sơn, Chưởng môn chân nhân luôn vô cùng nhớ mong."
"Đã phiền tới Sư tôn lo lắng cho ta. Lão nhân gia vẫn bình an chứ?" Lâm Hiên khẽ mỉm cười.
"Đương nhiên. Thông Vũ sư huynh không chỉ thân thể khang kiện, mà tu vi còn tiến triển nhanh chóng, chuẩn bị sắp Kết Anh (đột phá Nguyên Anh)." Nói tới đây, trên mặt Chu Miện không nén được vẻ hâm mộ.
"Ồ?" Lâm Hiên thầm kinh hãi, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên. Thông Vũ lão hồ ly quả nhiên là thiên tài, tư chất phi thường. Việc lão trở thành Nguyên Anh tu sĩ là điều đã được dự đoán trước.
Nhưng nghe đối phương xưng hô, Lâm Hiên lại khẽ lắc đầu.
Quy củ của Tu Tiên giới khác biệt rất lớn so với thế tục võ lâm. Nơi đây lấy cường giả vi tôn. Ngay cả vai vế cũng phải tuân theo quy tắc này.
Cùng một cảnh giới thì xưng hô là sư huynh đệ. Khi tu vi tăng lên, vai vế cũng tăng theo.
Cho nên khi mới nhập môn, các đệ tử còn ngang hàng luận bàn. Nhưng có thể chỉ sau 10 năm, quan hệ đã đổi thành sư điệt và sư thúc.
Đương nhiên cũng có trường hợp đặc biệt như Lâm Hiên và Thông Vũ chân nhân. Hai người đã chính thức hành lễ bái sư đồ. Cho nên, dù Lâm Hiên đã trở thành Ngưng Đan tu sĩ, hắn vẫn gọi Thông Vũ chân nhân là Sư phụ.
Lâm Hiên cùng nhóm tu sĩ trở về phân đàn. Nơi đây vốn không có cấm chế bao bọc, thảo nào trước đó hắn không cảm nhận được linh lực. Lâm Hiên nhíu mày, nhưng không mở miệng hỏi.
"Chu sư huynh. Nơi này chỉ có huynh và Tào sư tỷ là hai vị Ngưng Đan Kỳ tu sĩ thôi sao?"
"Còn có thêm Trịnh sư đệ. Chỉ là mấy ngày trước chúng ta phát hiện một nơi có khả năng ẩn tàng bảo vật, nên Trịnh sư đệ đã dẫn người tới đó."
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu. Hai người phân phó đám đệ tử một hồi, sau đó đích thân phu phụ họ Chu dẫn Lâm Hiên tới một tòa lầu gác tinh xảo.
"Thiếu môn chủ, nơi này không thể sánh được với Linh Dược Sơn. Vốn đơn sơ dị thường, linh mạch cũng không được tốt lắm. Xin người bỏ quá cho." Chu Miện ôm quyền nói.
"Đã làm phiền tới phu thê hiền huynh. Không sao, tại hạ chỉ là tạm trú nơi này mà thôi."
"Tạm trú? Thiếu chủ lại muốn rời đi sao?"
"Đương nhiên. Ta vốn rời khỏi bản môn đã lâu. Ta sẽ nghỉ tạm mấy ngày rồi trở về Linh Dược Sơn."
Lâm Hiên đưa mắt nhìn hai người: "Đúng rồi. Cùng trở về với ta còn có hai nha đầu. Nghe nói các nàng làm trái môn quy, nhưng ta nhìn thấy khá thuận mắt, coi như có duyên với ta. Sư huynh và sư tỷ có thể mở cho các nàng một con đường hay không?"
"Ha ha. Thiếu môn chủ đã có lời, việc này chỉ là chuyện nhỏ. Ta sao lại không giữ thể diện cho người?" Chu Miện hơi giật mình nhưng lập tức khoát tay áo. Chỉ là hai tên Linh Động Kỳ đệ tử cấp thấp, hắn đương nhiên không coi vào đâu, nói: "Thiếu chủ còn có điều gì phân phó nữa chăng?"
"Không có." Lâm Hiên lắc đầu.
"Nếu đã như vậy, phu thê chúng ta cũng không quấy rầy Thiếu chủ nghỉ ngơi nữa. Tạm thời xin cáo từ."
"Hai vị xin cứ tự nhiên."
Lâm Hiên chắp tay đưa tiễn. Khi bóng dáng hai người tan biến, sắc mặt hắn trở nên âm trầm. Phân đàn này quả nhiên có nghi vấn. Mặc dù hai người này che giấu rất tốt, nhưng thần thức của Lâm Hiên vượt xa sự suy tính của bọn họ.
Từ trên thân thể hai người, hắn đã cảm ứng được một luồng khí tức kỳ lạ. Không giống yêu thú, cũng khác âm hồn. Rốt cuộc là thứ gì, Lâm Hiên vẫn chưa rõ.
Hắn đã cẩn thận quan sát. Linh đài trên đỉnh đầu hai người vẫn sáng tỏ, bộ dáng cử chỉ nhanh nhẹn, không giống như bị ngoại nhân cướp đoạt thân thể.
Điều này thực sự khó hiểu.
Trầm lặng một lúc, khóe miệng Lâm Hiên lại nhếch lên. Quả thật có chút khó giải quyết, nhưng với tu vi hiện tại của hắn, vốn không cần sợ hãi điều gì.
Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua Đình Các phía trước. Đó là một tòa kiến trúc cao hai tầng, trang nhã thanh tịnh, được dựng bằng một loại bạch ngọc vô danh. Nếu ở thế tục, ngay cả gia tộc đế vương cũng chưa chắc đã xa xỉ được như vậy.
Cảnh sắc chung quanh khá đẹp đẽ, nhưng đáng tiếc linh mạch mỏng manh. Nếu không, đây sẽ là một nơi tu đạo tuyệt hảo.
Lâm Hiên cất bước đi vào trong lầu. Hắn phóng thần thức ra quan sát khắp tòa lầu gác, không thấy có gì bất ổn. Xem ra Chu Miện không phải kẻ ngu ngốc, không động tay chân làm chuyện rút dây động rừng ngu xuẩn.
Lâm Hiên thò tay vào túi trữ vật, lấy ra mấy cây trận kỳ, bố trí chung quanh lầu gác. Trận pháp vận hành, nơi này đã trở thành lãnh địa cá nhân của hắn.
Lúc này, Lâm Hiên nhẹ nhàng thở ra. Hắn phất tay áo một cái, một nữ tử tú lệ đã xuất hiện giữa không trung.
Đã ở trong tay áo của hắn lâu như vậy, cũng nên để Nguyệt Nhi ra ngoài một lát.
Sau đó, Lâm Hiên bắt đầu nhắm mắt tĩnh tọa.
Lại nói, ý định của hắn khi đến phân đàn là việc đầu tiên phải tới Tàng Bảo Khố. Bích Vân Sơn đã thu thập được nhiều thiên tài địa bảo như vậy, hẳn bổn môn thu hoạch cũng không nhỏ. Hiện tại, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn chỉ thiếu hai loại tài liệu vốn không quá trân quý. Tám chín phần là có thể tìm được ở nơi này.
Tuy nhiên, bây giờ đương nhiên phải giải quyết phiền toái trước mắt. Nếu không, cho dù có tìm đủ bảo vật cũng không thể tĩnh tâm luyện chế được.
Lâm Hiên khoanh chân ngồi trong phòng, hai mắt khép chặt, toàn thân thanh quang chớp động liên tục. Hai tay kết một đạo pháp quyết trước ngực.
Cách đỉnh đầu hắn khoảng ba thước, một khối ngọc giản xanh biếc đang lơ lửng.
Một lát sau, Lâm Hiên mở hai mắt, vẫy tay một cái. Ngọc giản kia chợt lóe thanh quang rồi bay về trong tay hắn.
Lâm Hiên đặt ngọc giản lên trán, rót thần thức vào...
Lần xuất hành này, Lâm Hiên trải qua khá nhiều phong ba bão táp, nhưng thu hoạch cực kỳ phong phú. Đặc biệt là ở Khuê Âm Sơn, hắn đã giao dịch cùng Bách Độc Thần Quân, thu được bảo vật truyền thừa ngàn năm của Mặc Nguyệt Tộc.
Tàn thiên công pháp kia cần tinh hồn của Hỗn Nguyên Lão Tổ mới có thể giải trừ phong ấn. Trong ngọc giản này chỉ ghi lại một loại thần thông mà thôi.
Hiện tại, Lâm Hiên tranh thủ lấy ra xem thêm một chút. Sau khoảng thời gian một tuần trà, hắn thu hồi thần thức rồi nhíu mày.
"Thiếu gia, có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ công pháp này không thể tu luyện?" Thanh âm trong trẻo của Nguyệt Nhi vang lên.
"Không, Bách Độc Thần Quân không gạt ta. Chỉ là..." Lâm Hiên còn chưa dứt lời, đột nhiên một đạo hỏa quang từ bên ngoài bay vào.
Là Truyền Âm Phù!
Lâm Hiên thò tay bắt lấy, xem qua một thoáng, sau đó quay đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ. Khóe miệng khẽ tươi cười: "Hai nha đầu kia thật không ngốc. Không cần ta dặn dò đã tự biết tìm đến đây."
Nguyệt Nhi bay vào tay áo, hắn lấy trận bàn ra, bấm tay một cái, mở cấm chế.
Rất nhanh, hai thiếu nữ với gót sen lả lướt đã hiện ra trong mắt hắn.
Chính là Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm.
"Tham kiến Thiếu chủ!"
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu, quan sát hai người. Lục Doanh Nhi hoàn hảo, khá bình ổn, chỉ là sắc mặt hơi trắng bệch. Còn Lưu Tâm thì tâm tư kém hơn một chút, hai bàn tay thon nhỏ khẽ túm lấy y phục, có vẻ hơi căng thẳng.
"Không cần phải sợ. Nếu ta muốn động thủ, đâu còn để các ngươi đứng ở đây." Lâm Hiên chậm rãi mở miệng.
"Thiếu môn chủ, nếu không có người ra tay tương trợ, hai tỷ muội ta sớm đã hồn quy địa phủ. Chúng ta vô cùng cảm kích Thiếu chủ." Lục Doanh Nhi lại cúi người thi lễ: "Chỉ là..."
"Có điều gì nghi ngờ thì cứ hỏi cho rõ, cho dù nói sai ta cũng không trách hai ngươi."
"Vâng!" Lục Doanh Nhi khẽ đứng thẳng, vén lại chút tóc mai: "Thuộc hạ thực sự có chút khó hiểu. Ta và sư muội chỉ là Linh Động Kỳ đệ tử mà thôi. Tại sao Thiếu chủ lại quan tâm đến chúng ta?"
Thiếu nữ này tuy thông tuệ, nhưng về điểm này thì nàng nghĩ không ra. Nàng không ngây ngốc đến mức cho rằng Thiếu chủ đã nhìn trúng nhan sắc hai người.
Bình tâm mà nói, nàng và Lưu Tâm cũng được coi là mỹ nữ, nhưng chưa phải quốc sắc thiên hương. Lâm Hiên không chỉ thân phận tôn quý mà đã ngưng thành Kim Đan. Nếu hắn muốn thu nạp cơ thiếp, phải là những người sắc nghệ song toàn, đâu đến lượt hai nữ tử nhỏ bé như các nàng.
Nhưng khi gặp Thiếu chủ, hắn lại quan tâm, thậm chí có vài phần coi trọng hai nàng. Rốt cuộc là vì điều gì?
Lục Doanh Nhi tuy nhập môn không lâu, nhưng thường ngày cũng nghe sư huynh muội trong môn thảo luận không ít truyền thuyết về vị Thiếu chủ này.
Mặc dù rất thần bí, nhưng hành sự của hắn đều có mục đích, lại không quan tâm đến nữ sắc.
Nàng và sư muội chỉ là Linh Động Kỳ tu sĩ. Trên người có thứ gì để hắn nhìn trúng?
Vậy chắc chắn hắn cứu hai nàng có dụng ý riêng. Nên khi trời tối, Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm lặng lẽ tìm đến đây.
"Ừm, rất tốt. Ta thích những nữ tử thông tuệ. Ta sẽ nói rõ nghi vấn của hai ngươi."
"Mạng nhỏ của hai ta là do người nhặt lại. Có điều gì xin Thiếu chủ cứ phân phó, đệ tử nhất định gắng sức." Vẻ mặt Lục Doanh Nhi kiên định nói.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng. Ánh mắt lại chuyển qua thiếu nữ nhu mì kia.
Lưu Tâm có chút căng thẳng, nhưng lúc này cũng cương quyết bước lên: "Thiếu chủ. Tâm Nhi nguyện cùng sư tỷ đồng cam cộng khổ."
"Rất tốt."
Rồi thấy Lâm Hiên cười cười quỷ dị: "Như hai ngươi vừa nói, nếu không có ta viện thủ thì đã hồn quy địa phủ. Nếu ta muốn hai ngươi trở thành nô bộc thì sao? Yêu cầu này dường như không khó khăn hơn việc phải ngã xuống chứ."
"Nhận người làm chủ?" Hai thiếu nữ liếc nhau, vẻ mặt hiện lên sự bất ngờ.
"Không sai. Trung thành thôi chưa đủ. Ta vẫn cần một sợi tinh hồn của hai ngươi, cùng ta lập Huyết Khế Chủ Tớ." Lâm Hiên nói tới đây, lật tay một cái. Trong tay đã xuất hiện một viên hắc châu cỡ mắt rồng, chính là pháp khí có thể tiếp nhận tinh hồn của tu tiên giả.
"Thiếu chủ, đây là ý gì?" Vẻ mặt Lục Doanh Nhi biến đổi, có chút ngỡ ngàng: "Người sau này sẽ là Bổn Môn Chủ. Hai ta đương nhiên là trung thành với người."
"Hừ. Nói tới Linh Dược Sơn sao?" Lâm Hiên lại cười nhạt nói: "Ta chưa thấy thân phận Thiếu chủ này có gì đáng tôn sùng. Huống chi Thông Vũ chân nhân lão gia hỏa kia đã chuẩn bị Kết Anh (đột phá Nguyên Anh). Nếu như không có dị biến, ít nhất lão còn sống thêm 500-600 năm nữa. Khi nào thì mới đến lượt ta làm chủ?"
Nghe khẩu khí đại nghịch bất đạo như thế, hai thiếu nữ giương mắt nhìn. Qua một lúc lâu mới phản ứng trở lại.
"Thiếu chủ muốn lập thế lực trung thành với người? Tại sao lại tìm tới hai ta? Ta cùng với Tâm Nhi tu vi thấp kém..." Lục Doanh Nhi đã hiểu, nhưng vẫn còn điểm mù mờ. Lâm Hiên nếu muốn kết bè kết phái, mục tiêu của hắn phải là tu sĩ cấp cao mới đúng.
"Những điều này không cần các ngươi quan tâm. Ta chỉ hỏi một lời. Hai ngươi có nguyện ý không? Nhưng ta nói rất rõ ràng. Một khi đã trở thành thủ hạ của ta, tuyệt đối không có đường nuốt lời. Bất kể là núi đao biển lửa, chỉ cần ta muốn, hai ngươi đều phải xông vào..."
Vẻ mặt Lâm Hiên âm trầm khiến sắc mặt hai thiếu nữ đại biến. Tuy nhiên, âm thanh của hắn lập tức hòa hoãn trở lại: "Hai ngươi cũng không cần quá sợ hãi như thế. Vừa rồi ta chỉ thí dụ. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ta đương nhiên không đặt thủ hạ của mình vào nơi hiểm địa. Ngược lại, thường ngày ta có thể mang đến cho hai ngươi những chỗ tốt."
"Chỗ tốt?"
"Không sai. Đối với thủ hạ, ta chưa bao giờ có ý định keo kiệt. Trên phương diện tu hành, đương nhiên ta sẽ chỉ giáo cho các ngươi, lại có thêm một số tinh thạch, đan dược. Huống chi với thân phận Thiếu chủ bổn môn của ta, tự nhiên hai ngươi sẽ thêm phần an toàn. Tin tưởng không bao lâu, tu vi hai ngươi sẽ vượt xa sư huynh muội cùng nhập môn."
Đại ý chính là như thế. Hai ngươi hãy suy nghĩ, sau thời gian một nén nhang thì cho ta câu trả lời."
Nói tới đây, Lâm Hiên nhắm mắt lại, bắt đầu tĩnh tọa.
Thời gian một nén nhang trôi qua trong chớp mắt. Lâm Hiên dùng thần thức quan sát những biến hóa rất nhỏ trên khuôn mặt hai nàng.
Bất kể là Lục Doanh Nhi hay Lưu Tâm, vẻ mặt đều âm tình bất định. Đây cũng là làm khó hai nha đầu này, trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà phải đưa ra quyết định trọng đại.
"Thời gian đã cạn, hai ngươi quyết định thế nào?" Âm thanh Lâm Hiên âm trầm hỏi.
"Thiếu chủ, thuộc hạ có thể hỏi người một vấn đề được chăng?" Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm truyền âm thương lượng vài câu rồi mở miệng.
"Cứ nói."
"Nếu như ta và sư muội không đồng ý, người sẽ sát nhân diệt khẩu?" Không ngờ tiểu nữ tử này lại hỏi một câu vô cùng sắc bén. Lá gan nàng quả thực không nhỏ. Lâm Hiên trái lại không tức giận mà khẽ nhếch môi.
"Hừ. Nếu sự tình đến nước đó, nếu ta nói buông tha cho hai ngươi thì quá dối trá..."
Nghe đến đó, hai thiếu nữ sắc mặt đại biến. Lâm Hiên lại tiếp tục nói, khiến các nàng ngạc nhiên.
"Nhưng ta đương nhiên sẽ không lấy mạng của hai ngươi làm gì."
"Thiếu chủ, người không phải nói là..." Vẻ mặt Lục Doanh Nhi kinh nghi hỏi lại.
"Hừ. Ngươi nghĩ Bổn Thiếu chủ là cuồng ma khát máu chăng? Mặc dù trên tiên đạo đến nay, số tu sĩ ngã xuống trong tay ta quả thực không ít, trong đó cũng không thiếu kẻ xui xẻo. Nhưng thủ đoạn độc ác của ta nhất định có lý do. Còn với hai nha đầu như các ngươi, ta chỉ cần thi triển thần thông xóa đi một phần ký ức là được."
Lâm Hiên nói tới đây thì thở dài: "Lời ta đã cạn. Hai ngươi cho dù nhận ta làm chủ, vẫn sẽ bị xóa đi một đoạn ký ức này."
"Đa tạ Thiếu chủ đã nói rõ. Chúng nô tỳ nguyện đem tính mạng giao cho Chủ nhân. Cả đời dứt khoát vì người mà tận lực." Hai thiếu nữ khẽ liếc nhau rồi nhẹ nhàng quỳ xuống.
"Ừm, không cần đa lễ." Chỉ thấy Lâm Hiên phất tay cách không đỡ hai nàng đứng dậy.
Lúc này, sắc mặt Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm mới giãn ra. Hai nàng đáp ứng nhận Lâm Hiên làm chủ, chính là đã cân nhắc lợi và hại mới quyết định.
Đương nhiên không phải vì báo ân, cũng không phải vì chí khí của kẻ vô liêm sỉ. Tuy pháp lực Lục Doanh Nhi không đáng nhắc tới, nhưng tâm cơ của nàng vốn là nhất đẳng.
Tiên đạo gian nan, đối với các nữ tử càng khó khăn hơn ngàn lần. Nữ tu có bài danh bậc cao ở U Châu cực kỳ ít ỏi.
Gần nghìn năm qua không có Nguyên Anh Kỳ tiền bối nào xuất hiện. Ngưng Đan Kỳ nữ tu khá nổi danh hiện nay cũng chỉ có Âu Dương tiên tử và một hai người mà thôi.
Hai nàng dù cơ duyên xảo hợp bái vào danh môn đại phái như Linh Dược Sơn, nhưng linh căn tố chất của cả hai chỉ ở bậc trung.
Bình thường khổ luyện, sau mấy chục năm chỉ có nửa thành cơ hội Trúc Cơ. Cho dù là đệ tử danh môn, nhưng nếu linh căn không quá xuất sắc, trăm người cũng chỉ có một hai người Trúc Cơ thành công mà thôi.
Mà Linh Động Kỳ tu sĩ, ngoài việc biết một chút pháp thuật thô thiển, vẫn chưa được coi là bước chân trên tiên đạo. Thậm chí ngay cả tuổi thọ cũng giống như phàm nhân.
Cho nên mới xuất hiện dạng tu sĩ bậc thấp cam chịu kết giao với quan phủ, nhất thời mua lấy sự yên vui, khiến đồng đạo khinh thường.
Không phải là bọn họ ở trong thâm sơn không chịu nổi tịch mịch, mà là tu tiên đạo thực sự quá khó khăn.
Mặc dù đây là lần thứ hai gặp mặt Lâm Hiên, nhưng hai nàng cũng hiểu rõ một phần tính cách cùng nhân phẩm của vị Thiếu chủ này.
Nếu hắn muốn thao túng hai nàng, thực ra không cần nhiều phiền toái như vậy. Nàng và sư muội đã trái với môn quy, hắn có thể dùng điểm này ép buộc khiến hai người cúi đầu phó mặc cho số phận.
Hơn nữa, hắn có thể thi triển một số bí pháp tàn độc trên thân thể, khiến hai người dù tâm sinh oán hận cũng không dám phản lại.
Nhưng Lâm Hiên không làm như vậy. Lại đem tất cả nói rõ ràng. Thậm chí khả năng sau này cần hai nàng xông pha khói lửa cũng không giấu giếm chút nào.
Có đi tự nhiên sẽ có lại, tóm lại đây là một cuộc giao dịch công bằng. Hai thiếu nữ cảm thấy đối với bản thân mà nói thì lợi nhiều hơn hại. Nhưng Thiếu chủ không phải kẻ ngu ngốc. Hắn tâm cơ sâu xa, làm như vậy chắc chắn có dự tính riêng.
"Nếu muốn hối hận, đây là cơ hội cuối cùng."
"Không, hai ta đã nghĩ kỹ." Hai thiếu nữ vẻ mặt đều kiên định nói.
"Vậy thì tốt. Mỗi người đều có ba hồn bảy vía. Hai ngươi chỉ cần giao ra một trong số đó."
Lâm Hiên mỉm cười đưa ra pháp khí. Lúc trước hắn và Nguyệt Nhi ký kết Huyết Khế Chủ Tớ, nhưng nàng chính là âm hồn chi thể. Còn tu tiên giả muốn ký kết khế ước này có điều kiện.
Người hầu nhất định phải hoàn toàn tự nguyện. Nếu không, cho dù là Nguyên Anh Kỳ tu sĩ cũng không cách nào bắt buộc một tu sĩ Linh Động Sơ Kỳ.
Khế ước này truyền thừa từ thời kỳ viễn cổ, ngặt nghèo vô cùng. Chủ nhân đối với người hầu có quyền lực khó có thể tưởng tượng.
Vì nắm giữ tinh hồn người hầu trong tay, Chủ nhân có thể dễ dàng thi triển nhiều bí pháp khiến đối phương muốn sống không được, muốn chết không yên. Sự đau khổ khó có thể tả hết.
Cho dù người hầu ngày sau tu vi vượt quá Chủ nhân, cũng không thể dùng phương pháp bạo lực giải trừ khế ước.
Nên khế ước này từ thời kỳ Hồng Hoang tới nay vốn rất ít.
"Vâng!"
Lục Doanh Nhi dáng người phiêu diêu, dung nhan tú lệ, có vẻ yếu đuối nhưng tính cách rất quả quyết. Đã hạ quyết định thì không chút do dự. Sau khi tiếp nhận pháp khí từ trong tay Lâm Hiên, nàng nhẹ nhàng nâng tay trái, tay phải kết pháp ấn.
Nàng khẽ há miệng, một viên cầu sáng màu xanh biếc cỡ hạt đào từ trong miệng bay ra, xoay chuyển trên không. Sau đó, từ bên trong tách ra một cầu sáng nhỏ như ngón tay rồi bị hút vào bên trong bảo châu. Cầu sáng còn lại lần nữa bay vào thân thể thiếu nữ.
Bị lấy ra một sợi hồn phách, sắc mặt Doanh Nhi chuyển sang trắng bệch, có vẻ hơi mỏi mệt. Sau đó nàng đem pháp khí đưa cho sư muội.
Lưu Tâm tuy mềm yếu, nhưng ánh mắt kiên định, cũng làm phép lấy ra một sợi tinh hồn.
Quá trình tương tự như trên, chỉ có một điểm khác biệt là tinh hồn của nàng màu trắng tuyền.
Lâm Hiên đem pháp khí thu về, trên mặt lộ vẻ hài lòng.
"Tốt lắm. Kế tiếp chúng ta ký kết khế ước. Hai ngươi trong lòng không được có chút nghịch ý."
"Vâng!"
Hai thiếu nữ nhu thuận gật đầu. Lâm Hiên thò tay vào túi trữ vật, lấy ra vài vật cần thiết. Sau đó bố trí một trận pháp đơn giản, lại đánh ra một đạo pháp quyết khiến hai thiếu nữ bay lơ lửng trên không.
Hai tay Lâm Hiên liên tục kết các pháp ấn. Trận pháp bắt đầu phát sáng, từ bên trong phun ra bảy đạo sắc quang như cầu vồng đỏ... tím, bao bọc lấy hai thiếu nữ.
Tiếp theo, Lâm Hiên hé miệng phun ra một đạo kiếm khí màu xanh thanh mảnh, cắt qua ngón tay, lấy ra hai giọt tinh huyết bắn thẳng vào giữa trán hai thiếu nữ.
"Biến!"
Lâm Hiên khẽ quát một tiếng. Huyết lệ vụt sáng, chuyển sang màu thuần kim, sau đó lặn vào trong làn da ngọc của hai nàng.
Lâm Hiên giương bảo châu lên, hít một hơi thật sâu. Hai viên cầu nhỏ sáng trắng xanh từ bên trong bay ra, Lâm Hiên há miệng nuốt vào. Vậy là đã hoàn thành Huyết Khế.
"Chủ nhân!" Lúc này hai nàng đồng thanh kêu to.
Lâm Hiên nhướng mày, khoát tay áo: "Sau này khi không có ai, hai người không cần xưng hô như vậy, trực tiếp gọi ta một tiếng Thiếu gia là được."
"Vâng!" Hai thiếu nữ cùng gật đầu, lộ vẻ mười phần nhu thuận.
"Tốt. Bây giờ hai ngươi qua đây để ta xem xét linh căn một chút."
"Dạ, Thiếu gia."
Lục Doanh Nhi nhẹ nhàng bước tới, thoải mái đưa cổ tay ngọc ra. Còn Lưu Tâm thì hơi ngượng ngùng một chút, trên mặt ráng đỏ như mây chiều.
Lâm Hiên thấy thế thì bật cười khanh khách. Trước tiên hắn xem mạch cho Lục Doanh Nhi.
Hắn rót pháp lực vào dò xét một chút, sau đó lại cầm tay của Lưu Tâm. Một lát sau thì buông ra.
"Thiếu gia! Kết quả thế nào?"
Lúc này, trên mặt hai thiếu nữ đồng thời lộ vẻ ngưng trọng. Khi hai nàng nhập môn, chỉ là tiên sư Trúc Cơ Sơ Kỳ phụ trách kiểm tra mà thôi. Sao có thể sánh với Thiếu môn chủ.
"Ừm. Linh căn của Doanh Nhi là Thủy thuộc tính. Tâm Nhi là Kim thuộc tính. Mặc dù tố chất không quá xuất chúng, nhưng cũng trên mức bậc trung." Lâm Hiên lãnh đạm cười, vẻ mặt không kinh không hỉ.
Hai thiếu nữ có chút thất vọng. Kết quả vẫn giống như khi mới nhập môn.
Lâm Hiên đương nhiên đã trải qua tâm trạng này, vả lại lúc trước tình cảnh của hắn còn bi đát hơn. Hắn mỉm cười vỗ về: "Hai ngươi không cần nản chí. Nếu theo lẽ thường, với tư chất hai ngươi khó mà có thể Trúc Cơ thành công. Nhưng bây giờ đã có ta chiếu cố, tình huống đương nhiên khác biệt."
"Thiếu gia thực sự có thể giúp chúng ta nâng cao khả năng Trúc Cơ?" Hai thiếu nữ vừa mừng vừa sợ nói.
"Hừ, nâng cao khả năng thì là cái gì. Chỉ cần hai ngươi không lười biếng, khắc khổ tu luyện, Trúc Cơ chỉ là việc nhỏ mà thôi!" Lâm Hiên lộ vẻ ngạo nghễ nói.
Nghe khẩu khí lớn như thế, hai thiếu nữ ngạc nhiên, có vẻ chưa dám tin.
Sau một lát, Lâm Hiên lại hỏi: "Hai ngươi đã từng bái sư chưa?"
"Không có." Hai thiếu nữ lắc đầu.
Lâm Hiên khẽ mỉm cười, điều này cũng trong dự kiến của hắn. Các tông môn tuyển nhận đệ tử, trừ phi linh căn đặc biệt xuất chúng mới được tiền bối trong môn nhìn trúng, thu vào làm đệ tử ký danh, đặc biệt chiếu cố. Còn những đệ tử khác không có vận khí tốt như vậy. Do tư chất bình thường, họ chỉ được Truyền Công Trưởng Lão truyền cho một số pháp thuật nhập môn thô thiển.
Sau đó thì mặc kệ, không quản chuyện, để mặc chúng đệ tử tự tu luyện.
Một số đệ tử có cơ duyên nhất định cùng cố gắng, ngày sau có thể bộc lộ tài năng. Nhưng đại bộ phận cả đời chỉ dậm chân ở Linh Động Kỳ, sau trăm năm cũng biến thành một nắm đất vàng mà thôi. Đây là sự bi ai của nhóm tu sĩ cấp thấp.
Lâm Hiên lấy ra hai khối ngọc giản, đưa tới cho hai thiếu nữ.
"Thiếu gia. Đây là..."
Lục Doanh Nhi khẽ giật mình, rồi rót thần thức vào. Một lát sau, trên mặt nàng hiện vẻ kinh hãi.
Bên trong là công pháp hàng đầu có tên "Nhu Thủy Quyết".
Ở Tu Tiên giới, công pháp mặc dù vô số kể nhưng đa số đều tầm thường. Công pháp tốt một chút đã là hiếm thấy. Đỉnh cấp công pháp thì là bảo vật trân quý, được coi như Trấn Tông Chi Bảo. Với tư chất của nàng, nằm mộng cũng không dám mơ có được công pháp này.
Lưu Tâm cũng ngẩng đầu lên. Trong tay nàng là công pháp có tên "Ngọc Kim Công". Cũng là một công pháp đỉnh cấp thích hợp cho nữ tử.
Đương nhiên, hai công pháp này tương hỗ với thuộc tính linh căn của hai nàng.
Hai thiếu nữ nhìn nhau mà chấn động. Mặc dù Thiếu chủ tu vi cao thâm, thân phận tôn sùng, nhưng ra tay hào phóng như vậy khiến người ta phải kinh ngạc.
Đỉnh cấp công pháp như vậy mà hắn chỉ tùy tiện lấy ra.
Đương nhiên hai thiếu nữ nào biết, gia tài của Lâm Hiên có thể sánh với Nguyên Anh Kỳ lão quái. Đỉnh cấp công pháp trong tay hắn có khá nhiều.
Cho dù là đỉnh cấp công pháp cũng phân ra mấy loại, có sự chênh lệch rất nhiều.
Tỷ như "Ngọc Kim Công" và "Nhu Thủy Quyết" này chỉ có thể coi là đỉnh cấp công pháp bình thường, không thể nào so với "Cửu Thiên Huyền Công" và "Huyền Ma Chân Kinh". Nhưng đối với hai thiếu nữ này, đây đã là một kỳ ngộ lớn.
Làm người tốt thì làm đến cùng. Đối với người của mình, Lâm Hiên cũng không keo kiệt. Hai thiếu nữ này tu vi quá thấp, cần phải nhanh chóng đề cao thực lực của các nàng.
Lâm Hiên lại lấy ra hai cái bình ngọc tinh xảo, chia cho hai nha đầu.
"Hai bình đan dược này có tác dụng không nhỏ đối với cảnh giới hiện tại của các ngươi. Các ngươi cầm lấy đi."
"Đa tạ Thiếu gia." Lục Doanh Nhi cùng Lưu Tâm vui mừng khấp khởi tiếp nhận. Mở nắp bình, một luồng hương thoang thoảng xông vào mũi. Nhìn những viên đan dược nhỏ như hạt đậu trong tay, hai nha đầu giương mắt: "Cái này... Đây là Trung Phẩm Tẩy Tủy Đan?"
Thường ngày, tu sĩ tiếp xúc với linh dược gần như đều là Hạ Phẩm Đan. Cho dù là đệ tử Linh Dược Sơn, nhưng tu sĩ cấp thấp mỗi tuần trăng chỉ được cấp vài viên Hạ Phẩm Đan.
Tuy là đệ tử danh môn, hai thiếu nữ đã từng thấy qua Trung Phẩm Đan.
Khoảng một năm trước, có một vị sư tỷ vì lập đại công được bổn môn ban tặng hai viên Trung Phẩm Đan.
Kết quả sau khi phục dụng, chỉ trong mấy tuần trăng ngắn ngủi, tu vi của nàng này đã cuồng tăng, bỏ xa các đồng môn. Thần hiệu của Trung Phẩm Đan quả nhiên không phải bàn cãi.
Vị sư tỷ kia sau khi vào sinh ra tử, trải qua đủ gian nan cũng chỉ được hai viên Trung Phẩm Đan. Thiếu gia vừa ra tay đã cho mỗi người một bình.
Điều này thật là... Thiếu gia cũng quá xa xỉ!
Hai thiếu nữ nhất thời cao hứng đến nói không nên lời. Phải biết, trong một bình có tới 100 viên!
Nhưng còn chưa hết, Lâm Hiên lại vỗ lên túi trữ vật. Quang hoa lóe lên, hai đống tinh thạch lòe loẹt đủ mọi màu sắc hiện ra trước mặt Doanh Nhi và Tâm Nhi.
"Thiếu gia, đây là..."
"Ngoài đan dược, tu luyện cũng rất cần tinh thạch. Với tu vi hiện tại của hai ngươi, mỗi người 1,000 khối, cần phải lấy đủ cho ta." Lâm Hiên sờ cằm, vẻ mặt ôn hòa mở miệng.
Hai thiếu nữ liên tiếp bị chấn động. Lưu Tâm thì không cần phải nói, ngay cả Lục Doanh Nhi với tâm cơ nhất đẳng cũng đầu óc choáng váng, triệt để mơ hồ.
"1,000 khối tinh thạch... Cần phải đủ?" Nếu như các đồng môn khác nghe thấy, không hộc máu mới là lạ.
Đệ tử cấp thấp như bọn họ, hàng năm bôn ba làm việc cho môn phái, thậm chí ngã xuống cũng không được phát quá 10 khối tinh thạch. Khác với các bảo vật khác, tinh thạch dùng khi tu luyện sẽ bị tiêu hao.
Bởi vậy, dù là người tính toán chi li, thân là tu sĩ cấp thấp trong tay có 20-30 khối tinh thạch đã là đại phú.
1,000 khối! Đừng nói sư huynh muội, ngay cả Trúc Cơ Kỳ sư thúc bá, tin rằng đại bộ phận cũng không có tài phú như vậy.
Ban đầu nhận Lâm Hiên làm chủ cũng đã từng suy tính, nhưng hiện tại hai nàng như bị rớt từ trên trời xuống.
Hai thiếu nữ đều quá đỗi vui mừng!
Hiển nhiên Lâm Hiên có dụng tâm riêng. Thực ra với cảnh giới của các nàng, hắn căn bản không cần tốn nhiều tài lực như vậy.
"Thiếu gia. Ta và sư muội không nên được nhiều như vậy." Qua một lúc lâu, Doanh Nhi mới ngập ngừng nói. Người quý thì biết đủ, nàng cũng là nữ tử có tâm cơ, lại không hẳn tham lam. Thiếu gia đối tốt như vậy khiến nàng cũng phải nghĩ lại.
Lâm Hiên vô cùng sắc bén, liếc mắt nhìn ra những lời của Lục Doanh Nhi là thật tâm.
Hắn khá hài lòng, ôn hòa cười nói: "Các ngươi cứ nhận lấy là được. Ta bảo nhận thì cứ nhận đi."
"Đa tạ!" Hai thiếu nữ vạn phần cảm kích, chuyển thân bái xuống.
2,000 tinh thạch đối với Ngưng Đan Kỳ tu sĩ có thể là số lượng không nhỏ, nhưng với Lâm Hiên mà nói chỉ là nhấc tay. Tinh thạch trong túi hắn phải chừng mấy chục vạn khối.
Hắn lại lấy ra hai kiện Linh Khí.
"Cái này cũng cho hai ngươi."
Doanh Nhi trong lòng rạo rực nhìn bảo vật trong tay. Đây là một dải lụa màu trắng, dùng một loại tơ của yêu trùng vô danh kết thành. Từ linh khí toát ra dào dạt, có thể thấy nó là một kiện Thượng Phẩm Linh Khí.
Tâm Nhi thì được một thanh đoản kiếm chừng một tấc, uy lực phi thường. Cũng là một Thượng Phẩm Linh Khí.
Đương nhiên Lâm Hiên có Cực Phẩm Linh Khí, nhưng với tu vi hai nàng căn bản không phát huy được toàn bộ uy lực, ngược lại dễ thành vướng bận.
"Hai ngươi cần phải hiểu điều này. Bảo vật mặc dù có thể đề cao thực lực, nhưng tu tiên đạo chủ yếu phải nhờ bản thân nỗ lực khắc khổ. Nếu như lười biếng, chỉ ý dựa vào ngoại lực sẽ chỉ là lẫn lộn đầu đuôi, cuối cùng tự hại chính mình." Hai thiếu nữ dù sao niên kỷ còn trẻ. Bỗng chốc gặp được cơ duyên lớn như vậy, Lâm Hiên sợ các nàng khinh suất, vẻ mặt âm trầm nhắc nhở vài câu.
"Đa tạ Thiếu gia đã giáo huấn. Chúng nô tỳ ghi nhớ." Hai thiếu nữ chắp tay cung kính.
Lâm Hiên gật đầu, lật tay trái một cái, lại lấy ra hai tấm linh phù.
"Thiếu gia. Đây là vật gì?" Vẻ mặt Lưu Tâm tò mò. Nàng và sư tỷ nhập môn không lâu, đã từng tiếp xúc với Linh Phù. Tuy vậy, hai tấm phù trong tay Thiếu gia lại hoàn toàn khác lạ. Không chỉ lớn hơn, mà còn phát ra ngân quang lóng lánh. Bên trong phong ấn pháp lực vô cùng lớn.
"Đây là Địa Giai Linh Phù."
"Cái gì? Địa Giai Linh Phù?" Hai nữ sợ ngây người, không hẹn mà mở to mắt đẹp. Các nàng có biết Tu Tiên giới phân cấp Linh Phù gồm ba loại: Thiên, Địa, Nhân phù.
Đừng nói là Địa Giai Linh Phù, ngay cả Nhân Giai Linh Phù, hai nàng cũng chỉ từng tiếp xúc với loại sơ cấp.
Thiếu gia lấy vật trân quý như thế làm gì? Hai nàng căn bản không cần dùng đến!
"Nếu như là bình thường, vật này tự nhiên ta sẽ không cho hai ngươi. Nhưng bây giờ tình huống có khác. Quái sự trong phân đàn còn chưa tra ra manh mối. Ta không thể để các ngươi gặp phải độc thủ. Bên trong tấm linh phù này có phong ấn pháp thuật phòng ngự bảo hộ. Nếu gặp cao thủ cấp Ngưng Đan Kỳ cũng có thể kiên trì được một khắc. Khi đó ta sẽ xuất hiện."
"Đa tạ Thiếu gia!"
Hai nữ đại hỉ, rồi đem thu bảo vật hộ mạng vào túi. Trong lòng vô cùng cảm kích.
"Được rồi, tạm thời là như thế. Cuối cùng vẫn là lời nói kia. Muốn đi xa trên tu tiên nan đạo, mấu chốt vẫn là sự cố gắng của bản thân."
"Dạ, Thiếu gia. Chúng tiểu tỳ nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của người." Hai thiếu nữ nhẹ nhàng trả lời, vẻ mặt vô cùng cảm kích.
"Ừm, thôi hai ngươi lui đi!" Lâm Hiên nói xong, lần nữa nhắm mắt lại.
"Chúng ta rời đi?" Hai thiếu nữ liếc nhau, vô cùng bất ngờ. Do dự một chút, Lục Doanh Nhi mở miệng: "Chẳng lẽ người không có phân phó gì sao?"
"Phân phó?" Khóe miệng Lâm Hiên lộ vẻ tươi cười: "Hiện tại pháp lực hai ngươi còn quá thấp, chưa đủ để hành sự. Chỉ cần tu luyện cho tốt là được."
"Vâng!" Hai nữ ngoan ngoãn gật đầu rồi rời khỏi lầu gác.
Bóng dáng của các nàng vừa tan biến, bạch quang chợt lóe, bóng dáng yểu điệu của Nguyệt Nhi xuất hiện trước mặt, khuôn mặt diễm lệ tràn đầy ngỡ ngàng.
"Thiếu gia. Tư chất của hai nha đầu kia không thể nói là đặc biệt xuất chúng. Thiếu gia dù muốn lập thế lực cũng nên chiêu dụ các tu sĩ cấp cao mới đúng. Cần gì coi trọng hai nữ tu cấp thấp như vậy?"
"Ha ha. Nguyệt Nhi, cô sai rồi. Đi theo ta lâu như vậy chẳng lẽ cô còn chưa rõ? Ta vốn toàn tâm toàn ý theo đuổi Thiên Đạo. Đối với quyền thế ở Tu Tiên giới, ta không có nửa điểm hứng thú."
"Vậy Thiếu gia vì sao còn muốn thành lập thế lực..." Nguyệt Nhi vẫn vô cùng nghi hoặc.
"Đương nhiên là vì tu hành ngày sau của ta."
"Vì tu hành?"
"Ừm. Thực sự ta cũng không muốn tập trung một đám tay chân. Chỉ là thu nạp hai nha đầu này.
Cô cũng biết. Ta có thể theo đuổi tiên đạo đi đến đây hoàn toàn dựa vào Lam Sắc Tinh Hải. Nếu không phải tinh chế ra được đan dược, đừng nói Ngưng Đan, ngay cả Trúc Cơ cũng không thành. Ta mặc dù không ngừng gặp được kỳ ngộ, nhưng phần lớn thời gian ta cảm thấy vẫn chưa được như ý.
Không phải ta lười biếng, mà là thực lực một người có hạn. Về đan dược mà nói, Linh Dược Sơn là môn phái hạng nhất ở U Châu. Ta thân là Thiếu Chưởng Môn, mặc dù hữu danh vô thực, nhưng ra vào trọng địa bổn môn thì không có vấn đề. Những năm gần đây ta cũng xem rất nhiều cổ tịch. Trong đó, phương pháp luyện đan bình thường ở Tu Tiên giới chiếm đến chín phần. Còn các phương pháp luyện đan thần kỳ từ thượng cổ lưu truyền rất ít. Nhưng căn cứ ta suy đoán, những phương pháp luyện đan thượng cổ này có thể..."
"Chúng có thể ở nơi nào?" Nguyệt Nhi như rơi vào mê cung.
"Cũng rất khó nói, môn phái lớn nhỏ, tán tu, gia tộc đều có khả năng sở hữu." Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra chút diễu cợt: "Không hẳn là danh môn đại phái mới có phương pháp luyện đan tốt. Trải qua những cuộc bể dâu, thế sự biến đổi không ngừng. Mấy trăm vạn năm qua, biết bao môn phái lên xuống chìm nổi, bao nhiêu gia tộc phong quang bị thời gian vùi lấp. Thế hệ sau tuy xuống dốc, nhưng vẫn có khả năng truyền thừa lại bảo vật. Có khi tu sĩ Linh Động Kỳ lại có phương pháp luyện đan thần kỳ cũng là chuyện bình thường."
"A. Vậy làm sao bây giờ? Người muốn thu thập lại quả thực cũng không dễ." Đôi mi thanh tú của Nguyệt Nhi nhướng lên, có vẻ trầm ngâm nói.
"Đương nhiên. Nhưng nếu không thử một chút thì sao biết?" Lâm Hiên mỉm cười nói: "Cho nên ta dự định mở ra một cửa tiệm bí mật, chuyên môn phụ trách thu thập các thượng cổ phương pháp luyện đan ở Tu Tiên giới."
"Nhưng vật trân quý như vậy, bọn họ có thể đem bán ra sao?"
"Chỉ cần ra giá cao là có hy vọng. Nói chung, những phương pháp luyện đan quý giá thì dược liệu để luyện chế vô cùng hiếm. Vốn là như vật vô dụng (kê lặc), bọn họ chi bằng đem đổi lấy tinh thạch là hơn." Thần sắc Lâm Hiên thản nhiên phân tích: "Huống chi ta đâu nghĩ muốn đem tất cả các phương thuốc cổ truyền thu vào. Chỉ cần có thể tìm được một số, lợi ích đã không nhỏ."
"Mặc dù ở Mặc Nguyệt Tộc, ta từng phục dụng tiên đan rèn luyện ra linh căn, nhưng tư chất cũng chỉ hơn bình thường một chút. Nếu như không có linh đan phụ trợ, muốn đạt đến Ngưng Đan Kỳ Đại Viên Mãn cũng mất rất nhiều thời gian. Mà nhiều loại thượng cổ linh đan hiệu quả thần kỳ thật không dám tưởng tượng. Nếu như có thể luyện chế ra, đó sẽ là một đại trợ lực đối với tu luyện."
"Thì ra là thế." Nguyệt Nhi gật đầu hiểu ra. Tuy nhiên vẫn còn chút e ngại: "Nhưng Doanh Nhi cùng Lưu Tâm pháp lực cũng quá thấp. Chỉ e làm hỏng việc?"
"Không phải ta chưa từng nghĩ chiêu dụ tu sĩ bậc cao, nhưng chi phí sẽ quá lớn. Tương đối mà nói, đệ tử cấp thấp dễ thu phục hơn nhiều. Mà mở ra cửa tiệm bí mật trao đổi cũng không cần cao thủ lợi hại. Trúc Cơ Kỳ cũng đã đủ. Có ta chiếu cố, không bao lâu hai nha đầu kia chắc chắn sẽ Trúc Cơ thành công. Nếu không, sao ta lại cho bọn họ nhiều bảo vật như vậy?"
"Là Nguyệt Nhi đa tâm. Hóa ra Thiếu gia đã suy nghĩ chu toàn."
"Đương nhiên, kế hoạch này ta đã trù tính đã lâu. Ngoài phương pháp luyện đan, ta còn muốn trao đổi thêm một số thứ khác."
"Thứ khác?"
"Không sai. Chẳng hạn như thu mua Phế Đan." Nói tới điểm này, thần sắc Lâm Hiên trở nên âm trầm: "Từ khi Chính Ma khai chiến, vận mệnh U Châu Tu Tiên giới đã khác. Trước kia, các tu sĩ thu thập được dược liệu đều tới Linh Dược Sơn luyện đan. Ta tự nhiên có một số lượng lớn Phế Đan để bỏ túi. Nhưng bây giờ các tu sĩ sẽ có điều cố kỵ. Ta dự đoán bọn họ căn bản sẽ không đến luyện đan."
"Không thể nào, Thiếu gia. Ta có cảm giác người suy nghĩ quá nhiều. Nếu bọn họ cần linh đan thì làm thế nào?"
"Hừ. Nguyệt Nhi. Không phải ta đa tâm, mà là cô suy nghĩ quá đơn thuần. Xem ra cô đã đánh giá thấp những môn phái này. Ngoài một số tông môn nhỏ, các tông môn gia tộc lớn đều ở trong bóng tối bồi dưỡng Luyện Đan Sư. Mặc dù tài nghệ không thể sánh bằng Linh Dược Sơn, nhưng vẫn có thể luyện chế một số đan dược bình thường. Cho dù có một chút khó khăn, khi thất bại lại tiếp tục liều mạng luyện tiếp. Vì vậy đương nhiên sẽ xuất hiện Phế Đan. Cho nên ta dùng cửa tiệm bí mật giúp ta trong bóng tối thu thập."
"Nhưng làm như vậy không sợ dẫn tới hoài nghi?"
"Hoài nghi? Hừ. Đương nhiên sẽ có người lưu ý, nhưng đã sao chứ? Lam Sắc Tinh Hải chính là vật không thể tưởng tượng nổi. Theo cách nghĩ của Tu Tiên giới, Phế Đan chính là đồ bỏ đi. Cho dù có người cảm thấy kỳ quái, nhưng tuyệt không thể đoán ra dụng ý của ta. Huống chi ta ẩn nấp ở phía sau, không lộ diện. Những việc này đều giao cho thuộc cấp đi làm. Cho dù có tra được cửa tiệm đến từ Linh Dược Sơn, cũng không nghĩ ra là ta. Quá nửa đều do Thông Vũ lão gia hỏa kia gánh lấy."
"Nhưng chỉ là Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm, chỉ e không đủ." Nhãn quang của Nguyệt Nhi xứng đáng là nhất đẳng.